‘thập diện mai phục’* đi, những cậu bé trai thích hợp nghe võ khúc, bài hát này vô cùng phổ biến ai cũng từng nghe qua, là một khúc tương đối hay.” Lâm Lung vừa nói chuyện vừa lấy một chiếc thẻ nạp di động đã dùng ra, phía trên có băng dính chuyên dụng quấn ba vòng quanh móng tay giả dùng để đàn đàn tỳ bà và đàn tranh cổ. Cô luôn có thói quen mang dụng cụ theo bên người, cho dù không dùng cũng cầm đi.
*Thập diện mai phục: Nhạc khúc miêu tả tình cảnh quyết chiến oanh liệt cuối cùng của chiến tranh Sở Hán vào năm 202 trước công nguyên. Trận ấy, tứ diện Sở ca, bốn bề mai phục, Hạng Vũ phải tự tử ở Ô Giang, Lưu Bang giành được thắng lợi.
Khi Lâm Lung bắt đầu đeo ngón tay giả vào bàn tay phải thì cô không nói thêm gì. Long Tuyền để ý thấy nét mặt cô càng lúc càng nghiêm túc, giống như cảm xúc của cô đang dâng trào.
Sau đó cô ôm tỳ bà, hai mắt nhắm lại. Khoảng mười giây sau tay phải cô dần giơ lên, quả quyết phất lên dây đàn. Thoáng chốc tiếng đàn vang vang có lực bỗng phá vỡ bầu trời đêm, cuộc chiến Sở Hán tranh giành Cai Hạ* bắt đầu trình diễn.
*Cai Hạ: Cai Hạ là tên đất, ở đông nam huyện Linh Bích, tỉnh An
Huy ngày nay
Khúc trống trận dạo đầu vang dội, vạn mã quân Hán từng bước ép sát mai phục. Long Tuyền cảm giác như tim mình đang bị ai đó kéo lên, thậm chí anh còn có cảm giác như ngửi được hơi thở chiến hoả.
Hai mẹ con nọ thì chỉ có thể nhìn ra được bàn tay Lâm Lung vô cùng linh hoạt. Động tác cô vô cùng nhanh, họ chỉ có thể thấy được tàn ảnh mờ nhạt của những ngón tay. Họ cũng chỉ có thể nghe ra cô đàn khúc này rất lưu loát, tiết tấu rõ nét, dường như rất thành thạo kỹ xảo, có kỹ thuật hạng nhất.
Nhưng người đã từng thật sự chiến đấu ở chiến trường như Long Tuyền thì lại không có cảm nhận như họ!!
Nét mặt cô nặng nề mà nghiêm túc; ánh mắt cô lạnh lùng mang theo quả cảm kiên nghị; khúc nhạc cô khảy chấn động lòng người!!
Khi Lâm Lung khảy đến đoạn đánh giáp lá cà thì Long Tuyền như nín thở lắng nghe. Từ khúc đàn cô khảy anh có thể nhìn thấy hình ảnh bắt đầu phục kích, đao thương đụng nhau thề chém giết, thiên quân vạn mã vật lộn trong máu tươi. Anh có thể cảm thấy trong khúc nhạc như ẩn chứa ý chí kiên định và quyết tâm liều chết của chiến sĩ, thậm chí bốn phía còn có… Sát khí!!!!
Khúc nhạc hoặc khẩn trương đè nén, hoặc sục sôi cao vút, tư thế hào hùng, kịch chiến sa trường được cô biểu hiện vô cùng tinh tế cảm động. Long Tuyền không tin vào tai của mình, cũng không dám tin vào hai mắt của mình. Một thân thể nhỏ gầy như vậy sao có thể ẩn chứa khí thế bức người như này?!
Không sai, chính là khí thế, là khí thế vương giả không ai có thể khinh thường!!
Thậm chí Long Tuyền còn cảm thấy người đang ngồi trước mắt anh không phải là một cô gái mặc váy lụa mỏng màu hồng nữa, mà là một người dẫn đường cho chiến tranh. Quanh thân cô có một loại khí tức khiến anh cảm giác như phố xá ồn ào náo động đang dần cách xa bản thân mình, anh không còn thuộc về thời không này nữa mà đang đứng trong chiến trường, là một binh lính đang chém giết trong trận chiến này!
Âm thanh bỗng nhiên dừng lại, Lâm Lung lại dừng lại mấy giây sau đó mới thả lỏng nét mặt, trở lại dáng vẻ mỉm cười như thường ngày. Mà lúc này chính bản thân Long Tuyền mới thở hắt ra một hơi, cảm khái nói: “Đàn không có một lỗi nào, rất chân thật.”
“Cám ơn vì lời khen!! Nhờ khúc nhạc được phổ tốt.” Lâm Lung cười ngọt ngào, lại nghiêng đầu nhìn về phía hai mẹ con kia: “Thế nào?? Cũng tạm được chứ??”
Người mẹ kia gật đầu liên tục, nghĩ thầm: một giáo viên đàn tranh cũng có thể đánh đàn tỳ bà được như thế này, vậy giáo viên chuyên nghiệp ắt hẳn còn giỏi hơn!
“Về mặt kỹ thuật thì khúc ‘Thập Diện Mai Phục’ không tính là khó, chủ yếu là sức lực hợp tấu mà thôi. Nếu muốn dùng sở trường nghệ thuật để vào được trường học tốt, vậy thì ít nhất cũng phải đàn được khúc này.” Lâm Lung nói.
Chị Hân thức thời bước lên phía trước tiếp tục đề cử đàn tỳ bà và tuyên truyền cho lớp học âm nhạc của mình.
Lâm Lung lùi về phía sau một bước, tránh tầm mắt của người mẹ kia, nói: “Tôi nói cho anh biết bí mật liên quan đến khúc đàn này…”
Long Tuyền dò hỏi: “Bí mật gì?”
“Thật ra thì khúc nhạc tỳ bà tôi đánh được tốt nhất cũng chỉ có ‘Thập Diện Mai Phục’ mà thôi!!” Cô gái nhỏ cười vui vẻ: “Đây là khúc nhạc tôi chuyên dùng để dao động lòng người, ha ha.”
“Không phải cô vừa nói rằng kỹ thuật không tính là khó khăn nhất đấy ư?”
“Kỹ thuật ư?? Một đứa bé 10 tuổi đã có thể thi đỗ cấp 10 rồi. Khi đó kỹ thuật cũng đã không tệ, nhưng vẫn chưa đạt tới đỉnh cao.” Lâm Lung giải thích. Đàn một khúc nhạc thì sẽ đàn được, nhưng chỉ khi kỹ thuật hoà lẫn với cảm xúc thì người nghe mới đắm chìm trong khúc nhạc. Đó là cảnh giới khác nhau một trời một vực. Bình thường khi thi nghệ thuật chỉ cần kỹ thuật không kém người khác nhiều lắm là OK rồi.
“Vậy thì cô đã đạt đến mức độ tình cảm hoà với kỹ thuật rồi, ít nhất tôi cảm thấy là như vậy.” Anh nhìn Lâm Lung, nghiêm túc nói: “Nếu không chịu khổ cực nghiên cứu sẽ không có cảm giác chân thật như vậy.”
Lâm Lung gật đầu, nói quả thật cô tốn không ít công sức. Kể từ khi được một anh lính cứu, cô liền sùng bái quân nhân, rất yêu thích những khíc nhạc chinh chiến có khí thế anh hùng nơi sa trường, vì vậy cô yêu cầu ba dạy cho mình võ khúc “Thập Diện Mai Phục” kinh điển này. Kể từ khi học tập, có một khoảng thời gian rất dài cô thu thập, thưởng thức những bộ phim điện ảnhvà phim hình sự phóng sự có liên quan đến chiến tranh.
Lâm Lung tiếp tục nhớ lại kinh nghiệm mình học đàn tỳ bà, vô cùng cảm khái nói: “Nghỉ hè sau khi thi cấp 3, tôi xem không dưới 100 bộ phim có liên quan, còn tìm không ít hình ảnh và tài liệu, trong đầu thường mô tả cảnh tượng chiến tranh.” Cô vừa tháo móng tay giả, l,q.đ vừa cười nói: “Đoạn thời gian đó bạn bè ai cũng nói tôi bị điên rồi, làm việc gì cũng suy nghĩ mất hồn về bài hát này. Sau này cũng thường xuyên luyện tập nhưng lại chỉ đạt được trình độ như ngày hôm nay, không cách nào tiến thêm một bước nữa.”
Không có kinh nghiệm trong chiến tranh mà có thể đàn được như vậy là rất tốt rồi. Long Tuyền không khỏi nhìn cô với con mắt khác, anh thầm tán thưởng cô ở trong lòng, l0q3đ lại thuận tiện hỏi: “Vậy cô có thể đàn được khúc ‘Phách Vương tháo giáp’ không?”
“Phách Vương tháo giáp” và “Thập diện mai phục” cũng tương tự nhau, đều là nói về chiến tranh, chỉ khác nhau ở khía cạnh mà thôi. “Phách Vương tháo giáp” là bài phúng điếu cho người thua là Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, mà “Thập diện mai phục” lại là bài ca chiến thắng của Hán Cao Tổ Lưu Bang.
“Ơ, anh cũng biết khúc nhạc này?? Xem ra anh cũng thích âm nhạc!” Lâm Lung kinh ngạc, không ngờ người tự xưng là “thô kệch” cũng biết khúc tỳ bà này.
Bị kinh ngạc một phen, cô dừng lại mấy giây mới đáp: “Tôi có thể đàn khúc ‘Phách Vương tháo giáp’, nhưng khúc nhạc này rất trầm muộn bi tráng, trong đó còn ẩn chứa một chút tình cảm tinh tế của Ngu Cơ, l.q,đ những thứ này tôi đàn không hay. Ba tôi nói vì cuộc sống của tôi quá thuận lợi nên không thể chân thật cảm nhận những tuyệt vọng đó. Về phần tình cảm của Ngu Cơ thì chờ đến khi nào tôi thật sự yêu một người mới có thể hoàn toàn hiểu được tình cảm lộ ra vào lúc tuyệt cảnh.”
“Đó là do cô có yêu cầu quá cao với bản thân mình.” Long Tuyền lắc đầu nói: “Nếu nói như vậy thì những người chưa từng yêu không thể hát những bài tình ca ư?”
Lâm Lung lắc đầu nói: “Muốn cái gì thì tự hạ thấp xuống, l;q/đ đó là việc không hay. Những người nghiêm túc thể hiện nội dung trong khúc nhạc có thể động đến lòng người mới thực sự là bài hát hay.”
Vào lúc hai người đang nói chuyện thì có một cô bé tết tóc đuôi ngựa bị mẹ lôi vào cửa hàng.
Cô bé kia thoạt nhìn cũng mới chỉ 5, 6 tuổi. Cô bé mặc một chiếc váy màu hồng phấn có những bông hoa màu xanh, gương mặt hồng hào môi đỏ răng trắng vô cùng đáng yêu. Điều đáng tiếc duy nhất là trên gương mặt cô bé vẫn còn hai hàng nước mắt.
“Cô giáo Lâm, thật xin lỗi chúng tôi tới muộn.” Sau khi người mẹ chào hỏi Lâm Lung xong liền quay đầu nhỏ giọng quát mắng bé gái, nói bé ngốc muốn chết, còn không mau đeo móng tay giả vào chuẩn bị học.
“Không sao, nhanh chóng chuẩn bị đi.” Lâm Lung khẽ mỉm cười, trong mắt lại có nét không vui. Cô không thích học sinh đi muộn, càng không muốn thấy người lớn trách mắng trẻ nhỏ như vậy. l,q.đ Mắng quá nhiều sẽ đả kích lòng tin của trẻ nhỏ, đứa bé cũng dễ sinh ra cảm giác tự ti, thậm chí cảm thấy mình là một đứa ngốc.
Không lâu sau, Lâm Lung nhờ chị Hân nói chuyện với Long Tuyền, rồi hai người đi vào phòng học.
Hiệu quả cách âm của căn phòng này rất tốt, cho dù người ở bên trong nói chuyện hoặc đánh đàn cũng không ảnh hưởng gì đến người ở bên ngoài. Chị Hân khẽ mỉm cười, bắt đầu dùng một giọng điệu chậm rãi du dương nói chuyện bát quái về cô bé kia cho Long Tuyền nghe. Trước kia chị đã từng học thanh nhạc nên âm thanh vô cùng dễ nghe.
Vậy mà người phụ nữ trung niên có giọng nói êm tai và khí chất ưu nhã cũng sẽ nói chuyện bát quái, l-q.đ thậm chí còn nói đây là một loại vận động nhẹ.
Chị ta nhướn đôi lông mày lên, nói: “Bà mẹ kia rất muốn con gái mình có được thành tựu.”
Mong muốn con mình như vậy cũng là chuyện tốt. Long Tuyền nghĩ thầm nhưng không lên tiếng, chờ chị Hân nói tiếp.
“Mới lớp lớn nhà trẻ mà đã phải học múa, thanh nhạc, thư pháp, đàn tranh cổ và tiếng Anh!!” Chị Hân cảm thán: “Ban ngày học ở nhà trẻ, buổi tối mỗi ngày và chủ nhật đều phải học thêm.”
Long Tuyền không thể giữ được bình tĩnh, anh vô cùng kinh ngạc, anh cảm thấy bọn trẻ bây giờ thật khổ cực, l,q/đ còn nhỏ như vậy mà đã phải học nhiều như thế. Anh hỏi thẳng vào trọng điểm: “Mỗi ngày đều phải đi học, vậy cô bé luyện tập vào lúc nào?”
Có câu nói, sư phụ dẫn vào cửa, tu hành dựa vào bản thân. Theo lý thuyết thì sau mỗi bài học cần có thời gian để củng cố và luyện tập.
Chị Hân nhún vai một cái, trả lời: “Ai biết, có lẽ là luyện ở trong mộng?”
Hai người đang trò chuyện thì cửa phòng học đàn “két” một tiếng được mở ra. Thời gian vẫn chưa đươc 15p mà, bình thường một tiết học kéo dài 45p.
Lâm Lung nắm tay, nét mặt âm trầm nhìn mẹ của cô bé kia, giọng nói rất không có thiện cảm: “Cha mẹ dạy bé như nào vậy?? Ba tháng rồi mà cô bé vẫn luyện ấn, gảy, lướt, l,q/đ bài tập tuần trước tôi giao không luyện một chút nào, chị muốn tôi dạy cái gì?? Nhắc lại bài của tuần trước, thậm chí tháng trước một lần nữa sao?”
Dứt lời, cô lại cúi đầu thả chậm giọng nói hỏi cô bé kia: “Em có còn muốn học nữa hay không?”
“Muốn…” Cô bé thút tha thút thít trả lời.
“Muốn học thì phải luyện thật tốt cho cô, mỗi ngày 1 giờ, bài tập được giao phải hoàn thành hết.” l.q,đ Lâm Lung gõ ngón tay vào những nội dung trọng yếu cô đã đánh dấu trong sách, sau đó lại bổ sung nói: “Nếu không thể luyện thì từ bỏ, đừng lãng phí thời gian và tiền bạc.”
“Cô giáo Lâm, con bé còn nhỏ nên có lúc ham chơi…” Người mẹ kia hơi sợ hãi giải thích.
Thật ra thì người mà cha mẹ không dám đắc tội nhất là giáo viên, đặc biệt là giáo viên có chút danh tiếng không thiếu tiền không cần khách hàng như Lâm Lung. Nếu làm cô tức giận, chẳng may cô hất tay nói không dạy thì có cầu xin như nào đi nữa cũng không có tác dụng. «123»