Trong cung đã chết một ma ma, nhưng cũng không phải là chuyện quan trọng gì lắm. Thậm chí, có chút thần không biết quỷ không hay, cơ hồ là không có người biết đến việc này, sau đó trải qua vài ngày, người kia dường như thật sự chưa từng tồn tại trên thế giới này vậy. Mặt trời vẫn như trước mọc lên ở phương đông và lặn ở hướng tây, trăng non vẫn khuyết rồi lại tròn như cũ, nhưng mà có ai biết, một sinh mệnh cứ như vậy mà kết thúc, không rõ ràng...
Bị vây trong một mớ hỗn độn không rõ ràng còn có Thủy Dạng Hề. Đã nhiều ngày, nàng thật có chút buồn bực, bên người lúc nào cũng đi theo một gương mặt trơ lạnh như bài tú lơ khơ, ngẫm lại, tâm tình sao có thể tốt được. Muốn thoát khỏi nàng ta, thế nhưng, người ta công phu cực cao, chỉ một thoáng thời gian lại ở cạnh như trước. Quả thật khiến cho nàng có chút phiền, nàng chán ghét người khác quấy rầy cuộc sống của nàng.
Bất quá hoàn hảo, Đông Ly Hạo mà ngày ấy nàng từ trên đường mang về, cũng thật sự là người thông minh, dù là cái gì chỉ cần nói một chút liền hiểu, hơn nữa thường thường có thể suy một hay ba vấn đề nữa, chuyện này càng làm Thủy Dạng Hề cảm thấy vui mừng. Mặt khác, nàng cũng kêu Tống Nương thuận tiện truyền thụ võ nghệ cho hắn. Tóm lại ở cổ đại, một nam tử vẫn nên biết một ít công phu phòng thân có vẻ tốt hơn. Mà bởi vì Thủy Dạng Hề đối với hắn đầy sủng ái, nên người trong phủ đều gọi hắn là Hạo thiếu gia, đem hắn đối đãi như chủ tử. Nam Cung Ngự Cảnh đối với việc này cũng chỉ cười trừ, hắn chỉ nói Hề Nhi cao hứng là tốt rồi.
Ngày hôm đó, Thủy Dạng Hề đang dạy cho Đông Ly Hạo một ít sử ký, rồi nhìn lại Hoa Nhiên, sau đó trừng mắt với hắn một cài. Liền thấy Đông Ly Hạo cầm lấy tờ giấy vừa viết một chữ rất đẹp đi đến bên người Hoa Nhiên, có chút làm nũng nói: “Hoa Nhiên tỷ tỷ, ngươi xem chữ này Hạo nhi viết có tiến bộ không?”
Hoa Nhiên nhíu nhíu mày, trong mắt hiện lên một tia không kiên nhẫn: “Hạo thiếu gia là do hoàng phi tự mình dạy, tất nhiên là không tệ.” Mỗi ngày phải ở cùng Thủy Dạng Hề để bảo đảm sự an toàn của nàng ta, đã làm cho nàng thực phiền não rồi, còn thêm một kẻ nhỏ lại càng khó ứng phó. Nhưng nàng không biết, người ta cũng phiền chán nàng.
“Ách... Vừa nghe chỉ biết Hoa Nhiên tỷ tỷ nói cho có lệ với ta. Chỉ cần là người biết viết chữ đều biết chữ của tỷ tỷ làm sao mà lọt vào mắt người khác được, bằng điểm trình độ này của nàng, sao có thể dạy ta tốt...” Trong lời nói lộ ra vài phần bướng bỉnh, càng có thêm vài phần ngạo ý, mà quả thật, hắn về điểm ấy thì hơn Thủy Dạng Hề nhiều. Nói xong, thật sự lôi kéo Hoa Nhiên cúi đầu nhìn, giống như Hoa Nhiên nếu không thật nhận xét, hắn sẽ không bỏ qua. Tử triền lạn đả, thậm chí ngay cả tiết mục một lần nhị nháo tam thắt cổ đều đem ra diễn, cái này cũng do Thủy Dạng Hề ban tặng, ai bảo nàng nói lâm trận đối địch, vì thắng lợi, phải dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Đang định lách thân mình đi Thủy Dạng Hề nghe Đông Ly Hạo nói vậy đúng là tổn thương nàng mà, liền quay đầu, nhìn hắn dường như cảnh cáo một cái, liền nhanh chóng chuồn ra khỏi tầm mắt hai người, hướng Lê Hương viện mà đi.
Vào Lê Hương viện, Tống Nương đã sớm chờ ở đàng trước. Thấy nàng xuất hiện, liền bước nhanh đi đến trước mặt, cung kính kêu một tiếng tiểu thư, không có biện pháp, nàng thủy chung làm không sự tuỳ ý mà tiểu thư yêu cầu được.
Thủy Dạng Hề đối với nàng gật gật đầu, nói: “Gần nhất, cũng chưa có thời gian tốt để nghe ngươi báo cáo tình huống, hôm nay, ngươi liền kể lại mọi chuyện cho ta nghe.” Thật không biết trong hồ lô của Nam Cung Ngự Cảnh muốn làm cái gì, nói là giám thị thì lại không giống giám thị, nói là bảo hộ, hãy nhìn Hoa Nhiên kia xem, toàn vẻ mặt tâm không cam lòng không muốn, ước gì nàng sớm chết đi, sợ khi nguy hiểm đến đây, so với nàng, nàng ta chạy trốn còn mau hơn.
“Tướng phủ dạo này tình huống thế nào?” Thủy Dạng Hề hỏi.
“Cũng không có vấn đề lớn. Nha đầu Song nhi kia quả thật thông minh, hiện tại đã ở trong phòng nhị phu nhân hầu hạ, xem ra, đã dần dần lấy được tín nhiệm của nhị phu nhân.” Tống Nương trả lời.
Thủy Dạng Hề nhìn gốc cây trụi lủi lá, cô đơn trơ trọi, độc lập ở giữa trời đông giá rét, hôm nay khí càng phát ra lạnh. Nhíu mài, làm như vô tình nói: “Nàng cũng thật biết chủ trương, ai lệnh cho nàng đi tiếp cận nhị phu nhân vậy, ta không phải chỉ lệnh cho nàng nhìn theo dõi toàn bộ tướng phủ sao?” Thanh âm mềm nhẹ như gió, nhưng lại lạnh giống như ngày đông này, làm cho người ta không rét mà run lên.
Tống Nương cũng không nói gì, lúc này tiểu thư nhìn thật ôn hòa, nhưng quanh thân trong trẻo lạnh lùng rõ ràng, giống như ở chung quanh nàng đang hình thành một vầng sáng mỏng manh.
Thủy Dạng Hề cũng không có nói nữa, chỉ trầm mặc, cứ như vậy không nói. Nàng đã lệnh cho Song nhi chú ý thế lực hướng đi khắp nơi trong tướng phủ, chỉ là muốn cho chính mình có thêm thông tin nhiều hơn nữa, cũng có lợi về sau, nhưng, nàng chưa từng nghĩ tới giữa đường lại lệch hướng như vậy.
Hiện giờ, hành động của Song nhi, rõ ràng là muốn điều tra rõ chân tướng cái chết của Mộc Tư Khê mười mấy năm trước, như vậy không phải ngay cả nàng cũng bị kéo vào sao? Nhưng mà, nếu như không thể điều tra rõ ràng, Thủy Dạng Hề thực sự có an lòng hay không, có chịu tha thứ việc nàng chiếm giữ thân thể nàng ta không? Dừng, dừng, dù sao hiện tại cũng đã bị hoàng đế chú ý, muốn toàn thân trở ra, đã không có nhiều cơ hội nữa, thêm một chuyện nữa cũng không sao cả.
“Lần sau khi liên lạc với nàng, nói cho nàng biết, dù có tiếp cận nhị phu nhân, dù có điều tra ra chân tướng thì cũng không dùng được. Ai lại ngốc đến nỗi đề cập lại chuyện mười mấy năm trước? Hiện tại, mấu chốt nhất chính là đem chuyện này làm cho bên trong tướng phủ một lần nữa khơi lên nghị luận, làm cho nó từ miệng của người trong tướng phủ một lần nữa tràn ra.” Thủy Dạng Hề dừng một chút, nghiêng đầu suy nghĩ, lại nở nụ cười, nói tiếp: “Dùng lời đồn cũng tốt, giả thần giả quỷ cũng được, tóm lại đây là bước đầu tiên. Còn có, bảo nàng hãy thông minh một chút, phải biết chiến đầu một mình rất vất vả, nói nàng tự giải quyết cho tốt.”
“Dạ, ta nhớ kỹ.” Tiểu thư cuối cùng cũng hạ quyết định, quyết tâm điều tra chuyện của phu nhân, nàng trong lòng ít nhiều cũng cảm thấy vui mừng.
“Đúng rồi, Tống Nương,” Thủy Dạng Hề dường như nhớ tới cái gì đó, “Ta cho ngươi tiếp nhận hồng lâu đã chuẩn bị thế nào?”
Hồng lâu là nơi mà Thủy Dạng Hề đã ra quyết định mua lại và làm người chủ đúng phía sau. Căn cứ vào tình thế kinh tế phát triển hiện tại của kinh đô, chuyện hình thành khu vực kinh tế chuyên nghiệp chỉ là sớm muộn gì mà thôi, trung tâm kinh đô, đều lấy các cửa hàng giải trí cùng với tửu quán, cửa hàng hàng lớn chủ. Thủy Dạng Hề chính là xem xét đúng điểm ấy, cho nên sau khi từ Thủy tướng phủ trở về liền mệnh lệnh Tống Nương chiếu theo chỉ thị của nàng ở trung tâm kinh đô mua lại một nơi, mà chỗ đó sau khi mua lại cơ hồ vừa cũ vừa nát. Trải qua một phen tân trang tu sửa lại, hiện tại Hồng lâu đã rực rỡ hẳn lên, được mệnh danh là Hồng lâu, bởi vì Hồng lâu là nơi giải trí hơn nữa chủ lâu đã trang trí màu hồng là chủ đạo.
Tống Nương nghe Thủy Dạng Hề hỏi việc này, không khỏi cười đắc ý: “Tất nhiên là không dám cô phụ tiểu thư kỳ vọng, tiểu thư nếu như muốn biết, đích thân đi xem không phải tốt hơn sao, đỡ phải ta nói tốt nhưng khi tiểu thư nhìn thấy thì lại cho là không tốt thì sao.”
Thủy Dạng Hề cúi đầu nghĩ nghĩ: “Cũng phải, mấy ngày nay ta bị Hoa Nhiên kia giám sát rất là phiền.”
Lập tức quay lại cười gian xảo với Tống Nương: “Tống Nương, nếu đã đề suất thế, vậy nhờ ngươi cho đánh lạc hướng Hoa Nhiên đang bám dính lấy ta mới tốt, nếu không, ta cái gì cũng đều làm không được.”
“Cái gì? Tiểu thư chẳng lẽ không tính mang ta đi sao? Tiểu thư đi một mình sao? Nếu gặp phải nguy hiểm thì làm sao bây giờ?” Tống Nương không khỏi kinh hô, tiểu thư quả thật càng ngày càng lớn mật, đôi lúc hoàn toàn không có sự rụt rè của tiểu thư khuê các, nhưng có đôi khi, lại so với tiểu thư khuê các còn tiểu thư khuê các hơn. Thật không hiểu nổi, rốt cuộc là một người như thế nào đây.
“Ta một người sống lớn như vậy, chẳng lẽ còn sợ ta bị đánh mất hay sao?” Trong lòng thì tự nhủ, sự thật ta có một chút lộ si, “Hơn nữa, ta cũng không phải không từng đi ra ngoài qua. Tống Nương yên tâm đi, trước khi mặt trời lặn, ta nhất định trở về.”
Nói xong, không đợi Tống Nương đáp lời, liền nhanh chóng biến mất ở trong tầm mắt của nàng.
Mà bên này Hoa Nhiên bị Đông Ly Hạo dây dưa nửa ngày mới phát hiện, Thủy Dạng Hề không biết đã đã đi nơi nào. Nếu không phải vì gia mệnh lệnh, nàng mới lười để ý nàng ta, thật không biết, gia hiện tại vì cái gì lại đối với nàng ta xem trọng như thế, giống như lúc trước mỗi người ở một nơi, không phải rất tốt sao. Hơn nữa, ở trong phủ có thể có nguy hiểm gì chứ?
Oán giận thì oán giận, đã nhận mệnh lệnh thì phải đi tìm. Chỉ là, nàng nào biết đâu rằng, Thủy Dạng Hề đã ra khỏi phủ, dù nàng có đem cả phủ lật lên trời, cũng chỉ uổng công.
Lúc này, Thủy Dạng Hề cũng không vội mà đi đến hồng lâu của nàng (gọi là hồng lâu vì nàng thật sự thực thích quyển sách Hồng Lâu Mộng), chỉ thản nhiên chọn một tửu lâu để ngồi. Mọi người đều nói, tửu lâu là tin tức nhanh nhất, nhiều nhất đều hội tụ lại đây, người đến người đi, muôn hình muôn vẻ, chỉ một ít tin tức, nghĩ không phải là điều khó khăn.
Nàng lên lầu, tìm một vị trí có vẻ kín đáo một chút ngồi xuống, bất động thanh sắc đánh giá tất cả những người này. Liếc mắt một cái xuống dưới, thầm nghĩ, tửu lâu, quả thực giống như một giang hồ thu nhỏ, khách ngồi bên trong người hoa y cẩm phục có, khí chất tao nhã có, cử chỉ thô tục có, khôn khéo giỏi giang có, đương nhiên, còn thiếu là chưa được đi lại trên giang hồ thôi. Quả thật là một cái tiểu thiên hạ.
Chỉ thấy ở bàn cái phía trước một người giống như cậu ấm, ba hoa khoác lác nói: “Nói đến hồng lâu, thật đúng là nơi nổi tiếng nhất trong tất cả các thanh lâu, bên trong tất cả đều là cô nương, nhưng những cô nương đó thì không thể đụng vào, thật đúng là hiếm lạ hiếm lạ.”
Thủy Dạng Hề khách sáo liếc hắn một cái, trong toà lầu tất cả đều là cô nương thì là thanh lâu sao, lý luận thế này, nàng lần đầu tiên nghe được đấy.
“Tô huynh có điều không biết, thật ra thì Hồng lâu nguyên bản không phải là thanh lâu, cho nên những cô nương này chỉ có thể nhìn không thể sờ.” Trong trà lâu một người mặc y phục dài màu lam, tựa đầu ngẩn cao, nhìn xuống nơi mà người vừa mới mở miệng nói chuyện kia, còn thuận tiện đem cây quạt tùy thân xoạch một tiếng mở ra, khẽ khàng phe phẩy.
Thủy Dạng Hề vừa thấy, một ngụm nước vừa uống nuốt cũng không được, mà phun cũng không xong, liền cứ như vậy mà ngậm ở trong miệng, trời đang lạnh như vậy, nhưng lại dùng cây quạt, thì ra đầu hắn quả thật có vấn đề?
Một kẻ khác cũng phụ họa nói: “Hồng huynh nói rất đúng. Cô nương ở hồng lâu, quả thật không giống nơi khác. Chỉ nhìn một cách đơn thuần tài nghệ của họ thôi, thì những mỹ nhân này đều am hiểu nhạc khí không giống nhau, trước không nói đến chuyện sửa cũ thành mới mà còn có những khúc nhạc chưa từng nghe, riêng việc dung nhan chỉ lộ ra phía sau khăn che mặt thôi đã làm cho người ta vô hạn tò mò. Lâu chủ của Hồng lâu quả thật là khôn khéo, lấy chiêu thức thật t