hật giả giả để khơi dậy hứng thú khách nhân, quả nhiên là nhất tuyệt.”
Thủy Dạng Hề nghe xong, cười cười, người này còn có chút thông minh.
Lại nghe tiếp một người nói: “Tài nghệ tốt thì có tốt, nhưng lại không thường biểu diễn rõ ràng là trêu người mà. Mà đã diễn thì toàn những thứ chưa nghe thấy bao giờ, mà mấy tiết mục diễn, so với những thứ biểu diễn khác làm người ta thấy đổi mới và thân thiết hơn vài phần, nếu nói đó không phải là biểu diễn, thì trên đài những người đó đang làm cái gì?
“Làm cho người thống khổ nhất là những thứ diễn rồi, thì chỉ diễn một lần không bao giờ diễn lại lần nữa, nếu ngươi muốn xem lại, còn phải đợi cho hết một vòng tuần hoàn của nó, mà một vòng tuần hoàn ít nhất cũng mấy ngày, thật thật là làm cho người ta vừa bất đắc dĩ lại vô lực a.”
Thủy Dạng Hề thầm nghĩ, đó là đương nhiên, cái này gọi là mồi nhử, biết không. Hiện tại chỉ có kịch bản sân khấu là phim truyền hình dài tập, thời này lại không có ti vi, muốn xem thì phải đến chỗ diễn.
Thủy Dạng Hề nghe thông tin này, cũng Hồng Lâu tựa hồ kinh doanh rất tốt, khi mới bắt đầu còn lo lắng có thể địa thế không được tốt, hơn nữa còn phải đem ngôi nhà mở rộng ra để bày ra một sự vật mới, tuy rằng đã dựa theo phong tục tập quán thời này mà sửa lại một ít, nhưng vẫn là lo lắng có thể vượt qua được cách nhìn của cổ nhân hay không, bây giờ xem ra, hưởng ứng coi như không tệ.
Thủy Dạng Hề bất giác nhếch lên khóe miệng. Đây là bước đầu tiên nàng thành công.
Ở tửu lâu này thanh âm gì cũng đều có, hoàn hảo Thủy Dạng Hề cùng mấy người kia coi như ngồi gần nhất, bởi vậy có thể nghe rất rõ ràng, đang lúc nàng chuẩn bị tiếp tục nghe, thì liền có người kêu lớn: “Mộc tiên sinh đến đây.”
Nhất thời, trong gian lầu lặng ngắt như tờ, chỉ thấy một tiểu đồng dìu một Lão Giả tóc bạc đi lên lầu, cầm trong tay một vật giống như nhạc khí. Mà lão giả kia mặc dù già, nhưng khuôn mặt lại có vẻ tinh anh sáng ngời, một đôi mắt lắng đọng như đã trải qua nhiều lần tang thương. Thủy Dạng Hề bỗng dưng không tự chủ liền đối với hắn thêm vài phần tôn kính.
Đang lúc lẳng lặng nhìn hắn thì lại nghe có người nói chuyện: “Mộc tiên sinh hôm nay nên vì nhiều người mà kể một câu chuyện xưa mới mẻ đi? Nghe nói Hồng Lâu đã đến mời Mộc tiên sinh sang đó kể truyện xưa, Mộc tiên sinh nên đem truyền kỳ ở hồng lâu kể một hai chuyện cho chúng ta nghe một chút đi.”
Thủy Dạng Hề lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai là thuyết thư tiên sinh (người chuyên kể truyện). Nhưng mà, thường thường, thuyết thư tiên sinh cũng không cần phải gây thêm chuyện đi.
Lúc này Mộc tiên sinh đã ngồi vào chỗ của mình, sau đó đem nhạc khí để bên cạnh, tất cả chuẩn bị tốt rồi mới ngẩng đầu đối vời người nọ cười nói: “Ha ha... Lão hủ hôm nay tính vì các vị kể truyện giang hồ hiện tại, mà ở Hồng Lâu theo như lời nói của lâu chủ thì những chuyện xưa mới mẽ kia, tuy rằng kì dị khó lường, nhưng chung quy vẫn không phải là chuyện thật.” Nói xong, liền kéo nhạc khí.
Thủy Dạng Hề bĩu môi, ai nói rằng nàng cung cấp không phải chuyện thật, chuyện xưa của Trung Hoa năm ngàn năm đế vương, đương nhiên là đủ kỳ dị khó lường.
Lại nghe lão giả kia nói tiếp: “Chuyện kể rằng ba năm trước đây, trên giang hồ xuất hiện một tổ chức tình báo sát thủ thần bí nhất - Manh Giả, không biết vì sao, trong một đêm kia liền mai danh ẩn tích. Lại thấy Giang Nam bên này, có một tổ chức lặng yên không một tiếng động, trong một đêm đột ngột như từ mặt đất mọc lên. Từ nay về sau, lợi dụng tốc độ như lốc xoáy, nhanh chóng hướng kinh đô lan tràn.” Lão giả dừng lại, lại kéo nhạc khí trong tay một cái, thanh âm thâm thúy xa xưa, khiến cho việc kể chuyện càng thêm thần bí, “Đông nam Mặc gia, đông bắc Thái gia, đều từng hướng tới nó khiêu khích, thì chỉ trong một đêm liền hóa thành hư ảo, thủ đoạn này, có thể sánh với ba chữ tam tuyệt: độc, chuẩn, mau. Người trong giang hồ không ai không úy kỵ. Quả thật làm cho lòng dân hết sức hoảng sợ, tổ chức này cũng lại trong một ngày biến mất như kỳ tích. Mỗi người đều lấy làm kỳ quái hết sức, nhưng ở một tháng trước, lại trong một đêm, bất ngờ tái hiện. Vẫn mạnh mẽ vang dội như vậy, xông thẳng đến kinh đô.” Lại là một trận thanh âm nhạc khí.
Thủy Dạng Hề nghe thế lại nghĩ, rốt cuộc đó là một tổ chức như thế nào, lại có trưởng thành với tốc độ nhanh như vậy, người cầm đầu phía sau tâm kế tuyệt đối không tầm thường, sợ là đã sớm thận trọng, đem tất cả mọi chuyện đều tính toán ở bên trong, mới có tốc độ và tư thế như măng mọc sau mưa.
Thủy Dạng Hề đang nghĩ tới đây, thì nghe một thanh âm mãnh liệt vô cùng quát lên: “Đều tránh ra, đều tránh ra, mở đường cho ta, thiếu gia nhà của ta muốn ăn cơm. Tử lão đầu nhi, không có nghe thấy sao, còn nói, nói cái rắm, để ta một quyền đánh văng ngươi, Tránh ra.”
Mọi người đều né tránh, ai chạy trốn thì chạy trốn, bỗng nhiên lại xuất hiện mấy người phá hổng bầu không khí hài hoà.
Thủy Dạng Hề không xem kỹ, vừa nhìn thấy thật đúng là dọa nhảy dựng. Chỉ thấy một tên mập thật sự có thể so với heo nghênh ngang tiêu sái đi lên lầu, phía sau hắn còn đi theo năm sáu tên đả thủ, có thể là bảo tiêu của hắn. Phía trước có một tên vừa mới đối với mấy người khách nhân hét to, bộ dạng thực quá xấu xí, đúng là cực phẩm trong xấu xí mà, lúc này hắn mang vẻ mặt cười nịnh đối nói với tên mập: “Thiếu gia Mạn Tính, ta đã vì ngươi mà đuổi người đi.”
Tên mập kia chỉ ừ mũi một tiếng, liền đẩy ra hắn ra rồi đi lên lầu.
Thủy Dạng Hề lúc này mới phát hiện người ở trên lầu, đã chạy đi không còn mấy người. Bất quá, điều này cũng là không ở trong phạm vi quan tâm của nàng, nàng quay đầu, không hề đem đám người vô cùng xấu kia để vào mắt, miễn làm ảnh hưởng đến tâm trạng thèm ăn của nàng.
“Uy, ngươi, đứng lên, thiếu gia nhà của ta muốn ngồi chỗ này.” Thanh âm khó nghe cực kỳ, Thủy Dạng Hề đối với những vật xinh đẹp thì yêu thích không buông tay, nhưng mà đối với những vật xấu xí thì khá chán ghét, có thể nói là chán ghét đến cực điểm, ngay cả nhìn liếc mắt một cái nàng cũng cảm thấy bẩn mắt của nàng.
Nàng nhíu mày, liếc mắt nhìn hắn, trong mắt đề phòng nhìn một cái liền nhìn ra được: “Cút, đừng xuất hiện ở trong phạm vi tầm mắt của ta.” Quả thật hắn đã đem nàng bức nóng nảy, mới nói ra một câu lời nặng như vậy.
Tên tuỳ tùng kia hoảng sợ, nữ tử này sao có thể nghiêm nghị như thế. Hắn quay đầu hơi hơi nhìn về phía thiếu gia mập.
Tên mập kia đi tới, thấy bộ dáng của Thủy Dạng Hề, thì bị ngây người đi: “Tốt... Tốt... Tiểu nương tử rất xinh đẹp, không bằng theo ta trở về đi, làm vợ bé của ta, từ nay về sau ăn được uống tốt.” Nếu hắn thông minh một tí, thì có thể nhìn ra được y phục Thủy Dạng Hề mặc trên người rất quý giá người bình thường có khả năng mua được sao, đồng thời cũng miễn cho hắn sau đó phải chịu khổ.
Thủy Dạng Hề nghe thấy lời này, đảo mắt nhìn hắn một cái, thật sự là có bản lãnh làm cho nàng muốn ói, khuôn mặt kia quả thực mập đầy mỡ, nàng nghĩ có thể lấy ra từng giọt từng giọt mỡ mà bộ dáng của hắn vẫn giữ nguyên, âm thanh lạnh lùng nói: “Ta lặp lại lần nữa, cút.”
Tên mập kia vừa nghe, làm sao đồng ý, đưa tay ra liền hướng Thủy Dạng Hề chộp tới. Mấy khách nhân còn lại thấy thế, kinh hô lên: “Cẩn thận.”
Chỉ thấy Thủy Dạng Hề theo tiềm thức thân hình chợt lóe, liền thoải mái tránh được một trảo kia, đồng thời, lấy thế sét đánh không kịp bưng tay cầm chiếc đũa trong tay vung lên, chiếc đũa kia liền giống như mũi tên, xuyên qua tay của tên mập kia, cấm sâu vào cây cột, lập tức, đó là một tiếng hét như giết heo tru lên.
Mọi người đều hoảng sợ, Thủy Dạng Hề chính mình cũng mất nửa ngày mới hoàn hồn, vừa rồi cái kial nàng bắn sao?
Mới trong chốc lát, đã bị đả thủ của hắn vây chật như nêm cối. Thủy Dạng Hề đôi mắt người nhìn lên, nói: “Các ngươi muốn thử mùi vị của chiếc đũa sao?” Khí thế, quả nhiên làm cho người ta sợ hãi, đồng thời lại làm cho những người đó không tự chủ được mà tản ra.
Thủy Dạng Hề chỉ đem ngân lượng để trên bàn, vội vàng rời khỏi, nàng thật không biết nếu tiếp tục đứng đó sẽ xảy ra chuyện gì, thật ra vừa rồi nàng chỉ do ngẫu nhiên mà đánh ra như thế. Lúc này nàng cao thấp đánh giá chính mình một chút, xem ra...phải đi vào một tiệm may quần áo thôi...