tin nên đã kể lại chi tiết quá trình xem mắt ngắn ngủi của mình, hy vọng tìm kiếm trợ giúp. Kết quả lại bị mọi người trêu chọc mấy tháng.
Ru rú ở địa phương chim không đẻ trứng này, những thứ có thể tán gẫu không nhiều lắm, chỉ cần là chuyện nhỏ cũng là đề tài nói chuyện trong một khoảng thời gian dài của mọi người, đặc biệt là vấn đề liên quan đến việc xem mắt, thầm mến… Những vấn đề này không làm ảnh hưởng đến tình cảm của mọi người nên dễ dàng bị lôi ra đào sâu vào vấn đề bát quái, Long Tuyền ăn đủ khổ như thế.
Mà người đã từng bị bạn gái bỏ rơi như Tiếu Lực Dương thì không ai bắt chân đau của anh ta vì không muốn để anh ta khó chịu hơn nữa. Chính vì vậy chỉ có thể ép hỏi chuyện bát quái của Long Tuyền, l-q.đ mà Long Tuyền không thể nào phản bác một câu: kể chuyện cười của cậu nghe xem.
Ba phút sau, Long Tuyền mặc áo sát nách và quần đùi sọc xanh, một thân khí nóng đi ra, những giọt nước còn lưu lại trên vòm ngực săn chắc của anh chậm rãi lăn xuống, dọc theo đường cong của tám khối cơ bụng chảy xuống cạp quần.
Anh vừa dùng khăn lông lau đầu, vừa nói với Tiếu Lực Dương: “Có hai tin tức một tốt một xấu, cậu muốn nghe cái nào trước?” Anh cố ý chuyển đề tài tránh cho anh ta tiếp tục truy hỏi vấn đề xem mắt của mình.
“Tin tốt.” Tiếu Lực Dương gấp quyển sách da dầy cứng rắn xuống.
“Tin tức tốt là ngày mai bắt đầu chọn lựa sĩ quan thụ huấn, là sinh tồn dã ngoại, phân đội chúng ta bắt người.” Long Tuyền nói: “Chúc mừng cậu có thể ra ngoài thông khí chơi đùa.”
“Tuyệt!!” Tiếu Lực Dương hưng phấn huýt sáo, sau đó lại hỏi: “Vậy tin tức xấu là gì?”
“Tin tức xấu là, lần chọn huấn này cậu là một trong những trợ giảng cho huấn huyện viên.”
“TMD!!” Tiếu Lực Dương cầm quyển sách tiếng Nga lên đập xuống bàn một cái: “Tại sao lại là tôi?? l;q\'đ Tôi ở trong đại đội vẫn không tính là lâu năm chứ?”
Anh chính thức nhập đội được ba năm, cùng đợt với Long Tuyền. Vào đội chưa được bao lâu thì Long Tuyền đi trường học “thợ săn” Venezuela, mà Tiếu Lực Dương thì đi thụ huấn lính đặc chủng tại trường quân đội ở vùng núi Black Forest ở Thổ Nhỹ Kỳ. Sau đó anh thành thật nghiêm túc ở trong đội “Ám Dạ Kiếm” hơn hai năm, so với Long Tuyền thì lâu hơn một chút mà thôi.
Long Tuyền nhìn anh một cái, nói: “Trợ giảng là nhìn năng lực, không phải nhìn vào thời gian.”
“Vậy tôi chỉ phụ trách hạng mục đánh lén?” Gần đến thời gian tắt đèn, Tiếu Lực Dương hỏi đồng thời bắt đầu lau chân, đổ chậu nước đi.
“Nghĩ tốt lắm!! Từ đầu đến khi kết thúc chọn huấn cậu là chủ giảng đánh lén.”
“TMD!!! Quá giày vò!! Cậu có thể tha tôi một mạng hay không?!!” Đồng chí Tiếu Lực Dương khá là khó chịu, mặc dù anh chưa từng làm huấn luyện viên, nhưng nghe các đồng đội oán trách khi trợ giảng “những ngày trôi qua không phải người”, chỉ mới nghĩ đến việc bản thân mình chuẩn bị trải qua những ngày khốn khổ đau đớn này anh đã cảm thấy cả người không được thoải mái.
“Đó là đội trưởng chỉ định, muốn báo thù thì đi tìm anh ấy. Tôi không phải người không trâu bắt chó đi cày.” Long Tuyền nhìn gương mặt đau khổ của anh ta, cố ý nhắc nhở: “Lực Dương, trong lúc chọn huấn, khi ra khỏi cửa thì không được cười.”
“Vì sao?” Tiếu Lực Dương không hiểu, ngay cả cười cũng không được phép!! Có còn nhân quyền nữa không??!!
“Ai bảo khi cậu cười lên thì có hai má lúm đồng tiền, mặt như hoa đào, cảnh xuân rực rỡ.” Long Tuyền cười chọc vào gương mặt anh ta: “Một chút khí thế của con át chủ bài súng bắn tỉa cũng không có!”
“Đi đi!!” Tiếu Lực Dương cau mày đẩy vuốt sói của anh ra: “Cậu cũng không phải một dạng ư!!”
“Cậu thấy tôi cười với người không quen biết sao?” Long Tuyền nhất quyết không tha tiếp tục véo anh ta: “Từ trước tới nay khi ở trước mặt người ngoài, lão tử đều bày ra gương mặt đen lạnh lẽo.”
“Nhưng ai quy định súng bắn tỉa chỉ có thể là mặt than?” Tiếu Lực Dương vừa oán trách vừa phản kháng: “Nhìn ai cũng giống như nhìn người chết, quan sát cũng chỉ nhìn mi tâm và lồng ngực… TMD toàn bộ đều vô nghĩa!!”
Nghe câu nói mang hơi hướng tiểu thuyết và văn chương của anh, Long Tuyền cười nói: “Có rất nhiều người như vậy.”
“Lúc lão tử làm nhiệm vụ tay ổn tâm ổn là được, ai có thể quy định chỉ khi không làm nhiệm vụ thì ánh mắt mới có thể liếc sang hướng khác?” Tiếu Lực Dương tiếp tục nói: “Nhìn mi tâm và ngực là thói quen nghề nghiệp của súng bắn tỉa mà thôi, tôi vẫn còn bản năng của người đàn ông đấy!! Bình thường khi lão tử gặp được một cô gái xinh đẹp thì chỉ thích nhìn ngực và mông mà không phải mi tâm và ngực đâu nhé!! Chẳng lẽ bản năng sinh hoạt hàng ngày không thể cao hơn thói quen nghề nghiệp?”
“Có thể có thể!” Long Tuyền cười đến phát run, không ngừng gật đầu: “Nhưng chọn huấn không phải sinh hoạt hàng ngày, đừng nhìn ngực và mông người ta! Nhất định phải dùng cặp mắt như súng bắn tỉa, vô cùng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mi tâm và ngực của người thụ huấn khiến bọn họ sợ hãi!!”
“Con mẹ nó cặp mắt cậu mới giống như súng bắn tỉa!! Đang viết tiểu thuyết văn nghệ à?” Tiếu Lực Dương cũng cười: “Biết rồi!! Giả vờ mặt than, tôi hiểu. Mông của một đám đàn ông có cái gì để nhìn??!! Chờ xem tôi nhìn họ như nhìn người chết, đông chết bọn họ!!” Anh ta vừa nói xong còn cố tình trợn trừng hai mắt, giả làm mặt quỷ.
Phối hợp với gương mặt quỷ này là còi tắt đèn vang lên.
Tiếu Lực Dương không cười đùa với Long Tuyền nữa, anh ta xoay người mở ngăn tủ của mình ra lấy súng bắn tỉa, ôm bò lên giường.
“Tôi nói này, cậu nên sửa cái thói xấu chỉ ôm súng mới ngủ được này đi.” Long Tuyền nắm cọc giường, leo lên chui vào chăn: “Trong đội có thể đặc phê cho cậu một cây súng không có đạn, về sau khi rời khỏi căn cứ thì cậu làm sao?”
“Tôi có thể đi làm một cây súng giả.” Tiếu Lực Dương thuận miệng trả lời, sau đó vuốt ve người tình JS cả đời của anh tiến vào mộng đẹp. Lúc đang ngủ anh cười để lộ ra hai má lúm đồng tiền, cảnh xuận rực rỡ mong đợi trò chơi chọn huấn ngày mai – chèn ép tân binh bắt đầu.