Thủy Dạng Hề vừa về đến phủ, liền nhìn thấy Trần tổng quản như con thỏ nhanh chóng lẻn đến trước mặt nàng, lời nói thốt ra như trút được gánh nặng: “Hoàng phi, ngài cuối cùng cũng đã trở lại. Ngài nếu mà không trở lại, phỏng chừng tam điện hạ sẽ đem toàn bộ vương phủ huỷ đi... Phái ra ra rất nhiều người đi tìm cũng chưa tìm ra tin tức của người, nhưng mà tam điện hạ gấp đến độ...”
“Điện hạ hiện tại ở đâu?” Thủy Dạng Hề đánh gãy lời nói của Trần Khải, nếu còn để cho hắn lải nhải nữa, có thể nói đến người nghe lỗ tai phải dài ra.
“Ách, đang ở Tử Thần lâu. Tam Hoàng phi là muốn đi qua đó sao?” Trần Khải ngân ngẩn một chút, hỏi.
“Ân, ta bây giờ đi qua đó, các ngươi không cần theo, nên làm gì thì cứ làm đi. Ta cũng không phải đứa bé ba tuổi, sẽ lạc không đường.” Nàng nói xong, liền lập tức ly khai.
Chỉ để lại Trần Khải ở tại chỗ nhìn bóng dáng Thủy Dạng Hề mà ngẩn người, xem tình hình, Tam Hoàng phi cũng không đem thái độ đối đãi của điện hạ mà để bụng. Lúc này, chắc sắp có được trò hay để nhìn...
Thủy Dạng Hề một đường đi tới, liền thấy bóng những người ẩn nấp trong phủ chuyển động, người người khinh công đều tuyệt đỉnh. Tuy rằng trước kia nàng cũng cảm giác được trong phủ có ám vệ, nhưng không thấy nhiều như tối nay. Suy nghĩ kỹ một chút, liền biết Nam Cung Ngự Cảnh đã lo lắng cho sự an nguy của nàng, nên xuất động thế lực ẩn mật đi tìm nàng. Trong lòng bất giác sinh ra một loại cảm giác khác thường, có chút hương vị ngọt. Chắc là vì đêm nàng đã quá nổi bật, nên bị vây nơi đầu sóng ngọn gió, nếu không cẩn thận một cái, sẽ đem cơ hội cho người ta để trừ bỏ mình, cũng khó trách hắn lại lo lắng như vậy. Bất quá cũng may, hôm nay nàng thông minh thay đổi trang phục, bằng không, chắc đã sớm bị bắt trở lại.
Nàng âm thầm cười cười, gõ cửa thư phòng, lập tức liền nghe thấy thanh âm có người phi thân ra, tuy rằng người này công phu vô cùng tốt, người bình thường sẽ phát hiện không được, nhưng nội lực của Thủy Dạng Hề không phải thâm hậu bình thường, tất nhiên có thể phát giác được. Sau đó liền nghe thấy Nam Cung Ngự Cảnh lạnh lùng nói: “Tiến vào,” trong câu nói tựa hồ bao phủ nồng đậm tức giận.
Thủy Dạng Hề đẩy cửa đi vào, liền thấy Nam Cung Ngự Cảnh tùy ý ngồi ở trên ghế, lộ ra tư thế biến nhác, vậy mà quanh thân hơi thở phát ra, nhìn thế nào cũng đều thấy nguy hiểm, giống như đôi mắt báo híp lại nhìn chằm chằm vào mắt con mồi phía trước, lúc nào cũng chuẩn bị tung ra cho người ta một kích trí mạng nhất.
Lúc này nàng nhìn thấy một hình ảnh khác không giống Nam Cung Ngự Cảnh ngày thường. Không phải vì cái lạnh phát sinh làm người ta kinh sợ, mà chính là ánh sáng bắn ra từ hai mắt mới làm cho người ta có loại xúc động muốn chạy trốn. Ở bên dưới đám người Tống Nương, Hoa Nhiên, Đông Ly Hạo, Vu Nhi đang lẳng lặng quỳ, ngay cả thở mạnh một chút cũng không dám.
Đây là tình hình mà Thủy Dạng Hề vừa vào cửa nhìn thấy, bị thực tại này làm kinh sợ. Nàng có thể không do dự chút nào mà nói, Nam Cung Ngự Cảnh quả thật là người vô tình, mà phần vô tình kia đã khắc vào máu hắn. Nếu có người thực sự chống đối với hắn, thật đúng là bất hạnh trong bất hạnh.
Thủy Dạng Hề thở dài, nàng không thích Nam Cung Ngự Cảnh như vậy, thật sự không thích.
“Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi đang ở đây làm gì?” Thủy Dạng Hề nói.
Nam Cung Ngự Cảnh vừa thấy nàng, trong mắt những mũi nhọn lạnh lẽo nhất nhất thời không thấy, nhúng một cái cả người liền đến trước mặt nàng. Ngay sau đó, Thủy Dạng Hề đã bị hắn ôm vào trong ngực, chỉ nghe hắn lẩm bẩm nói: “Tốt rồi, quá tốt. Tìm toàn bộ buổi chiều, cũng không gặp người, hại ta lo lắng gần chết. Thật tốt, ngươi không có việc gì.” Nghe trong thanh âm kia lại có chút run rẩy.
Mà mấy người đang quỳ đồng thời cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi, chánh chủ đã trở lại, mạng của bọn họ xem như được bảo vệ.
Nghe lời nói của Nam Cung Ngự Cảnh, Thủy Dạng Hề bất giác trong lòng có chút áy náy, nàng nhìn ra được hắn thật sự lo lắng cho mình. Nhưng mà, nàng đã hạ quyết định quyết tâm phải rời khỏi đây, không biết, sau khi nàng rời đi, hắn sẽ như thế nào. Nghĩ vậy tim bỗng nhiên có chút đau đớn, nàng nhíu nhíu mày, bị cuốn hút sao? Xem ra, cảm xúc thật đúng là cái bệnh dễ lây lan.
“Ta không phải nói chỉ đi ra ngoài một chút sao, lại không bị gì, sao lại khẩn trương như vậy? Còn bắt bọn họ toàn quỳ ở chỗ này?” Thủy Dạng Hề đẩy hắn ra nói, “Để cho bọn họ đều đứng lên đi, chuyện này vốn không quan hệ với bọn họ.”
Nam Cung Ngự Cảnh một tay vẫn ôm Thủy Dạng Hề, một tay phất phất, mấy người kia liền đứng dậy hành lễ rồi lui đi ra ngoài.
“Ta đáp ứng không can thiệp hành động tự do của nàng, nhưng, nàng cũng phải vì an nguy của chính mình mà suy nghĩ. Lần sau đi ra ngoài nhất định phải mang theo Hoa Nhiên, như vậy ta cũng có thể yên tâm. Nghe thấy không?” Nam Cung Ngự Cảnh tựa hồ trong lòng còn sợ hãi nên nói.
Thủy Dạng Hề gật gật đầu, ừ một tiếng, thình lình nhu thuận cũng làm Nam Cung Ngự Cảnh sửng sốt một chút, lập tức nhoẻn miệng cười, đem Thủy Dạng Hề ôm càng chặt.
Thủy Dạng Hề lại cảm thấy trong lòng có chút chua chát, trong lòng nàng không đành hay chính là một cảm giác đơn giản của nỗi buồn ly biệt? Cứ không ngừng phát ra, càng để ý càng loạn. Nên nàng chỉ lẳng lặng nhắm mắt lại, vứt sạch suy nghĩ trong lòng đi.
Qua hôm sau, Thủy Dạng Hề dẫn theo Vu Nhi, đến bên hồ sen đã héo tàn, đi dạo vô mục đích. Tất nhiên, phía sau còn có Hoa Nhiên đi theo, lần trước nàng đã học được bài học, lần này nói cái gì nàng cũng phải theo sát.
Bất tri bất giác, đã lên trên đình, Thủy Dạng Hề nhìn hồ sen héo tàn, tuy rằng nó suy tàn theo quy luật tự nhiên, nhưng mà rễ cây lại có sức sống rất mạnh mẽ, chỉ cần mùa xuân đến, bọn chúng sẽ rất nhanh tăng trưởng, nhất định sang mùa hè năm sau sẽ tươi tốt phi thường.
Phải nha, hết thảy đều có thể làm lại từ đầu mà.
Khóe mắt nàng nhiễm một chút đùa cợt, nói: “Vu Nhi, đã nhiều ngày rồi nhưng ngươi vẫn thường xuyên hướng hoàng hậu trong cung mà chạy sang đó.” Chỉ là một câu nói vô cùng đơn giản, nghe không thấy tình cảm gì, giống lơ đễnh mà tường thuật lại một câu chuyện vậy.
Nhưng lọt vào trong tai Vu Nhi, đã đủ làm cho nàng nghe thấy sắc biến. Nhất là nghe được ngữ khí của Thủy Dạng Hề, càng vững vàng bình tĩnh, càng thì càng làm cho người ta hoảng sợ. Nàng cắn cắn môi, nói: “Không... Tiểu thư, không có tiểu thư phân phó, ta, ta sao lại đi vào trong cung của hoàng hậu đâu.”
“Hồ sen này xây tu rất tốt, các ngươi có biết không?” Thủy Dạng Hề giống nhau không có nghe thấy lời nói của Vu Nhi vậy, đột ngột hỏi.
Hoa Nhiên đã phát hiện có chút không bình thường, bất quá, nàng ta làm chuyện gì cũng không liên quan đến mình. Đó là việc của chủ tớ người ta, liên quan gì đến nàng, nàng chỉ phụ trách an toàn của Thủy Dạng Hề thôi.
Nhưng Vu Nhi vừa nghe nói vậy, không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Nếu như tiểu thư cứ nắm mãi vấn đề đó không buông, nàng quả thật không biết phải làm sao bây giờ, tiểu thư như thế nào mà phát hiện, trước kia không phải đều bình an vô sự sao?
Trầm tĩnh lại Vu Nhi thao thao bất tuyệt trả lời câu hỏi của Thủy Dạng Hề: “Dạ phải, tiểu thư nói đúng. Hồ sen này không chỉ có hoa sen xinh đẹp, mà ngay cả nước cũng là dòng nước tốt nhất, bất cứ lúc nào cũng không bị đục ngầu. Còn có bên cạnh ao cũng làm những lan can bảo vệ, làm cho người ta có thể yên tâm ngắm sen mà không lo lắng rơi vào trong hồ, chỗ này là tam hoàng tử tự mình thiết kế đó.” Vu Nhi cảm thấy có chút kiêu ngạo nói.
Thủy Dạng Hề nhìn nàng biểu tình phong phú, lắc đầu cười cười, thật đúng là nha đầu thuần lương (đơn giản, tốt bụng), không biết hoàng hậu vì sao lại chọn nàng đến giám thị mình, là bà ta rất có lòng tin, hay do Thủy Dạng Hề trước kia che giấu rất tốt, ngay cả hoàng hậu đều lừa được?
“Vu Nhi nói rất đúng. Nếu như vậy, lần đó ta rơi xuống nước là có người cố ý đẩy à.” Đôi mắt đảo qua, mắt không chớp không nháy nhìn chằm chằm vào Vu Nhi, trong mắt lộ ra sắc bén, làm cho Vu Nhi cả người càng không ngừng run rẩy.
Ngay cả Hoa Nhiên nhìn thấy, cũng không khỏi thấy trong lòng căng thẳng, ánh mắt thật tốt, khí thế thật nghiêm nghị, đây mới là mặt thật của nàng ta sao? Trong lòng không khỏi âm thầm kính sợ vài phần.
Vu Nhi sắc mặt trong nháy mắt trắng bạch, nàng không dự đoán được Thủy Dạng Hề lại đột nhiên nói như vậy, càng không dự đoán được Thủy Dạng Hề lại phát ra khí thế sắc bén này, nhất thời bị dọa, trong khoảng thời gian ngắn đúng là tìm không ra lý do để nói, chỉ liên tiếp lắc đầu. Không phải là nàng ấy đã muốn khôi phục trí nhớ chứ? Nhưng mà, nàng ấy cũng không thấy người đẩy nàng ấy vào nước mà.
Thủy Dạng Hề vừa thấy phản ứng của nàng, thì biết suy đoán của mình đã đúng tám chín phần. Nhưng mà, nếu thật sự là Vu Nhi nhận lệnh của hoàng hậu đem Thủy Dạng Hề đẩy xuống nước, vậy vì sao nàng đã tỉnh lại rất lâu, nàng ta không hành động nữa. Nàng cũng sẽ không cho rằng hoàng hậu sẽ bỏ qua ý định giết mình ở trong đầu.
Bà ta nếu như không ở trên người Thủy Dạng Hề có được thứ mình muốn, thì cũng sẽ không để cho người khác có được, nhất là Thủy Dạng Hề, khi bà ta phát hiện nàng ấy cũng không ngốc như trong tưởng tượng, nên mới có thể làm ra loại hạ sách này để miễn trừ đi hậu hoạn, cho Thủy Dạng Hề đến bên lan can ngọc thạch đẩy nàng xuống dưới để vĩnh viễn chôn thân trong đó mà không ai biết nguyên nhân, nhưng ai ngờ được. Nàng hôn mê nhiều ngày, nhưng may mắn vẫn còn sống, thậm chí một chút ít nguy hiểm cũng chưa phát sinh, đây là chuyện làm Thủy Dạng Hề buồn bực nhất.
“Vu Nhi, chúng ta liền nói trắng ra đi. Ngươi là người mà hoàng hậu sắp xếp ở bên cạnh ta, ta đã sớm biết. Ngươi mỗi tháng đều chọn một ngày tiến cung để báo cho hoàng hậu tình huống của ta, chuyện này ta đã cho Tống Nương đi điều tra xong.” Thủy Dạng Hề bộ dạng bình thản nói, thanh âm rõ ràng vô cùng, từng tiếng từng va chạm vào trong màng tai của Vu Nhi, đồng thời cũng kích thích lỗ tai của Hoa Nhiên.
Nàng ta cố ý sao? Cố ý để cho nàng nhìn thấy bộ mặt này của nàng ta sao? Hoa Nhiên hồ nghi nghĩ, trong lòng bất giác có chút hoảng sợ, sao có thể biến hóa to lớn như thế.
Vu Nhi nghe thấy Thủy Dạng Hề nói cũng hết lý do thoái thác, đã sớm quỳ trên mặt đất, không nói được một lời nào, chỉ là gương mặt nàng càng thêm trắng bệch, trong mắt từng giọt lệ rơi xuống.
Thủy Dạng Hề thấy vậy, thở dài, nói: “Vu Nhi, ta đối với ngươi không tốt sao?” Đã sắp phải đi, nàng cũng không nghĩ đo nhiều nữa.
“Tiểu thư đối với Vu Nhi tốt lắm, Vu Nhi vô cùng cảm kích.” Nói xong, lại càng khóc lợi hại hơn.
“Nếu như thế, ta cũng không truy cứu nguyên nhân ngươi vì sao phản bội ta. Những chuyện trước kia của ngươi ta không biết, và cũng không muốn biết. Nhưng, ta hiện tại hỏi ngươi, ngươi đều phải thành thật trả lời, hơn nữa về sau chỉ trung thành với một mình ta, ta có thể bỏ qua những sai lầm của ngươi. Như thế nào, đồng ý không?” Thủy Dạng Hề lấy lợi dụ hoặc, đây là mánh khoé trong đàm phán thường dùng.
“Vu Nhi đồng ý, tạ ơn tiểu thư, tạ ơn tiểu thư...” Vừa nói xong thì từ trên mặt đất ngẩng đầu lên. Hại Thủy Dạng Hề, vốn là chuyện nàng không mong muốn, lần trước nghe lời hoàng hậu đẩy nàng ấy vào nước sau đó liền hối hận tự trách, mới có thể ở trong lúc nàng còn không chết ngạt dưới nước đem nàng mò lên, thật may, tiểu thư còn b