t nhu một cương, xinh đẹp nương theo mạnh mẽ, thuỷ nhũ dung hợp hiển thị rõ Long Tuyền hiệp cốt nhu tình, kiếm đảm cầm tâm.
Khi tiếng đàn, tiếng hát, màn múa kiếm đột nhiên ngừng lại, trong làn gió nhẹ thổi mang theo hương hoa hải đường, Long Tuyền lẳng lặng đứng sừng sững, Lâm Lung ngẩng đầu lên nhìn, bốn mắt nhìn nhau, nhưng lại không nói một lời.
Người nào cùng ta sinh cùng ta tử?
Hai người bọn họ đắm chìm trong lời ca cuối cùng, ánh mắt chăm chú, dường như đang hỏi đối phương: cho dù khoẻ mạnh hay bệnh tật, giàu có hoặc nghèo khổ, vui vẻ hay buồn đau, anh (em) có thể gắn bó làm bạn bên em (anh), giúp đỡ trong lúc hoạn nạn, một đời một kiếp, không xa không rời?
Lâm Thanh Sơn và Ngô Tú Mỹ liếc mắt nhìn nhau, âm thầm thở dài. Một ca khúc được yêu thích cũng có thể bị cậu ta biểu diễn rung động đến tâm can như vậy, mỗi tiếng nói cử động tựa như đều truyền lại ý nói chỉ yêu một người, phi quân mạc chúc*, làm cha mẹ còn có thể nói cái gì?
*Phi quân mạc chúc: Không phải chàng thì không thể, chỉ nhận định một người.
Chỉ có thể chúc phuc mà thôi.
Đừng nói người làm cha mẹ cảm thấy rung động, ngay cả “đồng mưu” là Lưu Điền cũng trợn mắt há hốc mồm. Anh biết Long Tuyền muốn mượn màn múa kiếm này để biểu hiện bản thân, nhưng không ngờ rằng dưới sự giúp đỡ của Lâm Thanh Sơn và Lâm Lung, biểu hiện của Long Tuyền lại vui tai vui mắt, động lòng người như vậy.
Rõ ràng là cùng đi học võ, hơn nữa còn là cùng một cha mẹ, tại sao em ấy lại có thể hiên ngang mạnh mẽ, quân tử như ngọc kiếm thế như hồng, còn anh thì có bụng, bộ dáng như ông chú trung niên chứ?!
“Ồ, thật không ngờ hai người bọn họ lại có thể ăn ý như vậy, quả thật là một đôi trời sinh!” Nhìn con mình phát huy tài nghệ, vẻ mặt Long Phinh tươi cười, trực tiếp thuận đà gọi Ngô Tú Mỹ là “thông gia”, sau đó vỗ ngực bảo đảm nói: “Con gái nhà bà vào cửa nhà tôi, vậy cũng là con gái của tôi! Tuyệt không bạc đãi cháu nó.”
Ngô Tú Mỹ khẽ thở dài một hơi: “Ôi, cũng biết gia đình bà tốt, nhưng công việc của Long Tuyền…”
“Công việc bận rộn của cháu cũng là một vấn đề, tôi đã nói rất nhiều lần, nhưng thằng bé này cứng đầu, không chịu chuyển nghề. Nhưng ông bà cứ yên tâm, tôi còn có một con trai lớn, những việc phụ vụ cha mẹ chồng gì đó không cần bà xã của con út quan tâm.” Long Phinh vỗ tay Ngô Tú Mỹ, trấn an nói: “Nếu về sau nhà bọn chúng thiếu người, muốn làm chuyện gì, dù chồng không ở bên người, chỉ cần gọi thì anh trai và chị dâu chắc chắn sẽ đến.”
Dứt lời, bà nhìn con trai lớn của mình. Lưu Điền đang ngồi bên cạnh vội vàng nói tiếp, rất là chân thành, tận lực xoá bỏ băn khoăn của cha mẹ Lâm.
Ngô Tú Mỹ âm thầm gật đầu, sau đó lại tiếp tục nói: “Vậy nói tới chuyện kết hôn… Tôi có vài lời răn dạy, suy nghĩ rồi vẫn muốn nói. Công việc của Long Tuyền bận rộn là một chuyện, thật ra thì tôi còn có băn khoăn khác. Lâm Lung, con cũng tới đây nghe.”
Nghe thấy mẹ gọi, đôi tình nhân nhỏ đang núp ở một bên nghiên cứu khúc nhạc, kiếm thuật liền nhanh chóng đi tới, một bộ khiêm tốn lắng nghe.
Thật ra thì, Ngô Tú Mỹ muốn người nghe chủ yếu là Long Tuyền, bởi vì câu đầu tiên bà nói đã là: “Nghề nghiệp cao thượng không có nghĩa người mặc quân trang cũng là người cao thượng.”
Con ngươi Long thiếu nhất thời rụt lại, mở mồm muốn nói lại bị Ngô Tú Mỹ ý bảo đừng ngắt lời bà, tiếp tục nghe.
“Lúc trước khi Lâm Lung nói muốn tìm một người bạn trai là quân nhân, thật ra tôi không đồng ý. Trong đơn vị có cháu gái của một người đồng nghiệp là sĩ quan tại ngũ, người nọ cùng lúc quen biết không dưới ba người bạn gái, làm ăn có tiền, quan nhị đại, quen một cô người mẫu xinh đẹp, còn có cháu gái của đồng nghiệp tôi là loại hình hiền hậu, cụ thế còn có mấy người nhưng không nhớ rõ lắm, dù thế nào đi nữa thì anh ta cũng làm trễ nãi mấy năm thanh xuân của đứa bé kia. Vì tin tưởng quân trang, còn có nguyên nhân vì nghề nghiệp nên không rõ tung tích của anh ta, cô bé kia bị dấu diếm gần ba năm, cho đén lúc cô gái làm ăn bắt đầu điều tra đối tượng mà người quân nhân này quen biết, chuyện này mới bị vạch trần.”
Trong lòng Lâm Lung có buồn bã nhưng vẫn gật đầu. Cô gái kia là bạn của cô, chuyện này cô có nghe phiên bản còn cặn kẽ hơn những gì mẹ hiểu. Khi cô ấy không chịu nổi tên sĩ quan kia lăng nhăng thì đã chia tay, cũng đã đàm hon luận gả với người đàn ông tốt khác, kết quả tên đàn ông cặn bã kia lại nhắn tin đến hỏi: “Nếu anh hy vọng em chờ anh, em sẽ chờ sao?”
Một câu nói không mang theo bất kỳ lời cam kết nào khiến cho cô gái kia thoái hôn, lại đợi anh ta một năm. Cho đến chị gái buôn bán kia trực tiếp lấy thân phận là người từng trải khuyên: “Em gái, đừng đợi. Hiện tại thì chị cũng hiểu, chỉ coi anh ta là người tình, mà không mang theo kỳ vọng. Em còn trẻ, đổi lại một người khác, kết hôn sống qua ngày đi.”
Sau đó cô ấy có cảm giác bừng tỉnh, nên hạ quyết tâm đổi địa chỉ, công việc cùng với tất cả cách thức liên lạc, không nghe lời ngon tiếng ngọt của anh ta nữa, lúc này mới dần thoát khỏi “lưới” của anh ta, hoặc có thể nói đó chính là bóng ma.
Nghề nghiệp cao thượng, không có nghĩa những người mặc quân trang đều cao thượng – lời này thật không sai.
“Cô gái đó là không biết nhìn người.” Long Chính Hoa nghiêm mặt nói: “Tôi đảm bảo con trai mình không phải người như thế. Cũng không thể bởi vì một người đàn ông cặn bã liền phủ định một quần thể, có đúng hay không?”
“Haizzz, cũng không phải là phủ định, chính là biết người bên cạnh gặp phải chuyện như vậy nên lo lắng cho con gái của mình mà thôi.” Lâm Thanh Sơn nắm tay con gái, gương mặt lộ vẻ buồn rầu: “Khoảng thời gian trước có đọc một bài báo, nói có vài sĩ quan lợi dụng pháp luật bảo vệ ‘quân hôn’ không được công bằng này, trước khi chuyển nghề đã di chuyển tài sản trước khi vất bỏ người vợ chung sống nhiều năm, nghĩ thôi cũng thật lo lắng!”
“Không phải chúng tôi muốn phản đối bọn trẻ, chỉ là không hy vọng con gái mình bỏ ra nhiều năm như vậy, nhưng quay đầu lại chỉ là công dã tràng.” Ngô Tú Mỹ rất thận trọng nhìn về phía Long Tuyền: “Cháu phải biết rõ, quân hôn, nếu một bên không phải quân nhân nói ly hôn phải được quân nhân đồng ý mới có thể, nếu như không đồng ý, bên không phải quân nhân lại không có lý do chính đáng thì sẽ bị thuyết phục, giáo dục. Nếu có lý do chính đáng, lời nói khó nghe, nếu như có một ngày cháu là lính đặc chủng ngoại tình, Lâm Lung nhà bác có thể nắm được nhược điểm sao? Mà quân hôn cũng là hai người ở riêng, vì vậy nếu ngược lại là cháu lấy lý do này ly hôn thì lại rất dễ dàng. Đến lúc đó, con gái của bác cũng chỉ có thể tự nuốt khổ vào trong. Cháu nói có đúng không?”
“Vâng.” Ling Tuyền im lặng, cha mẹ Lâm tìm hiểu thật thấu đáo: “Nhưng…” Nhưng cháu sẽ không làm như vậy.
Long Tuyền muốn trả lời như vậy, nhưng lời ngon tiếng ngọt, nói suông thì ai cũng có thể nói. Muốn tin tưởng, thì phải nhìn vào hành động, ngày dài tháng rộng mới có thể khẳng định.
Như vậy, giờ phút này, anh phải nói như nào thì họ mới tiếp nhận mình?
Long Tuyền suy nghĩ, lập tức bày tỏ sau khi cưới xong anh sẽ chuyển hết bất động sản, thẻ lương, sổ tiết kiệm cho Lâm Lung, khiến cô ở nhà không còn buồn phiền. Còn những thứ khác, nói không được thì phải nhìn hành động, anh nguyện ý chấp nhận sự khảo sát lâu dài và giám sát của cha mẹ vợ tương lai.
Sau đó, không đợi cha mẹ Lâm nói thêm gì Lâm Lung đã tươi cười mở miệng: “Cha, mẹ, chẳng lẽ hai người cảm thấy con gái của mình là con dâu trong những bộ phim truyền hình Đài Loan cẩu huyết, l6q5d gặp chuyện chỉ biết yên lặng khóc bị ức hiếp sao?” Nói xong, cô lại liếc xéo Long Tuyền một cái, nhẹ giọng rỉ tai với cha mẹ: “Cho dù có người muốn bắt nạt con, cũng phải nhìn con có nhẫn nhục chịu đựng hay không! Con còn có những người bạn làm trong toà án, luật sư, truyền thông, mọi người đồng tâm hiệp lực, tuyệt đối có thể khiến cho người phụ tình không chịu nổi. Cha mẹ thấy đúng không?”
Người nhà họ Long ngồi xa hơn một chút không nghe rõ đến tột cùng thì cô nương Lâm Lung đã nói gì, chỉ thấy thông gia có vẻ mặt dở khóc dở cười, còn con trai mình thì thoả mãn cười gật đầu một cái.
Hiển nhiên thông gia cố ý gây khó khăn đã không còn là vấn đề, đã bị con gái của mình liên tục cười nói gạt đi rồi. l/q6d Kể từ đó, cha mẹ Long, anh trai và chị dâu rất hài lòng với cô nương Lâm Lung – còn chưa kết hôn đã đứng ở bên ông xã, bên nhà chồng rồi!
Bọn họ lại không biết rằng, trong nụ cười ngọt ngào cô gái nhỏ bật thốt lên cũng là những lời uy hiếp và cảnh cáo, lớn lên giống cô gái mềm mại, cũng không đại biểu tính tình cô cũng dịu dàng như vậy.
Nhưng từ lúc đó về sau bầu không khí nói chuyện cũng trở nên vui vẻ, cha mẹ hai bên cảm thán hiện tại, lại hi vọng một tương lai tốt đẹp, sau đó thuận lợi kết thúc buổi nói chuyện dưới bầu trời chiều màu hồng. mèo l]q]d Đoàn người họ Long trỏ về nhà, Long Tuyền lái xe riêng thuận tiện đưa Lâm Lung, cô phải về nhà để đi dạy.
Trên đường, trong lúc chờ đèn đỏ, Long Tuyền bỗng nhiên xoay người nghiêm túc nói với Lâm Lung: “Yên tâm, anh tuyệt đối không phụ lòng em.”
“Hừ, nếu anh dám làm thế, thành quỷ em cũng không bỏ qua cho anh!” LâmLung làm mặt quỷ với anh.
“Ừ, nếu vậy thì để chúng ta dây dưa đời đời kiếp kiếp đi, ha ha.” Long Tuyền cười một tiếng, lại tiếc nuối nói: “Bốn ngày nữa anh phải trở lại đơn vị, thật không muốn đi.”
“Chỉ còn lại bốn ngày thôi sao?!” Lâm Lung sợ đến ngây người, không ngờ thời gian trôi qua lại nhanh như vậy, nháy mắt anh đã phải đi rồi? Sau đó phải chờ một năm mới được gặp?
“Nói chính xác thì chỉ còn lại ba ngày!” Long Tuyền bất đắc dĩ nói: “Đi đường mất một ngày.”
Lâm Lung do dự một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được mở miệng hỏi anh: “Có thể nói cho em biết chỗ anh làm việc ở đâu được không? Hoặc có thể nói có xa Côn Minh hay không?”
“Có thể nói tên huyện, là ở Đằng Xung*.” Long Tuyền cho xe chạy, sau đó vừa lái xe vừa giải thích cặn kẽ hành trình: l,q;d “Từ Thành Đô bay đến Côn Minh, có đôi khi đi công tác thì bay thẳng từ Côn Minh về. Nhưng nếu vì việc cá nhân hoặc ít người cần tiết kiệm tiền thì ngồi xe đến Côn Minh hoặc chuyển xe đến Bảo Sơn, rồi từ Bảo Sơn ngồi xe đến huyện Đằng Xung mất khoảng 4 tiếng, sau đó lại từ huyện Đằng Xung lái xe vào tring núi, cụ thể trong núi thì không thể nói.”
* Đằng Xung là một huyện tại địa cấp thị, Bảo Sơn, tỉnh Vân Nam, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Huyện này có đường biên giới dài 148,7 km, từ đây đi qua thủ phủ của bang Kachin Myikyina (Myanma) cách 217 km. Đằng Xung nằm ở chân núi phía tây của núi Cap Lê Cống. Khí hậu ở đây đa dạng từ khí hậu nhiệt đới gió mùa đến khí hậu núi cao. Đằng Xung được liệt vào Danh thành văn hóa lịch sử quốc gia của tỉnh Vân Nam.
“Đằng Xung sao? Khó trách, xa Ấn giáp Miến, vị trí địa lý rất quan trọng!” Lâm Lung nhìn trời cảm thán một câu, lại xoè ngón tay bắt đầu đềm: “Nơi có đài tưởng niệm nghĩa trang, công viên Núi Lửa Quốc Gia, Bắc Hải ngập nước, thác nước, còn nữa còn nữa, bánh dây Đằng Xung, dưa muối, bánh bột…”
Long Tuyền nghe được lập tức đen mặt. Bạn gái mình cảm khái một đống lớn, nhưng lại chỉ có một câu liên quan đến công việc của anh, còn lại là địa điểm du lịch và tên đồ ăn vặt!
“Chẳng lẽ Đằng Xung cũng nằm trong kế hoạch du lịch của em?” Trung tá tiên sinh rất nhạy bén, câu nói đ