hỏi. Đỗ Nghiên Thanh cười tinh quái, ghé tai cô thì thầm: “Của đội trưởng dây!”
Lôi Vận Trình gật đầu, cuộn tròn trong chăn nhưng không nói gì thêm. Đỗ Nghiên Thanh định an ủi cô, nhưng lại không biết nói từ đâu: “Cậu mau ngủ đi, trời sắp sáng rồi!”
Lôi Vận Trình cả đêm mất ngủ, ngày hôm sau lên lớp với đôi mắt thâm quầng. Bên ngoài trời vẫn mưa không ngừng, bầu trời sầm sậm khiến cho tâm trạng của con người cũng trở nên u ám.
Cả đêm không chợp được mắt cùng với Lôi Vận Trình còn có Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ.
Trong tiết số học thường xuyên có những bài kiểm tra nhỏ đột xuất. Bài kiểm tra được phát xuống nhưng Lịch Vũ cứ ngồi im, tay chống cằm, mắt nhìn đăm đăm vào Lôi Vận Trình đang chăm chú làm bài ở phía bên tay phải trước mặt. Giáo viên gọi tên bảo Lịch Vũ thanh thủ thời gian làm đi, lúc này cậu ta mới động bút.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên, lớp trưởng đi thu bài, lúc đến bàn của Lôi Vận Trình, Hướng Bắc Ninh thì thầm nói một câu: “Hết giờ cậu đừng về vội nhé!”
Các bạn khác đều đi ăn hết rồi, trong phòng học chỉ còn lại bốn người, bao gồm cả Đỗ Nghiên Thanh. Lịch Vũ bị Đỗ Nghiên Thanh mắng xơi xơi mà không phản bác lại, chỉ nhíu mày nhìn Lôi Vận Trình. Hướng Bắc Ninh kéo tay Lôi Vận Trình ra phía sau lớp học để hỏi cô chuyện tối qua, cô không nói gì, chỉ bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
- Có phải đội trưởng bắt cậu phải khai tất cả mọi người ra không? – Lịch Vũ đột nhiên lên tiếng: “Ngày mai tôi sẽ đi gặp đội trưởng nói rõ mọi chuyện!”
- Tôi khuyên cậu chớ có đi! – Đỗ Nghiên Thanh liếc Lịch Vũ: “Cậu không nói thì không sao, nói rồi Lôi Vận Trình càng bị phạt nặng hơn, hơn nữa mọi người cũng chẳng có sức mà chạy đâu!”
Hướng Bắc Ninh ậm ừ tỏ vẻ tán đồng.
Phương Mặc Dương sau đó không nhắc lại chuyện này trước mặt mọi người nữa, chỉ tăng cường cường độ luyện tập. Ai cũng cảm thấy bất an và nặng nề, cảm giác giống như một phạm nhân tử hình đang bịt mắt, biết rõ ràng có một khẩu súng đang chĩa thẳng về phía mình, biết rằng sẽ chết nhưng lại không biết là lúc nào. Sự giày vò về tâm lí còn nặng nề hơn nhiều sự giày vò về thể xác.
Lôi Vận Trình gần như ngày nào cũng bị Phương Mặc Dương giữ ở lại, không ai biết hai người họ nói cái gì. Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ đều hỏi Lôi Vận Trình nhưng cô chỉ khẽ cười, nói không có chuyện gì hết.
Sao có thể không có chuyện gì chứ?
Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ không chỉ một lần nhìn thấy Phương Mặc Dương ra lệnh cho Lôi Vận Trình đeo ba lô nặng trĩu chạy việt dã, nói là huấn luyện nhưng thực chất là bị phạt.
Tiếng còi triệu tập khẩn cấp vào nửa đêm ngày càng nhiều, khiến cho tâm trạng ai nấy đều hoang mang, không dám ngủ vì không biết sẽ bị triệu tập lúc nào. Nếu như hôm nào có khả năng có tiếng còi tập trung khẩn cấp, Phương Mặc Dương sẽ nói cho một mình Lôi Vận Trình biết, đồng thời không cho phép cho nói với những người khác, nhưng… cũng chỉ là “khả năng” có thể xảy ra mà thôi. Lôi Vận Trình thường xuyên ép buộc bản thân phải nén chặt cơn buồn ngủ, dỏng tai lên chờ đợi tiếng còi tập hợp khẩn cấp, nhưng kết quả cô chờ được là tiếng còi báo thức dậy.
Cũng có những tối bị tập hợp dến ba bốn lần, lần nào Phương Mặc Dương cũng tìm ra được những thiếu sót trên người Lôi Vận trình, độ nghiêm khắc khiến người khác phải sởn gai ốc, cả lớp chạy bộ năm nghìn mét như thường lệ, còn Lôi Vận Trình là mười nghìn mét, vừa về đến kí túc, mắt còn chưa nhắm được đã nghe thấy tiếng còi báo tập hợp khẩn cấp, đã thế ngày hôm sau vẫn phải đi học bình thường.
Các tiết huấn luyên thể lực chuyên nghiệp cho phi công cũng chính thức bắt đầu. Các bài tập luyện với thang cuốn, thang xoáy cũng đều được tiến hành đều đặn. Tiêu chuẩn gốc là chạy lên chạy xuống hai mươi vòng trong một phút, người khác chạy hai mươi vòng là được, nhưng theo yêu cầu của Phương Mặc Dương đối với Lôi Vận Trình thì còn vượt xa hơn thế. Ngày nào ngoài mười nghìn mét chạy bộ ra, Lôi Vận Trình còn phải chạy cầu thang cả lên lẫn xuống là tám mươi vòng. Tập thể lực xong còn phải học thuộc lòng “Điều lệnh nội vụ”, không phải là đọc thuộc lòng theo trình tự mà là do Phương Mặc Dương kiểm tra ngẫu nhiên, ví dụ: nội dung của điều nhỏ thứ nhất và thứ tư trong điều bảy.
Buổi tối cô không dám ăn quá nhiều, sợ sẽ bị nôn lúc chạy cầu thang xoắn. Tối về kí túc, cháo mà Đỗ Nghiên Thanh để dành cho cô, cô cũng không dám động, nằm trên giường mà không dám nhắm mắt, cứ nhắm mắt là lại nghĩ đến cái thang xoắn, xoắn… sau đó là buồn nôn, nôn hết cả mật xanh mật vàng.
Đỗ Nghiên Thanh từng vì chuyện này mà tìm gặp Phương Mặc Dương. Phương Mặc Dương chỉ nói dăm ba câu rồi đuổi cô về. Hướng Bắc Ninh và Lịch Vũ đến tìm Phương Mặc Dương nhưng kết quả càng thê thảm hơn. Phương Mặc Dương thậm chí chẳng cho họ có cơ hội để nói mà phạt họ một trăm cái chống đẩy, một trăm cái gập bụng và một trăm lần lên xà.
Thực ra vốn dĩ cô không cần phải gánh chịu những chuyện này, chỉ cần cô chịu nói ra tối hôm ấy đã uống rượu với những học viên nào, như thế cô có thể không bị khai trừ, cùng lắm thì chỉ bị phạt cảnh cáo nhưng không bị ghi vào hồ sơ. Đây là điều kiện Phương Mặc Dương đưa ra cho cô, cô được giữ lại, còn những người khác sẽ bị khai trừ khỏi quân đội, còn nếu không thì cô đi, họ ở lại.
Phương Mặc Dương không yêu cầu cô lập tức đưa ra quyết định, nhưng ngày nào cũng ép cô. Ngay cả giáo viên hướng dẫn cũng nói hình như anh hơi quá tay, Lôi Vận Trình dù gì cũng là một học viên nữ, nhưng Phương Mặc Dương một mực không chịu nghe ai hết.
- Học viên nữ ư? Các học viên dưới tay tôi đều là những người ưu tú, không có phân biệt nam nữ gì hết!
Cho dù cô che giấu có giỏi đến đâu, có kiên trì đến đâu, Phương Mặc Dương cũng biết cô sắp sụp đổ, cho dù là về thể xác hay tinh thần, chỉ nhìn ánh mắt là có thể biết được.