br/>“Thích thì về.” Anh liếc tôi, đứng dậy đi thẳng lên tầng.
Tôi ngạc nhiên, nhưng không hỏi lại, vì có hỏi anh cũng sẽ không trả lời. Thế giới này có quá nhiều người quái gở. Một người thông minh tuyệt đỉnh mà tính tình lại xấu như vậy, chắc chắn là không bình thường.
Dì Trần lập tức đi chuẩn bị thêm thức ăn. Chú gọi điện thoại về, nói muốn dẫn chúng tôi đi ăn, đã muộn thế rồi không nên làm phiền dì Trần nữa. Tôi vội đi thay đồng phục. Tôi không dám để anh phải chờ mình, nhất là trong tình huống khác thường như hôm nay.
Tối gió nhẹ, thời tiết rất dễ chịu. Tôi bỗng nghe đằng sau có tiếng động. Quay đầu lại, hóa ra là anh.
Tâm trạng anh có vẻ tốt, đi tới bên cạnh tôi. Anh mặc chiếc áo gió màu tro sẫm, vạt áo nhẹ bay trong gió.
“Nghe nói em đánh nhau?” Anh bỗng hỏi.
“Đâu có. Sao có thể chứ?” Tôi lập tức phủ nhận. Tôi đánh nhau bao giờ? Lần đó chỉ tính là tôi đánh người khác mà thôi.
Tôi hít mạnh một hơi, chưa kịp phản ứng, anh đã vươn tay véo má tôi: “Thế đây là cái gì?”
“Em... Em không cẩn thận tự cào vào thôi.” Đúng là tôi tự cào, lúc đó quá kích động. Chỉ là vết thương nhỏ như thế, tôi vẫn nghĩ sẽ không ai chú ý.
Trong đôi mắt anh hiện lên một tia lo lắng, vỗ vỗ mặt tôi, “Đánh hay lắm. Nhưng về sau chuyện đánh người này không cần em đích thân ra tay.”
Tôi chột dạ, nụ cười tắt lịm. Được rồi, tôi cũng biết là không lừa được anh.
Chập tối ngày hôm sau anh đã đi rồi. Thật sự là đến không hình dạng, đi không dấu vết mà.
Sau đó tôi mới biết, lần này anh về, không phải vì lý do quên hộ chiếu ở nhà như nói với chú thím. Anh là về để trực tiếp đánh Ôn Thần một trận.
La Duy vì tôi mà bị đánh đến thâm tím mặt mày, anh lại vì tôi mà bay từ Bắc Kinh về dạy dỗ Ôn Thần, khiến tôi cảm thấy người vốn đáng bị xem nhẹ như mình trở nên cực kỳ quan trọng. Thật là khiến tôi vừa mừng vừa lo.
Thì ra anh không phải quái gở, anh là về để ra mặt thay tôi.
Cảm giác được che chở tràn ngập trong lòng. Tôi cảm thấy dường như có người nhẹ đưa tôi đến đứng dưới một đôi cánh lớn, quan tâm tôi, bảo vệ tôi, vì tôi che mưa che gió.
Chuyện này là Gia Hinh nói cho tôi biết.
Hôm đó chúng tôi đang đi lên tầng. Vì sắp vào lớp nên xung quanh không có người. Gia Hinh nói với tôi: “Mãn Nguyệt, cậu biết không, lần trước anh cậu về đã đánh Ôn Thần một trận. Lúc đó La Duy thảm bao nhiêu thì anh ta thảm bấy nhiêu.”
Thế rồi, ở nơi cầu thang không có bóng người đó, cô ấy nói tiếp.
“Mãn Nguyệt, tớ yêu rồi.”
Tôi choáng váng, quay người mở to mắt nhìn cô ấy. Cô ấy cười nhẹ, gò má ửng hồng, đôi mắt tỏa sáng, nói, “Anh ấy tên Tô Liệt, chúng tớ đã hẹn hò được một tuần.”
Tôi kêu lên, “Được lắm, Ngô Gia Hinh cậu dám giấu tớ lâu như vậy.”
Cô ấy càng xấu hổ hơn. Tôi hiếm khi thấy được dáng vẻ e lệ của Gia Hinh, không khỏi thấy thú vị.
“Nhưng mà...” Cô ấy muốn nói gì đó.
“Nhưng cái gì?”
“Anh ấy... Anh ấy là học sinh trường Trung học số Bốn... Là bạn của Ôn Thần.” Cô ấy nói xong thận trọng nhìn tôi.
Đầu tôi nhất thời loạn cào cào. Nhưng lúc đó chuông vào lớp vang lên, Gia Hinh liền kéo tôi chạy vào lớp, không cho tôi có cơ hội nói thêm.
Lúc học tôi không thể tập trung được.
Tôi vốn không nghĩ đến, Gia Hinh cũng sẽ yêu.
Cô ấy là người mà giáo viên và phụ huynh đều yêu quý. Mặt mũi xinh đẹp, nhiệt tình cởi mở, thông minh ham học. Chuyện gì đến tay cô ấy cũng giải quyết rất tốt. Bất cứ ai thấy Gia Hinh hoạt bát nhanh nhẹn chơi cùng với người trầm tĩnh hướng nội như tôi đều rất ngạc nhiên. Tôi biết, sẽ có rất ít người thấy chúng tôi là người cùng một thế giới. Nhiều khi tôi cũng tự cảm thấy mình may mắn, trời cao đã cho tôi một người bạn tốt như vậy.
Một cô gái đáng yêu đến thế, tất nhiên sẽ có rất nhiều người thích. Nhưng trước nay cô ấy chưa từng có ý gì với các bạn nam xung quanh, cũng không nghĩ họ hợp với mình. Mỗi khi có người thổ lộ với cô ấy, chúng tôi sẽ lấy lý do còn phải tập trung học hành ra mà từ chối. Tôi biết, đó là do cô ấy không thích mà thôi. Nếu cô ấy đã thích, không có ai, cũng không có điều gì ngăn cô ấy được.
Chúng tôi thực sự là cặp đôi bù trừ cho nhau. Tôi nhát gan, cô ấy lại cứng cỏi.
Nhưng Gia Hinh đã từng nói với tôi, mục tiêu của cô ấy rất rõ ràng, cô ấy muốn học thật giỏi để sau này không phải dựa dẫm vào ai. Khi còn chưa có sự nghiệp ổn định, cô ấy quyết không nghĩ đến chuyện tình cảm. Mẹ của cô ấy là một người phụ nữ nội trợ truyền thống, tính cách dịu dàng, luôn lấy gia đình và bố cô ấy làm trọng. Cô ấy không muốn sau này lại giống mẹ mình, cô ấy thấy như vậy rất không có tiền đồ, rất không cá tính. Cuộc sống phải sống nhờ vào người khác không phải là cuộc sống của chính mình.
Có lẽ trên thế gian này thực sự sẽ có một người như vậy. Khi chúng ta gặp người ấy, trái tim ta sẽ cháy bùng mãnh liệt. Ta sẽ cảm thấy, vì người ấy, ta có thể từ bỏ rất nhiều thứ ta từng bất chấp kiên trì. Với tính cách của Gia Hinh, cậu ấy đã quyết định nói cho tôi biết, cũng có nghĩa cậu ấy thực sự thích người tên Tô Liệt này.
Bỗng dưng tôi lại thấy dễ chịu. Đã như thế, sao tôi lại không ủng hộ bạn tốt của mình? Dù người đó có là bạn của Ôn Thần, hay thậm chí chính là Ôn Thần đi chăng nữa thì sao chứ? Chỉ cần anh ta thực lòng thích Gia Hinh, vậy thì chẳng có gì phải bàn cả.
Nghĩ đến đây, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái.
Lúc hết giờ, tôi chủ động đi tới chỗ Gia Hinh. Cô ấy áy náy nhìn tôi, “Xin lỗi Mãn Nguyệt.”
“Đúng, phải xin lỗi tớ.” Nhìn cô ấy càng thêm áy náy, tôi mỉm cười, “Hẹn hò mà không nói cho tớ biết từ sớm, đương nhiên phải xin lỗi rồi.”
“Ngốc ạ”, tôi cốc cô ấy một cái, “Cậu hẹn hò với ai là chuyện của cậu, tớ sao có thể không ủng hộ chứ?”
Tôi cầm tay cô ấy, “Sau này không được giấu tớ, nếu không tớ sẽ xử cậu.”
“Ừ!” Cô ấy gật mạnh đầu.
Chúng tôi nhìn cười.
Gia Hinh kể cho tôi nghe, cô ấy và Tô Liệt biết nhau từ lúc nghỉ hè năm lớp Tám đó.
Cô ấy hỏi tôi có nhớ lần bố La Duy mời chúng tôi đi ăn không, tôi gật đầu.
Thì ra hôm đó cô ấy đi vệ sinh, tình cờ gặp anh ta đang hút thuốc chỗ hành lang. Cô ấy thấy người con trai đó tuổi tác không cách chúng tôi là bao, vậy mà lại có vẻ cô độc đặc biệt như vậy. Cô ấy hơi ngạc nhiên nên cứ nhìn mãi, kết quả anh ta mỉm cười, hỏi cô ấy có muốn nói chuyện chút không. Gia Hinh vốn lớn gan, thực sự đã nói chuyện với anh ta một lúc. Mãi cho đến khi bạn học của người đó gọi anh ta vào uống rượu, hai người mới ngừng nói.
Tôi không biết họ nói chuyện gì, Gia Hinh cũng không kể. Chỉ là tôi nhớ lại hôm ấy mặt cô ấy đỏ đến mức khiến tôi tưởng là bị dị ứng. Tôi nghĩ, có lẽ là từ lúc đó cô ấy đã bắt đầu thích anh ta rồi.
Nhưng cô ấy nhất định không chịu thừa nhận, chỉ nói là sau khi gặp lại anh ta đã chủ động theo đuổi, mặt dày công khai, khiến cô ấy không còn cách nào khác mà phải đồng ý. Nhưng khi cô ấy nói, trên môi có nét cười, khuôn mặt ửng hồng, khiến tôi không nhìn ra có gì miễn cưỡng.
Trong những ngày ấy, Gia Hinh hôm nào cũng hạnh phúc vui vẻ. Lúc mọi người nói chuyện phiếm, chỉ cần sơ ý, cô ấy đã len lén cười một mình. Tôi có chút đố kỵ, người bạn tốt vốn chỉ thuộc về mình cứ thế trở thành bạn gái của người khác. Nhưng nhìn cô ấy vui như vậy, tôi cũng thấy vui lây.
Tô Liệt là một nam sinh có gương mặt trẻ con, khi cười còn có lúm đồng tiền. Không quá cao, nhưng đứng cùng Gia Hinh trông rất cân xứng. Chúng tôi gặp nhau nhiều lần, đều là vào lúc anh đến đón Gia Hinh tan học. Ánh mắt anh nhìn Gia Hinh tràn ngập dịu dàng, lúc nhìn tôi cũng không có gì bất thường, dường như tôi chỉ đơn thuần là một người bạn tốt của Gia Hinh. Trong vô thức, tôi nhận định anh ta là một người rất thông minh.
Tôi tin Gia Hinh. Dựa vào sự thông minh của mình, cô ấy nhất định sẽ không bị tổn hại gì. Nhưng khi ấy, tôi lại không phân biệt rõ ràng giữa thông minh trí não và thông minh cảm xúc. Gia Hinh thông minh, nhưng cũng chỉ là chỉ số IQ cao. Mà người con trai thoạt nhìn vô hại Tô Liệt này, không những IQ cao mà EQ cũng cao vô cùng*1.
Họ hẹn hò một tháng, Gia Hinh tụt mất mười hai hạng trong bảng thành tích.
Tôi bắt đầu lo. Gia Hinh giỏi như thế, tôi vẫn cho rằng cô ấy không giống người khác, với năng lực của cô ấy, cho dù có yêu thì vẫn sẽ học tốt. Thành tích như vậy tuy chưa đến mức xuống dốc không phanh, nhưng cũng là sa sút lớn.
Gia Hinh xem kết quả xong cũng sững sờ. Tôi cắn môi nhìn cô ấy. Cô ấy biết tôi muốn nói gì, “Là tại tớ sơ suất thôi. Cậu yên tâm, lần sau thứ hạng sẽ cao trở lại.”
Thấy cô ấy chắc chắn như vậy, tôi cũng không nói gì nữa. Nhưng trong đầu lại nghĩ dường như có gì đó không đúng.
Giáo viên tìm cô ấy nói chuyện. Lúc trở lại, mặt cô ấy tái nhợt. Tôi hỏi, cô ấy lắc đầu, cố gắng tự trấn tĩnh, “Không có gì.”
Tôi rùng mình, “Chắc thầy không biết chứ?”
Cô ấy cụp mắt, gật đầu, “Thầy không nói thẳng, chỉ là ám chỉ tớ.”
Tôi quýnh lên, “Đã bảo các cậu phải kín đáo chút mà. Lúc tan học có rất nhiều người, hôm nào anh ấy cũng đến đón cậu, nói không chừng đã bị thầy nhìn thấy rồi.”
Cô ấy vẫn lắc đầu, “Không sao, tớ đã bảo đảm với thầy, kỳ thi sau thành tích nhất định sẽ lên hạng.”
“Hay cậu cứ nói với Tô Liệt một tiếng, bảo anh ấy ít đến đón cậu thôi, hoặc đừng quá phô trương như vậy.”
“Không được. Tớ không thể để anh ấy lo lắng cho tớ. Không có gì đâu, tự tớ sẽ giải quyết được mà.” Sợ tôi không tin, cô ấy còn cố gắng nặn ra một nụ cười.
Có lẽ con gái khi yêu đều sẽ hết lòng như vậy. Cô ấy sẽ toàn tâm toàn ý nghĩ cho người kia, cố gắng hết mình vì anh ấy, không muốn người ta phải lo lắng cho mình. Dẫu cho cả thế giới phản đối, chỉ cần người ấy vẫn còn yêu, cô ấy có thể dũng cảm đương đầu với tất cả.
Thế nhưng, các cô gái cũng không nhận ra rằng, có đôi khi, người khiến cô ấy bất chấp tất cả kia, chưa chắc đã là người xứng đáng.