i!! Trác Nhất cảm thấy lông tơ trên người mình đồng loạt chào cờ. l;q\'đ Lại nói chính bản thân cậu ta hàng năm luyện võ, vậy mà có người đi tới sau lưng cũng không thể phát hiện!! Không chừng nội dung tin nhắn cũng bị anh ta đọc được rồi, thật quá sơ suất!! Thật mất thể diện!!
Về phần điện thoại di động, bình thường thì quy định không thể dùng, nhưng có sĩ quan nào sẽ không dùng thật đây? Trác Nhất nghĩ, không phải ngay cả việc này cũng bị giáo huấn đấy chứ? l,q.đ Cậu cũng không phải binh lính dưới tay anh ta đâu.
Quả nhiên cậu nghe được giọng nói lạnh lẽo của Long Tuyền: “Ở ‘Ám Dạ Kiếm’ không một ai được sử dụng điện thoại di động để truyền tin, bất kỳ ai!!”
“Rõ.” Cúi đầu đáp lại, cậu nhét điện thoại di động vào túi quần.
“Xoá hết tin nhắn đi!”
“Vâng.” Cậu oán thầm, thật gà mẹ.
Long Tuyền nhìn dáng vẻ không muốn của cậu ta, anh liền rống to: “Trác Nhất!!”
“Có!!” Người bạn nhỏ thật bi kịch, phản xạ theo điều kiện lập tức đứng thẳng, mắt nhìn về trước, lỗ tai bị rống đến phát đau.
“Cậu khoe khoang cái gì?!! Đã thông qua vòng tuyển huấn sao?!” Long Tuyền vươn một ngón trỏ ra đâm vào bờ vai cậu ta: “Với thân thể của tiểu tử cậu có thể qua được vòng thứ nhất hay không cũng chưa biết vậy mà đã bắt đầu lên mặt!! Nghe rõ cho tôi, ‘Ám Dạ Kiếm’ l-q.đ không phải là huy chương dùng để khoe khoang!! Nếu bị tôi phát hiện một lần nữa thì cả đời này cậu không cần đến đây nữa!! Cửa sổ cũng đừng nghĩ vào!!”
“Vâng.” Trác Nhất chịu đựng đau đớn nơi bả vai, bày tỏ mình sẽ nghe lời, nhưng trong lòng thì lại như sóng biển sôi trào. Thảm rồi thảm rồi, chưa tiến vào đã để lại ấn tượng xấu, không biết huấn luyện viên có phải người này hay không, đến lúc đó ngàn vạn lần đừng làm khó dễ cậu!!
“Buổi tối cậu chưa ăn cơm sao?” Long Tuyền tiếp tục đặt câu hỏi, khinh thường âm lượng câu trả lời của cậu. l,q.đ Âm thanh của tiểu tử này sao lại nhỏ như vậy, quả nhiên là xuất thân từ kỹ thuật, cách nói chuyện tương đối lịch sự.
“???” Trác Nhất cảm thấy mờ mịt, đây là vấn đề gì?
Long Tuyền nói: “Trả lời lớn lên.”
Vì vậy Trác Nhất ra sức rống to: “Báo cáo, tôi đã ăn rồi!!”
… Im lặng~
Tôi nói là lớn tiếng trả lời “Vâng” chứ ai nói cậu giải thích đã ăn cơm hay chưa đâu. Long Tuyền không biết nói gì nuốt tiếng cười thiếu chút nữa phun ra vào trong bụng, nghiêm mặt nói: “Tôi không cho phép cậu khoe khoang, nghe rõ thì trả lời to lên.”
“Rõ!!” Lão đại, l;q\'đ chưa xong à?? Tôi thấy âm thanh của mình khá là lớn rồi, anh còn muốn đùa giỡn tôi đến khi nào?? Trác Nhất vô cùng bi thương than thở dưới đáy lòng.
…
Ngày mười hai tháng tám, vào một sáng chủ nhật với ánh nắng tươi sáng, tại một hành lang gấp khúc trong một cửa hàng lộ thiên tại Thành Đô, l,q.đ Lâm Lung đang ngồi nói chuyện uống trà cắn hạt dưa chờ buổi lễ kết hôn của bạn học trường trung học bỗng nhận được một tin nhắn.
Trác Nhất nói: “Tiểu Long Nữ, ý tôi là Dương Quá mà không phải dê quá.”
Lâm Lung cười trả lời: “Tin nhắn của cậu phải thông qua cục bưu chính hay phải gửi qua chuyển phát nhanh?? Đã trễ ba ngày hai đêm rồi.”
Trác Nhất khóc ròng nói: “Đừng nói nữa, cái người phỏng vấn tôi âm thầm hồi mã thương đúng lúc bắt được tôi vi phạm quy định dùng di động, bị mắng đến máu chó đầy đầu!! Còn nói nếu gặp lần nữa sẽ huỷ bỏ tư cách tham tuyển của tôi, cho nên đến giờ tôi mới tỉnh hồn lại trả lời tin nhắn của cô. Anh ta còn đặc biệt quay trở lại xem tôi có đắc ý quên mình hay không đấy!! Đã vậy còn nhân tiện đả kích cười nhạo tôi một phen. Người ở đây quá âm hiểm!! Quá hung ác!!”
Lâm Lung vẫn mỉm cười: “Được rồi, không phải hợp ý của cậu sao – đều là người trâu bò. Cố gắng lên, Quả Táo Xanh.”
Bạn học bên cạnh thấy cô cười đến xán lạn liền tò mò hỏi: “Đang cười cái gì vậy?? Là tin nhắn của bạn trai ư?”
“Cái gì mà bạn trai! Chỉ là một người bạn trên mạng mà thôi. Đừng nói đến bạn trai với mình, mình vừa xem mắt thất bại!!” Lâm Lung bĩu môi trả lời.
“A chúc mừng, cậu còn tốt hơn mình, mình vừa chia tay ngày hôm qua!!” Bạn học Trương Hân nhún vai trả lời.
“Thật hay giả?!!” Ba người bạn khác ngây người, tin tức khủng bố như vậy sao không có chút lời đồn nào?!
Trương Hân buồn bực tự giễu gật đầu: “Là thật. Một tên thối nát, làm người yêu ba năm vẫn không chịu kết hôn, bà đây đã bỏ hắn rồi!!”
Lý Huệ ngồi cùng bàn cười nói: “Bỏ là phải. Cậu nên cảm thấy may mắn vì trước khi kết hôn đã bỏ được một tên đàn ông cặn bã. Ít nhất tốt hơn so với mình, hiện tại mình và ông chồng đi ngoại tình đang chuẩn bị ly hôn, đây mới thật sự là không biết nhìn người.”
“Ai cũng thật bi kịch.” Lâm Lung cảm khái. Sự việc kia của Lý Huệ ai cũng biết, mọi người rất tức giận. Cũng may bản thân cô ấy rất kiên cường nên cũng không suy sụp vì chuyện này.
Sau đó cô lại thuận miệng hỏi một người đàn ông duy nhất trong bốn người ngồi cùng bàn: “Anh thì sao? Gần đây có tin tức gì không?”
“Tôi??” Mục Thông sửng sốt, sau đó do dự trả lời: “Tôi vừa mới kết hôn… là người miền Bắc.”
“Cút qua một bên đi!!” Ba cô gái đồng thời giả bộ giận dữ, cười mắng: “Nơi này là chỗ ngồi của oán phụ, không ai hoan nghênh anh đâu.”
Tán gẫu một lúc, cùng lên tiếng phê phán anh bạn trai thối nát của Trương Hân xong, Lâm Lung mới nhìn xung quanh nghi ngờ hỏi: “Vẫn còn một người chưa tới??? Hồng Hiểu Đình đâu, vẫn đang tăng ca ư?”
“Ừ.” Lý Huệ gật đầu: “Mình vừa liên lạc với cậu ấy rồi, cậu ấy nói giờ cơm trưa sẽ chạy đến đây.”
Lâm Lung bội phục nói: “Ái chà, không hổ là tinh anh của toà án cao cấp thành phố, thật bận. Hình như cậu ấy cũng độc thân có đúng không? Vậy thì đợi cậu ấy đến hỏi thăm xem có chuyện bát quái gì mới không.”
“Nhất định là có!!” Trương Hân trả lời: “Nghe nói tuần trước mới đi xem mắt, để cậu ấy nói nghe một chút xem.”
Đến 11h thì bốn người ngồi vào bàn ăn. Cùng bàn có người vợ mới cưới của Mục Thông và một người bạn của cô dâu thời đại học tên Khưu Lâm. Bàn này của họ rất ít người, hầu hết đều là bạn học trung học của cô dâu, ngay cả cô vợ mới cưới của Mục Thông cũng là bạn học trường cấp 3 nhưng không cùng ban. Người còn lại là Khưu Lâm, thật may Lâm Lung đã gặp cô ta nên vừa giới thiệu mọi người cho nhau vừa nói chuyện nên cô ta cũng không có vẻ cô đơn.
Không lâu sau Hồng Hiểu Đình mặc quần vải nâu nhạt vội vã chạy tới, vừa đúng lúc ngồi cạnh Khưu Lâm. Lâm Lung cười nói: “Cô gái này là bạn học thời đại học của cô dâu tên Khưu Lâm, làm luật sư. Còn đây là bí thư chi bộ thời trung học của chúng tôi – Hồng Hiểu Đình. Hiện giờ cô ấy đang công tác tại toà án, hai người ngồi cạnh nhau thật thích hợp.”
“Ồ!! Bí thư chi bộ!! ngưỡng mộ ngưỡng mộ.” Khưu Lâm cười chào hỏi Hồng Hiểu Đình, nhưng không có ý hàn huyên về công việc của mình, như vậy quá tầm thường. Một luật sư nhỏ bé nịnh bợ người làm công việc bên toà án là việc bình thường, nhưng nếu không phân biệt được nên nịnh bợ trong trường hợp nào thì cũng quá kém cỏi.
Lâm Lung thừa dịp chen vào nói một câu: “Đúng là ngưỡng mộ đã lâu! Hồng Hiểu Đình là học sinh duy nhất trong trường được vào nòng cốt của Đảng!”
“Cậu đang nói gì thế?” Hòng Hiểu Đình cười khẽ đẩy cô một cái: “Muốn nói mình là người lớn tuổi nhất đúng không?” Điều kiện để vào Đảng là phải đủ 18 tuổi, với một học sinh còn chưa tốt nghiệp cấp 3 mà nói thì quả thật có hơi lớn.
“Oan uổng mà!! Đại nhân!! Tiểu nhân thật oan uổng!!” Lâm Lung học bộ dáng của Châu Tinh Trì.
Lý Huệ vỗ cô một cái, nhắc nhở: “Nghiêm túc nghiêm túc, buổi lễ bắt đầu. Chờ xem kịch xong rồi hai người lại đùa giỡn cũng không được sao!”
Đúng là xem một cuộc vui, bọn họ ai cũng cảm thấy một buổi lễ kết hôn chính là một vở kịch diễn cho khán giả xem, càng lớn lại càng giống biểu diễn. Lâm Lung đã từng ảo tưởng đến thời điểm mình kết hôn, lúc ấy nhất định phải là một hôn lễ nghiêm túc giản đơn, không thể để người dẫn chương trình làm khỉ làm loạn cái gì mà ăn quả táo trước ngực, hoặc chú rể cõng cô dâu xoay tròn… Thật là những trò chơi ngu ngốc.
Hôn lễ lần này khiến cho Lâm Lung có ấn tượng sâu sắc là một câu nói, khi ấy cô dâu cam kết với chú rể: “Chồng yêu, từ hôm nay trở đi em sẽ nghiêm túc chăm chỉ tiêu hết mỗi một đồng tiền của anh.” Đây là tình cảm sâu đậm vĩ đại dường nào? Ngay cả một đồng tiền cũng không bỏ qua, l.q,đ tất cả đã được lên kế hoạch để tiêu hết. Điều này nói rõ cô dâu rất có trách nhiệm với chú rể. Hành động này rất đáng được làm thành tấm gương để học tập.
Sau đó hôn lễ và bữa trưa thuận lợi kết thúc, Mục Thông mang theo cô vợ đi trước một bước để hưởng thụ thế giới hai người, còn lại những cô gái ế lại trở về hành lang lộ thiên tiếp tục uống trà cắn hạt dưa tán gẫu.
Hồng Hiểu Đình có được nửa ngày rảnh rỗi, bị mọi người bức bách bắt đầu kể lại kinh nghiệm xem mắt vào tuần trước của mình. Lâm Lung mới nghe ba câu trọng điểm đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Một sĩ quan có trình độ học vấn cao, vừa đen vừa lạnh lại còn nghiêm túc, đóng quân tại rừng núi quanh năm không về nhà!! Ngất, rất giống anh chàng Long thiếu kia!!
“Tuần trước mình cũng đi xem mắt một người rất giống với những gì cậu miêu tả!” Lâm Lung không nhịn được chen vào nói: “Có phải anh ta họ Long không?”
Hồng Hiểu Đình không nói chuyện nữa, l,q.đ miệng khẽ nhếch lên kinh ngạc trợn mắt nhìn về phía Lâm Lung.
Nhìn vẻ mặt này của cô ấy Lâm Lung đã biết là mình đoán đúng, cô lẩm bẩm nói: “Rốt cuộc anh chàng này đã đi xem mắt bao nhiêu người trong vòng bốn ngày?” Cô biết cả cô nữa là bốn người!! Hiệu suất này… Chà chà, không hổ danh là bộ đội có phản ứng nhanh nhẹn.
Hồng Hiểu Đình hết kinh ngạc, hỏi cô: “Vậy cậu và anh ta có tiến triển gì chưa?”
Lâm Lung nghi ngờ hỏi ngược lại: “Cái gì mà mình và anh ta có tiến triển gì chưa?”
Hồng Hiểu Đình giải thích nói, cô từng đề cử cho Long Tuyền dạng người thích hợp làm vợ anh ta, người đó là một cô gái có rất nhiều tinh lực* và thời gian, sau đó lại bổ sung: l\q.đ “Bây giờ mình bỗng thấy điều kiện của cậu rất phù hợp với như cầu của anh ta – một người ngoài yếu trong mềm vô cùng rảnh rỗi!”
*Tinh lực: Tinh thần, sức khoẻ và thể lực
“Mình rảnh rỗi hồi nào!! Mình vẫn rất bận có được không.” Lâm Lung phản bác: “Mình mới nhận hai quyển kinh tế học và phương hướng quản lý tài sản , hiện đang bận nghiên cứu quyển ‘kinh tế học’ của Samuelson* đấy.”
*Samuelson: Paul Anthony Samuelson -0.00053917510454478 là một nhà kinh tế học người Hoa Kỳ, đại biểu của trường phái kinh tế học vĩ mô tổng hợp và có đóng góp to lớn ở một loạt lĩnh vực của kinh tế học. Ông là người Mỹ đầu tiên nhận được Giải Nobel Kinh tế(1970).
Hai người kia không chút để ý đến việc Lâm Lung phản bác, Hồng Hiểu Đình thì lại vô cùng tán thành gật đầu: l.q/đ “Nói một cách tương đối thì cuộc sống của cậu tuyệt đối nhàn nhã hơn so với những người có tiền.”
“Đó là bởi vì mình không theo đuổi, được ngày nào hay ngày ấy mà thôi.” Lâm Lung giải thích.
Cậu không theo đuổi?! Một câu nói nhẹ nhàng của cô không cẩn thận khiến mọi người nổi giận, một người chơi nhạc cụ đoạt được giải thưởn