o vệ được một mạng, chỉ là mất trí nhớ, bất quá như vậy đối với tiểu thư là điều rất tốt.
“Tốt lắm. Ngươi cũng biết trước kia ta đưa cho hoàng hậu đồ vật đều không phải là di vật của nương không?” Thủy Dạng Hề hỏi.
“Không biết. Hoàng hậu cũng không biết. Tiểu thư giấu giếm rất tốt.” Vu Nhi lắc đầu nói.
“Vậy, có phải ba tháng trước ta đưa cho hoàng hậu một sa trướng nên làm cho hoàng hậu nổi lên nghi ngờ hay không?”
Vu Nhi vừa nghe liền mở to mắt, kích động hỏi: “Tiểu thư, người khôi phục trí nhớ sao?” Nếu không khôi phục trí nhớ, tiểu thư sao lại biết nhiều như vậy. Nàng nào biết rằng, Thủy Dạng Hề hiện tại dù có cũng là có thêm thức cùng trí nhớ của thế kỷ hai mươi mốt, so với Thủy Dạng Hề hương tiêu ngọc vẫn kia, tâm tư không biết sâu đến bao nhiêu.
Thủy Dạng Hề nghe xong, cũng không phủ nhận, chỉ kêu nàng trả lời vấn đề.
Vu Nhi gật gật đầu, nói: “Đúng vậy. Ngày đó hoàng hậu nương nương nhận sa trướng kia xong quả thực phẫn nộ, ta lúc ấy cũng không biết vì cái gì, nhưng mà sau đó liền nhận được mệnh lệnh của hoàng hậu nương nương, nói là muốn trừ bỏ tiểu thư. Bất quá ta không đành lòng, khi xô tiểu thư xuống nước không lâu, thì đã đem tiểu thư cứu lên, nhờ trời phù hộ, tiểu thư cuối cùng cũng không có việc gì.”
Thủy Dạng Hề nhìn ra được tình cảm Vu Nhi đối với nàng là thật, cũng vì điều này nên Thủy Dạng Hề lựa chọn buông tha cho nàng. Nhưng...
“Sau khi ta tỉnh lại, hoàng hậu nên có chỉ thị khác mới đúng. Lần này thì là cái gì?” Thủy Dạng Hề nhìn về phía nàng trong chốc lát hỏi.
Vu Nhi trong lòng cả kinh, tiểu thư thật lợi hại, ngay cả điều này cũng biết, thật may nàng không làm theo chỉ thị của hoàng hậu nương nương, bằng không chết như thế nào cũng không biết. Vu Nhi Sợ hãi nhìn Thủy Dạng Hề liếc mắt một cái, rồi nói: “Nương nương cho ta một bao độc dược mạn tính, nói là mỗi ngày để cho tiểu thư ăn vào, không tới ba tháng, tiểu thư sẽ chết, giống như bị chết bệnh vậy, sẽ không làm cho người ta hoài nghi.”
Nghe nói thế, Thủy Dạng Hề mắt lạnh ngước lên nghĩ, giống như chết bệnh, hừ, bàn tính này đánh thật tốt! Thảo nào nàng cũng thấy thắc mắc, sao lại không nhúc nhích động tĩnh, thì ra, còn chiêu nham hiểm như vậy.
Bên cạnh Hoa Nhiên vừa nghe thấy không khỏi cả kinh: “Ngươi nói cái gì, độc dược? Ngươi đã bỏ bao nhiêu? Giải dược đâu?”
Vu Nhi lắc đầu: “Không có, ta không có bỏ. Tiểu thư sau khi tỉnh lại, đối với Vu Nhi tựa như thân tỷ tỷ, Vu Nhi sao có khả năng hại chính tỷ tỷ của mình, Vu Nhi cho dù chết cũng sẽ không...” Nói xong, nàng ô ô khóc lên.
Thủy Dạng Hề nghe nói như thế, cũng không có buông lỏng, nàng không nghĩ bởi vì thái độ của Vu Nhi mà chậm trễ kế hoạch của nàng. Nàng nhìn Vu Nhi nói: “Ta tin tưởng ngươi, ngươi đi xuống trước đi. Thuận tiện, kêu Tống Nương tới gặp ta.”
Vu Nhi nghe vậy liền thi lễ rồi đi, trong lòng bỗng thấy may mắn, tiểu thư quả nhiên đã thay đổi rất nhiều. Nếu giống như trước vậy, nàng đã sớm bị kéo xuống đánh bằng roi, tử tội có thể miễn, nhưng mang vạ thì khó thoát khỏi.
Nơi này, chỉ còn lại Thủy Dạng Hề cùng Hoa Nhiên. Hai người đều không nói chuyện, Thủy Dạng Hề chỉ để ý nhìn chằm chằm Hoa Nhiên, sau một lúc lâu, mới sâu kín mở miệng: “Ngươi nhìn đã hiểu được?”
Hoa Nhiên không biết Thủy Dạng Hề vì sao hỏi câu không đầu không đuôi như vậy, bất quá nàng vẫn khẽ cúi người nói: “Đúng vậy, thực hiểu được.”
“Hiểu được là tốt rồi. Nếu Vu Nhi đem độc dược kia thật sự cho ta ăn, ta cũng sẽ để cho nàng nếm thử hương vị đó.” Ăn miếng trả miếng, từ trước đến nay đều là tác phong của nàng, nàng không phải hạng người lương thiện, tuyệt đối sẽ không làm chuyện lấy ơn báo oán, nói nàng tâm độc cũng tốt, nói nàng vô tình cũng thế, tóm lại, người không phạm nàng, nàng không phạm người, nếu người phạm nàng, nàng sẽ làm cho hắn hối hận.
Một lời nói quyết định vận mệnh một người như vậy, lại giống đang bàn bạc việc nhà, những lời này từ trong miệng nàng nói ra, làm cho Hoa Nhiên thật sự cả kinh, hoàng phi quả thật không thật không yếu đuối và hiền lành như bên ngoài vậy, như vậy mới có thể làm người ta không phòng bị. Ngẫm lại, lúc trước, nàng đối với nàng ta có thái độ không tốt, nếu nàng ta mà so đo, có lẽ nàng đã bị tính kế gấp trăm ngàn lần rồi, nghĩ đến đây không khỏi hoảng sợ... Sau này, vẫn đề phòng nàng ta mới là tốt nhất.
Thủy Dạng Hề liếc mắt nhìn Hoa Nhiên một cái, trong mắt xẹt qua ý cười vì nàng ta đã trúng kế, kế hoạch của nàng từng bước từng bước đã đi vào quỷ đạo, tựa hồ, đêm mai là có thể hành động...