ng loại này cũng chỉ là việc nhỏ nhặt mà thôi!! Anh ta lập tức giả bộ đáng thương xông về phía đội trưởng phân đội mình, mở miệng.
Long Tuyền đang quan sát xem đội đỏ đang làm như nào để tránh né đội trinh sát, đầu cũng không quay lại đáp ứng: “Được, không thành vấn đề!! Điều kiện trao đổi là… giặt quần áo cho tôi một tháng.”
Tiểu Bạch do dự một lát, bắt đầu cò kè mặc cả: “Một tuần?”
“25 ngày!” Long Tuyền hạ thấp điều kiện xuống, sau đó hét: “Mau đến xem, sắp đánh rồi. Thật thất vọng, nhìn tư thế bò của cậu ta kìa, cái mông cong lên thật cao! Một người làm ảnh hưởng đến toàn đội!”
“20 ngày!” Tiểu Bạch trả giá một lần nữa.
Trong tiếng chiến hoả đột nhiên vang lên, Long Tuyền không chút do dự cười đáp: “Đồng ý.”
“Tiểu Bạch, cậu đúng là tiểu bạch!!” Tiếu Lực Dương không nhịn được cười: “Lần trước tôi cũng như cậu, nhưng chỉ giúp cậu ta giặt ba ngày mà thôi.”
Hả??!! Tại sao lại phân biệt đối xử như vậy?!!
Tiếu Lực Dương giải thích: “Cậu ta viết những thứ như này không đến nửa giờ, kỹ thuật cũng không khó khăn, chỉ cần lên mạng lấy tài liệu rồi chỉnh sửa lại. Lão tử vừa mở miệng nói 1 ngày, điều kiện của thiếu gia cậu ta liền hạ xuống còn 1 tuần, sau đó tôi nói ba ngày, không chịu thì thôi. Cậu ta lập tức đồng ý.”
Tiểu Bạch buồn bực, oán giận nói: “Chỉ biết bắt nạt tôi!! Tại sao vừa rồi anh không nhắc tôi?”
“Chỉ có mình cậu là Tiểu Bạch, không bắt nạt cậu chẳng lẽ lại đi bắt nạt đội trưởng?” Tiếu Lực Dương bắt đầu ầm ĩ cảm thán kỹ thuật bắn súng của đội đỏ quá kém, chỉ có một tên tiểu tử dùng cây 88 là tạm được.
Sau đó anh ta lại rất vô sỉ tiếp tục giải đáp nghi vấn cho Tiểu Bạch, nói mình không nhắc nhở Tiểu Bạch đừng để bị thiếu gia lừa là vì Long Tuyền là bạn cùng phòng của anh, quần thì hơi ngắn hơn một ít, nhưng kích cỡ áo thì bằng nhau, chỉ cần tháo cầu vai và gỡ bảng tên xuống là có thể vất vào đống quần áo của thiếu gia, thuận tiện đưa cho đồng chí Tiểu Bạch giặt giúp.
Tiểu Bạch nghẹn một hơi khí lạnh trong ngực, uất ức rưng rưng tố cáo: “Người xấu, các người đều là người xấu!!”
“Hả, đội đỏ vẫn rất ngoan cường, lần này không có ai bị đào thải.” Long Tuyền căn bản không chú ý đến việc Tiểu Bạch lên án mình, anh dứt khoát đổi đề tài: “Chu Phong và Lôi Đào, hai người này không tệ lắm!! Chỉ tiếc đồng đội làm vật cản, lúc nào cũng phải đặc biệt chú ý.”
Chứng kiến bọn họ tiêu diệt tổ đội trinh sát tiếp tục đi về phía trước, Long Tuyền gọi đội viên bắt đầu đuổi theo, hai đội một trước một sau chạy về phía đông nam. Trong quá trình này, tiểu đội “Ám Dạ Kiếm” còn vô cùng cảm thán một câu, thật ngốc!! Năm người mà không một ai đề nghị lấy quần áo của lính trinh sát, lấy xe việt dã của bọn họ chạy về mục tiêu.
Nếu dùng xe thay đi bộ thì thuận tiện nghe lén được radio của phe địch, tra xét bản đồ chi tiết thì đó là chuyện thoải mái cỡ nào!! Con mẹ nó ngốc muốn chết!! Không biết lợi dụng tất cả tài nguyên có thể!! Nói không chừng trên xe kia còn có thức ăn nước uống!! Cho dù muốn dựa vào hai chân mình để đi tới thì cũng nên thu hoạch chiến lợi phẩm trước chứ!!
Long Tuyền nghĩ thầm, không biết đội những người ngu ngốc này đến cuối cùng còn lại mấy người?
Nửa đêm ngày hôm sau, người theo dõi đội tím truyền đến tin tức toàn đội bị diệt. Long Tuyền hơi tiếc nuối yêu cầu tiểu đội theo dõi này hội họp với các tiểu đội gần đó, tiếp tục thi hành nhiệm vụ quan sát.
Cùng lúc đó, sau khi tiểu đội theo dõi đội đỏ thay phiên nghỉ ngơi, vào rạng sáng lúc 5h sắc trời vừa có tia sáng thì cả đội bắt đầu đào rau dại ăn. Long Tuyền đang muốn cảm thán rau dại sao có thể cung cấp đầy đủ năng lượng, l.q,đ vừa đảo mắt đã thấy Chu Phong thoải mái phi dao găm được một con chuột mập, sau đó là Lôi Đào đào được một ổ kiến lớn.
Tiếu Lực Dương vô cùng xúc động tán dương: “Chậc chậc, không tệ! Có thể tìm được chút protein.”
“Đáng tiếc có hai người không thể ăn.” Tiểu Bạch bĩu môi khinh thường nói: “Chịu ăn ba cái này cũng như uống thuốc độc vậy. Ôi! Lãng phí cả máu chuột đồng, đó chính là đồ tốt đấy!!”
Long Tuyền giải thích giúp bọn họ: “Cũng không khác nhau là mấy, người nào ăn lần đầu mà không có bóng ma trong lòng.” Sau đó anh lại cười, nói: “Nhưng lần này về nhà tôi đã gặp được một cô gái mềm mại khi ăn bít tết còn máu, mắt cũng không nháy một lần, nói là đã quen!! l;q\'đ Vừa ăn còn vừa vui vẻ nói với tôi rằng cô ấy đã ăn thử qua rất nhiều loại côn trùng bò sát, chỉ có chuột là chưa từng ăn.”
Tiếu Lực Dương nhìn trời liếc mắt: “Có câu nói như nào nhỉ? Cái gì mà đợi trong núi quá lâu nên xã hội xảy ra biến hoá gì đó?”
“Trong núi một ngày, thế gian trăm năm.” Long Tuyền bổ sung giúp anh.
“Đúng, đúng!! Chính là câu nói này. Xem ra là tôi ở trong núi quá lâu nên đã tách rời khỏi xã hội rồi, không ngờ những cô gái trong thành phố trở nên hung hãn như vậy!!” Chắc hẳn cô ấy ăn ở trong phòng ăn hoặc cửa hàng. Nhưng nghe vậy đã đủ cường hãn rồi.
“Thiếu gia, những người cậu xem mắt như nào?? Dáng người rất vạm vỡ à?” Tiểu Bạch tò mò hỏi, l-q=đ trong đầu còn tự bổ sung thêm một hình ảnh mẫu dạ xoa* uống máu ăn thịt bò.
*Mẫu dạ xoa: Tôn Nhị Nương (nghĩa: Cô Hai nhà họ Tôn), tên hiệu Mẫu dạ xoa (Dạ xoa cái), là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc Thủy hử. Bà là một trong 72 Địa Sát Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc.
Long Tuyền từ chối cho ý kiến, cự tuyệt trả lời. Nhắc nhở mọi người chỉnh trang lại rồi đuổi theo đội đỏ đã bắt đầu tiếp tục hành trình.
Vì chuyện lần này nên trong vòng hơn một tháng, toàn bộ căn cứ với phạm vi lớn điên cuồng truyền đi tin tức Long thiếu xem mắt gặp được mẫu dạ xoa cực phẩm. l[q]đ Dĩ nhiên, đợi đến khi mọi người thấy được video do bạn học Lâm Lung gửi tới thì đồng chí Tiểu Bạch lập tức bị mọi người đánh hội đồng. Đây là nói sau, tạm thời không đề cập tới.
Sáng sớm 7h, 5 người đội đỏ nhích tới gần vị trí I10 của nhiệm vụ thì thấy được hồ nước, gò đất nhỏ, cây thông già và một tảng đá lớn. Đồng thời bọn họ thấy được binh lực phòng thủ dày đặc ẩn núp ở xung quanh.
Được Chu Phong bắn tỉa yểm trợ, đội đỏ và đội theo dõi tiến hành một trận kịch chiến, cuối cùng chỉ còn hai người “sống”, những tổ viên còn lại đều bất hạnh bị “đánh gục”.
“Lúc trước khi bố trí nhiệm vụ, đội trưởng và tôi đã tính toán phương án tốt nhất là hành động vào ban đêm, ẩn núp đánh lén lấy được thông tin.” Long Tuyền vừa nhìn động tác của bọn họ, l0
“Vâng.” Bảy người còn lại đồng thanh trả lời.
“Tướng tại mưu bất tại dũng, binh tại tinh nhi bất tại đa*. Không thích hợp thì không để lại một ai.” Long Tuyền như đang nói cho đồng đội, hoặc như đang nhắc nhở chính mình.
*Câu này có nghĩa là tướng lĩnh chủ yếu là ở mưu chước chứ không phải ở dũng mãnh, quân lính chủ yếu là ở tinh nhuệ chứ không phải ở đông đảo.
“Thiếu gia, vậy tại sao anh không ở bộ chỉ huy nhìn nhóm tinh binh cuối cùng chạy nước rút?” Tiểu Bạch cười khẽ hỏi.
Long Tuyền vừa nhìn đội đỏ xanh bắt đầu tìm nơi ẩn núp, vừa trả lời: “Không muốn đi, ở đó đều là tù binh và ‘thi thể’, không có ý nghĩa. Điểm cuối lại phải đào thải thêm, nhìn càng thêm khó chịu.”
“Thiếu gia, cậu là người mặt đen mà mềm lòng.” Hoà thượng ngồi ở một bên cười, lại hỏi anh: “Cậu cảm thấy đội trưởng sẽ lại bỏ qua cho cậu ư?”
“Ngậm cái mỏ quạ đen của cậu lại!” Long Tuyền quát lên.