ận, hành động này rất thiếu chí khí. Nhưng tôi chính là nữ sinh nhát gan, không dám trêu chọc ai như vậy. Phiền phức tìm đến tôi, tôi chỉ biết chạy trốn.
Hôm sau đi học, có rất nhiều ánh mắt hiếu kỳ nhìn tôi. Trong lớp có hơn nửa số người biết chuyện này, hoặc tò mò suy nghĩ, hoặc tươi cười rạng rỡ, khiến tôi ngại không sao chịu được. Tôi giận dữ nhìn Gia Hinh, cô ấy vội giải thích, “Không phải tớ đâu, không phải tớ đâu. Tớ không nói gì cả, là Ôn Thần tự tung tin cậu là bạn gái anh ấy.”
Chút thiện cảm với người nam sinh vào buổi tối hôm trước đột nhiên biến mất tăm. Tôi có một người anh tự cao tự đại không coi ai ra gì là đủ lắm rồi, không muốn chịu thêm một người nữa đâu.
La Duy vừa đến đã kêu ầm lên, “Lương Mãn Nguyệt, cậu mau giải thích đi. Mau nói cho tớ biết những điều tớ nghe được không phải sự thực!”
Tôi đang cáu sẵn, liền trừng mắt với cậu ta, “Liên quan gì đến cậu? Sao tớ phải giải thích với cậu hả?”
Cậu ấy sợ hãi, “Không thể nào! Cậu thực sự hẹn hò với tên côn đồ kia? Đừng mà!”
Gia Hinh bên cạnh giải thích, “Không đâu, là người đó đơn phương thôi, cậu đừng làm loạn lên nữa. Phiền quá!”
La Duy lập tức nổi điên, “Hắn ta ép cậu? Để tớ đi tìm hắn tính sổ!” Cậu ấy vứt cặp sách xuống định chạy đi.
Tôi vội gọi cậu ta, “Cậu mau quay lại, sắp vào lớp rồi cậu còn đi đâu?”
“Không được! Đâu ra một thằng quỷ bắt nạt bạn của tớ chứ? Cậu đợi tớ, tớ sẽ đòi lại công bằng cho cậu.”
Tôi kéo cậu ấy, “Cậu đừng nhiều chuyện. Tự tớ sẽ nói rõ với anh ta.”
Vương Khải cũng đi đến, lôi cậu ấy về chỗ ngồi, “Sao lại nhảy dựng lên như khỉ thế? Sắp vào lớp rồi, bình tĩnh đi đã, có gì để sau nói.”
“Đúng vậy. Người ta còn chưa mở miệng cậu đã làm ầm lên rồi. Dù có muốn đi thì lát nữa cậu cũng phải gọi Tống Kỳ Phong đi cùng.” Tiết Doanh khuyên thêm.
Mọi người thi nhau nói vào, cuối cùng cũng khuyên được La Duy. Thế này là sao chứ? Rõ ràng tôi mới là người bị hại, sao lại đi khuyên cậu ta?
Nhưng thực sự không thể không cảm động. Tình cảm nhiều năm như thế đều không phải giả dối. Khi có chuyện gì, quả nhiên bạn bè sẽ là người đầu tiên ra mặt. La Duy che chở tôi như vậy, tôi bỗng thấy lòng mình ấm áp.
Tôi tin, không cần tôi đi tìm Ôn Thần, anh ta cũng sẽ tự đến tìm tôi.
Quả nhiên, hôm đó tan học, anh lại xuất hiện trước mặt tôi.
Tim tôi đập loạn lên. Không phải vì vui mừng, mà là vì căng thẳng. Tôi nắm chặt tay, cố gắng nhìn thẳng vào anh ấy.
Cuối cùng tôi lấy dũng khí nói, “Anh đừng đến tìm tôi nữa được không? Rõ ràng chúng ta không hề hẹn hò, sao anh lại nói với người khác như vậy? Tôi không đủ can đảm, cũng không có sức chơi trò chơi này với anh. Anh tìm người khác đi.”
Tôi nói một hơi hết những lời đã chuẩn bị trước, lòng bàn tay đầm đìa mồ hôi.
Mặt anh lạnh xuống, làn môi mỏng nhếch lên, một lúc sau mới nói: “Anh không đùa với em, cũng không phải tùy hứng mà theo đuổi em. Em có thể đi hỏi người ta. Anh không phải hạng người như thế.”
Tôi lắc đầu, “Đối với tôi, anh là hạng người nào không quan trọng, tôi cũng sẽ không đi hỏi thăm gì hết. Hai chúng ta không cùng một thế giới, cũng không thích hợp. Anh như vậy thực sự rất ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi.”
Anh trầm mặc, dáng đứng thẳng, thoạt nhìn qua đã thấy tâm trạng không tốt, khí thế tựa như sắp có giông bão kéo tới. Anh ấy và anh trai không giống nhau, nhưng khi nổi giận lại có điểm tương đồng. Tôi đã quen với cảm giác này rồi nên không sợ. Anh cứ giận đi, chẳng lẽ anh có thể đánh tôi chắc?
Chúng tôi giằng co một lúc, cuối cùng anh nói một câu, “Anh sẽ không buông tay đâu.” Sau đó nghênh ngang bỏ đi.
Anh nói kiên quyết như vậy, khiến tôi bắt đầu hoài nghi. Lẽ nào anh đối với tôi thực sự không phải nổi hứng nhất thời?
Anh trai vẫn như thường lệ gọi điện cho tôi, tôi lại có chút mất tập trung.
“Em sao thế?” Anh rất nhạy bén, đã nhận ra tôi hơi khác thường.
Tôi vội vàng phủ nhận, “Đâu có ạ.”
Tôi không cho rằng đây là chuyện nên nói với anh. Anh tuy rất ham chơi, thích ra ngoài lêu lổng với người khác, nhưng đối với chuyện của tôi lại rất bảo thủ, quản lý nghiêm khắc, yêu cầu rất nhiều. Đôi lúc tôi không cẩn thận kể chuyện bạn học nam trên lớp là sẽ bị anh giáo huấn ngay. Nếu nói với anh, chắc chắc anh sẽ nghĩ là tôi trêu ghẹo người ta trước, vậy người bị mắng trước hết vẫn là tôi. Tuy tôi không thông minh, nhưng nhất định không đến nỗi chẳng có việc gì mà cũng kiếm chuyện để bị mắng.
Anh không hỏi gì nữa, chúng tôi tùy tiện nói thêm mấy câu rồi anh cúp điện thoại.
Trận chiến giằng co đôi bên bắt đầu từ lúc đó.
Mỗi ngày sau khi tan học, sẽ thấy Ôn Thần xuất hiện ở cổng trường, đi theo tôi đến trạm xe bus đợi xe, cùng lên xe với tôi. Suốt đường anh không nói gì, chỉ chăm chú nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực, nhìn đến mức khiến da đầu tôi cũng ngứa ran lên, cả người bứt rứt. Hồi đó, xe bus ấy đi qua cổng trường, trên xe thường là giáo viên của trường hoặc học sinh trường bên cạnh, không ai biết tôi, nhưng rất nhiều người biết anh. Thấy ánh mắt anh nhìn tôi, các nam sinh có vẻ hiếu kỳ, các nữ sinh có biểu cảm khác nhau. Tôi chỉ biết cúi đầu để Gia Hinh thay tôi chống đỡ.
Tôi chuyển sang đi cổng phụ, lại không ngờ anh có tai mắt ở khối lớp Mười, ở cửa phụ còn có người đợi sẵn báo tin, chỉ một lát là anh xuất hiện.
Tôi chuyển sang đi taxi, anh ấy lại gọi một chiếc theo đuôi phía sau. Tôi về đến nhà anh cũng xuống xe, nhìn cho đến khi tôi vào nhà. Tôi vào nhà rồi, nhìn qua cửa sổ, thấy bóng anh thật cô độc, yên lặng đứng ở đó một lúc mới rời đi.
Đôi lúc anh sẽ tặng đồ cho tôi. Búp bê đáng yêu, những món trang sức nhỏ xinh, đều là đồ mà con gái thích. Không cần nghĩ cũng biết có người đã dạy anh. Tất nhiên tôi không nhận, anh lại vẫn kiên trì bền bỉ, bị từ chối cũng không tức giận, lần sau lại đem đến những món đồ khác.
Tôi chỉ có thể giả vờ không nhìn thấy sự kiên trì của anh. Những gì cần nói tôi đã nói hết rồi. Tôi không nói được những lời tuyệt tình cay nghiệt, chỉ có thể đợi một ngày anh biết khó mà lui...
Người xung quanh đều bàn luận về tôi. Có người hâm mộ, nói tôi thật may mắn, được một người con trai tốt như vậy theo đuổi; có người lại chê bai, nói tôi giả bộ thanh cao, cố ý dụ dỗ người khác; có người lo lắng cho tôi, sợ tôi cứ thế này thì sẽ có ngày chọc giận anh ta. Tôi không lên tiếng, chỉ hận mình không thể tàng hình đi cho rồi.
Gia Hinh tức giận: “Nói cho chú thím của cậu biết đi. Nghe nói bố anh ta và chú cậu có quan hệ làm ăn với nhau mà. Để ông ấy về dạy lại con mình cho tử tế.”
Tôi lắc đầu. Thực sự cũng chưa đến mức không thể chấp nhận nổi, tôi không muốn vì chuyện này mà làm phiền chú.
Chẳng cần người khác nói, tự tôi cũng ghét cái sự vô dụng của mình.
Tôi chỉ không ngờ La Duy thực sự đi tìm Ôn Thần. Hai người đánh nhau một trận. Mà nói chính xác ra là La Duy bị cả đám người đánh cho một trận.
Cậu ấy đi tìm Ôn Thần, chưa nói gì đã ra tay rồi. Bạn bè của Ôn Thần đương nhiên sẽ không khoanh tay đứng nhìn, cả đám xông lên đánh cậu ấy một trận bầm dập. Cuối cùng vẫn nhờ Ôn Thần lên tiếng, họ mới chịu dừng tay.
Tống Kỳ Phong tức không chịu được, vừa mắng La Duy quá manh động, vừa gọi một đám người định đi báo thù. Tiết Doanh thấy to chuyện, vội vàng gọi điện thoại cho tôi.
Tôi tùy tiện tìm một cái cớ xin ra ngoài.
Lúc chạy đến chỗ mà Tiết Doanh nói, hai bên đã đang giằng co với nhau rồi. Tôi lập tức trông thấy La Duy.
Tôi che miệng, chạy tới bên cậy ấy, không kìm nổi mà òa khóc. Trên đầu cậu ấy có một vết thương lớn đang quấn băng, mắt và miệng đều sưng tấy, cánh tay đầy vết bầm. Đây mới chỉ là những chỗ tôi trông thấy, thực không dám tưởng tượng, ở những chỗ tôi không thấy được còn bao nhiêu vết thương.
Thấy tôi khóc, cậu ấy động khóe miệng, cố gắng nở một nụ cười, “Khóc cái gì? Mà lại khóc xấu như vậy. Tớ chỉ thích nhìn mỹ nhân khóc như hoa lê trong mưa thôi. Ai gọi cậu đến đây hả?”
Nghe cậu ấy nói vậy, tôi càng khóc to hơn.
Tôi không thể trốn tránh trách nhiệm được. Chuyện này xảy ra đều là do tôi. Dù La Duy đi tìm Ôn Thần vì lý do gì thì tôi cũng biết, tất cả đều bởi lo lắng cho tôi. Là sự mềm yếu vô dụng của tôi tự đem rắc rối đến cho mình, cũng mang phiền phức tới cho bạn bè xung quanh.
Tôi căm tức nhìn Ôn Thần, trước nay chưa bao giờ thấy anh ta đáng ghét như vậy. Đúng, tôi nhát gan, tôi yếu đuối, xảy ra chuyện gì cũng chỉ biết trốn tránh, nhưng tôi cũng biết tự bảo vệ mình. Không ai được ức hiếp người thân hay bạn bè của tôi!
Ôn Thần chưa từng thấy tôi giận dữ như vậy. Anh ta đang sửng sốt, tôi đã nhào đến, liên tục đánh anh.
Sau này Tống Kỳ Phong nói, lúc ấy cậu ta suýt nữa là rớt cả quai hàm. Một người bình thường yếu đuối nhát gan bỗng trở nên dữ như cọp, lao đến nhanh như chớp, khiến cả đám con trai kinh sợ.
Ôn Thần không đánh trả. Anh không cử động, chỉ đứng đó để mặc cho tôi đánh. Cuối cùng mọi người cũng phản ứng, vội vã chạy đến kéo tôi lại. Lúc ấy tôi đã đầm đìa nước mắt, hét lên với anh, “Đồ thần kinh, anh đi chết đi! Anh dựa vào cái gì mà đánh La Duy! Dù cho người trên cả thế giới này chết hết tôi cũng không thích anh đâu! Anh dám đánh bạn tôi, tôi sẽ liều mạng với anh!”
Cả người anh ấy run lên, mất một lúc lâu không nói lời nào, chỉ nhìn tôi chằm chặp.
Tôi cố lau nước mắt, không để ý anh nữa, một tay kéo Tống Kỳ Phong một tay kéo La Duy lôi bọn họ ra ngoài.
Từ thái độ của Tống Kỳ Phong đối với tôi sau lần đó, có thể thấy hôm ấy tôi thực sự rất khủng khiếp, rất dọa người. Sau khi Gia Hinh biết chuyện cũng trợn mắt há miệng nhìn tôi, “Lương Mãn Nguyệt, thật không ngờ cậu còn có lúc dũng mãnh như thế.”
Tôi nhéo cô ấy, “Biết tớ ghê gớm rồi, từ sau có dám bắt nạt tớ nữa không?”
“Không dám, không dám. Lương huynh, sau này tiểu đệ phải dựa vào huynh rồi.” Cô ấy bắt chước diễn viên phim cổ trang, chắp tay bái tôi.
Chỉ có La Duy ca ngợi tôi, “Lương Mãn Nguyệt, có biết dáng vẻ đẹp nhất trong đời cậu là khi nào không? Chính là khi cậu đánh nhau vì tớ đó! Quá đẹp! Về sau nên như thế!”
Tôi lườm cậu ấy, “Ai đánh nhau vì cậu, tớ là vì chính mình.”
Cậu cười cợt nhả, “Đừng chối nữa, đều là vì cậu nhìn thấy tớ bị đánh nên đau lòng. Tớ biết mà.”
Tôi chọc tay vào khóe miệng vẫn còn sưng của cậu ấy. “Cậu bớt mơ tưởng đi, anh đầu heo ạ!”
Cậu ta đau đến há miệng, “Lương Mãn Nguyệt cậu thật dã man!” Rồi lại cười lớn, “Nhưng mà tớ thích.”
Tôi quay đầu, không nhìn cậu ấy nữa, nhưng gương mặt lại không tự chủ mà nóng lên, khóe miệng mỉm cười. Nhớ đến La Duy hôm đó mặt mũi bầm dập vẫn cố cười với tôi, trái tim tôi dường như mềm ra.
Tối hôm đó, tôi nằm một mình trên giường, ngẩn ngơ nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Vầng trăng sáng từ từ biến thành gương mặt cười vô tư lự của La Duy. Lúc cậu ấy bị đánh tôi không nói, nhưng thực ra tôi rất cảm động, trước nay chưa có ai bảo vệ tôi như thế. Điều này khiến tôi thấy mình trở nên quan trọng hơn.
Chiều muộn hôm sau, tôi vừa về nhà đã giật mình – anh bất ngờ xuất hiện trong nhà.
Anh nhìn khắp người tôi một lượt, không nói gì. Tôi gọi một tiếng, “Anh.”, anh mới trả lời, “Ừ”.