u có sức hút, Lục Tự thích nó ngay từ cái nhìn đầu tiên, còn hôn định tình rồi đấy! – Phong Ấn gạt tay Lôi Dật Thành ra, chỉnh lại cổ áo: “Như thế chẳng phải càng tốt sao, nhân cơ hội chuyển hướng chú ý của nó. Lục Tự rất xuất sắc, chẳng hề thiệt thòi cho Trình Trình đâu!”
Lôi Dật Thành trầm ngâm hồi lâu rồi quay ra bên ngoài cửa sổ, hít thở thật sâu: “Tôi cảm thấy bản thân như một thằng khốn, lại đi để cậu làm nó tổn thương, để cậu coi nó như một quả bóng để đá qua đá lại, chỉ từ chối không thôi còn chưa đủ hay sao mà còn phải đẩy nó sang cho người đàn ông khác?”
Rõ ràng xuất phát điểm là tốt, tại sao lại thành ra cục diện như thế này?
Phong Ấn ngoảnh đầu đi: “Tôi đâu có muốn làm vậy với con bé, nhưng mà đợt nghỉ phép của tôi sắp hết rồi, không làm đứt hẳn chẳng nhẽ cứ dây dưa mãi? Thà đau một lần rồi thôi còn hơn, cậu hiểu không?”
Hiểu, nhưng không phải có một chữ “hiểu” làm lí do là có thể yên tâm để mặc cho con bé bị tổn thương, bóp chết tình yêu trong lòng con bé.
Mấy ngày liền mà vẫn không nhận được tin trả lời, Lục Tự hết kiên nhẫn, liền gọi cho Lôi Vận Trình, nhưng chỉ nghe thấy tiếng nhân viên tổng đài thông báo không liên lạc được. Lục Tự hậm hực uống cạn cốc rượu: “Lôi Vận Trình, không có được cô ta tao quyết không tên là Lục Tự!”
Phong Ấn đang liếc mắt đưa tình với cô gái ngồi bàn đối diện: “Con bé ấy không phải loại chỉ vì mấy câu đong đưa ngọt nhạt của bọn đàn ông mà đổ được đâu!”
Lục Tự đổi sang rượu mạnh: “Người thì nhỏ nhưng tình cảm với mày thì không nhỏ đâu nhỉ, như thế cũng tốt, có được dễ dàng quá cũng chẳng thú vị chút nào. Tán gái cũng giống như lái máy bay, càng đòi hỏi kĩ thuật cao tao càng thích!”
Phong Ấn nhấp một ngụm rượu, chậm rãi mở miệng: “Mày theo đuổi nó thì được, nhưng nếu dùng thủ đoạn xấu xa để lừa nó lên giường thì tao khuyên mày đừng có làm vậy!”
- Nếu tao làm thế thì sao?
- Mày cứ thử xem, cứ chuẩn bị tâm lí gánh chịu trách nhiệm là được rồi! – Phong Ấn đặt cái cốc trên tay xuống, ngả người về phía sau, không khí xung quanh có chút gì đó thay đổi:
- Thôi được rồi – Thôi đi, đám con gái bị mày lừa đâu có ít hơn tao, chẳng qua nó không lọt vào mắt mày thôi, chứ nếu không mày chả xơi rồi ấy chứ! Nói mà không thấy xấu hổ!
- Người ta nói bậy thế mày cũng tin à? Từ trước đến giờ tao chẳng làm gì ép buộc ai cả, đều là tình nguyện từ hai phía thì làm sao nói là lừa gạt được? – Phong Ấn cười, vẻ u ám trước đó đều biến mất.
Hai người trêu chọc nhau một lúc, Lục Tự chợt sáng mắt, hất hàm về phía đối diện: “Là duyên phận hay là tình cờ đây?”
Phong Ấn nhìn theo ánh mắt của Lục Tự, bất chợt nhìn thấy một cô gái có thân hình như một vũ nữ đang nhảy nhót.
- Người tình cũ của mày kìa! – Lục Tự thản nhiên để lộ ánh mắt tán thưởng: “Đi một mạch mấy năm rồi đột nhiên quay lại à? Cũng không thấy Lê Duệ đi cùng cô ta, không biết chừng hai người đã chia tay rồi cũng nên. Mày với Lê Duệ còn liên lạc với nhau chứ? Tao lâu lắm rồi không có tin tức của Lê Duệ, thằng ranh này mất tăm mất tích đâu rồi nhỉ!
- Sao tao lại liên lạc với nó chứ, mày đâu có biết chuyện giữa tao với nó, cho dù tao có lòng liên lạc thì chưa chắc nó đã nể mặt! – Phong Ấn ngậm điếu thuốc, anh vẫn còn nhớ như in chuyện ngày xưa.
- Cũng đâu đến mức. ấy? Chẳng nhẽ mày còn chưa quên Hạ Viêm Lương sao? – Lục Tự liếc nhìn Phong Ấn, tay cầm cốc rượu huơ huơ che mất tầm nhìn của anh: “Hai người còn có thể nối lại tình xưa không?”
Phong Ấn chỉ cười không nói gì, Lục Tự có hơi ngạc nhiên, hỏi: “Không phải chứ, bị tao nói trúng rồi à?”
Hạ Viêm Lương dường như đã phát hiện ra hai người ngồi bên này, liền nhảy theo điệu nhạc tiến lại gần, khi còn cách hai người khoảng một mét, cô liền lắc người một cái rồi đưa bàn tay ra làm một động tác “mời”.
Những người đàn ông xung quanh đều vỗ tay tán thưởng, Phong Ấn đắn đo hồi lâu rồi nốc cạn ly, đứng dậy cùng tham gia.
Hạ Viêm Lương nhếch môi cười rạng rỡ, cơ thể cứ liên tục chạm vào anh không biết là vô tình hay cố ý, thấy anh không có ý từ chối, cô ta lại càng tiến lại gần: “Em cứ tưởng anh sẽ gọi cho em cơ đấy!”