“Anh không cần lo lắng.” Lý Lộc thở ra một hơi thật dài, “Lực hút lớn hơn nữa, tôi cũng sẽ không làm chuyện như vậy, tôi căm hận tất cả có liên quan tới Brando, đó là động lực sống sót duy nhất của tôi.”
Dương nghe xong lời nói bình dị này, đôi tay nắm quần của mình thật chặt, thậm chí không có cảm giác đã nhéo chân của mình đau.
Anh đã thấy nỗi đau này, mặc dù chưa có tự mình thể nghiệm, nhưng anh biết đó là một loại đau đớn tuyệt vọng cỡ nào, không có cuối cùng, không biết khi nào kết thúc, không biết sau một khắc có thể có sóng lớn càng làm cho người ta hít thở không thông đánh tới hay không. Quả thật giống như là đưa thân vào trong bóng tối hoàn toàn, đến cuối cùng, đã không còn nhận ra giới hạn ở giữa thần trí của mình và bóng tối nữa rồi giống như sự tồn tại của bản thân còn thê thảm hơn bị tiêu diệt.
Sự căm hận của Lý Lộc dành cho Brando khiến cô chống đỡ được qua thời kỳ cai nghiện đến một năm, khiến cô còn sống đến bây giờ. Đó là một loại ý chí mãnh liệt không thể nào hình dung được. Căm hận bản thân cư nhiên vượt qua bản năng cầu sinh.
Anh không biết làm sao biểu đạt suy nghĩ trong nội tâm, chỉ cảm thấy cuộc sống như thế quá bi ai, làm người đứng xem cũng cảm thấy tuyệt vọng bi ai.
“Lý, em nên tìm người có thể chăm sóc em đi. Cứ một mình ở trong cái phòng khám kia, lúc nào xảy ra chuyện cũng không biết.”
Ngoài cửa xe cây ngô đồng bay ngược, trong xe lại nghe không được chút tiếng gió nào.
“Anh đang nói đùa à, loại người giống như em… Chỉ có thể sống tiếp như vậy thôi…” Lý Lộc nói tới chỗ này thì không nói nữa.
Dương ngậm miệng lại, không biết trong lòng có cảm giác gì.
***
Keith ngồi ở trên cái băng ngồi khác bên giường bệnh, anh chán đến chết xem một quyển tạp chí giới thiệu súng của các quốc gia. Trải qua mấy ngày mệt nhọc, Squall đối tác của anh đã tỉnh. Qua một lát nữa, Sofia vợ của Squall sẽ tới đón.
Lúc ở phòng khám bệnh toàn năng đó, Lý Lộc chỉ tinh tế xử lý động mạch cổ, các vết thương khác đều không có để ý tới. Nghe nói có bác sĩ bởi vì thấy nhiều sinh lão bệnh tử, cho nên bệnh nặng ở trong mắt bọn họ cũng phải chuyện lớn lao gì, chỉ cần không chết người, cũng có thể đặt trên giường bệnh chờ thêm hai ba ngày cho bớt. Keith cho rằng Lý Lộc cũng là một bác sĩ như vậy, nhưng khi đến bệnh viện này, lời nói của y tá trưởng lại khiến anh sinh ra ý nghĩ khác thường, trong lòng có cảm giác rất phức tạp.
Bác sĩ nói: “Giải phẫu vô cùng chính xác, thậm chí phải nói là tinh tế chuẩn xác! Không thể nào tìm ra cách cấp cứu hoàn mỹ hơn nữa.” Chẳng những chữa trị động mạch cổ rất tinh xác, ngay cả vết thương khác cũng xử lý tỉ mỉ thích đáng.
Bác sĩ còn nói: “Không có một cuộc giải phẫu nào khó khăn hơn phẫu thuật ‘hà tiện’! Lúc xử lý khẩn cấp không có sử dụng dao điện, lượng máu chảy ra không nhiều, miệng vết thương cũng không lớn, cần tích lũy kinh nghiệm lâm sàng lâu dài và thiên phú nhất định mới có thể đạt tới tiêu chuẩn này.”
Sau đó, Keith và kế toán nói chuyện chung với nhau, phát hiện nữ bác sĩ ở phòng khám bệnh toàn năng nam khoa kia thật rất kỳ quái. Sau lưng cô chắc chắn cũng nhận một vài việc liên quan đến xã hội đen, cho nên mới có kinh nghiệm với vết thương đạn bắn, nổ bom. Keith và kế toán cho ra cái kết luận này.
“Keith, anh làm sao vậy, khó được nhìn thấy lúc anh suy nghĩ sâu xa.” Squall dùng giấy, bút ở đầu giường biểu đạt ý kiến của mình. Bởi vì trên cổ bị thương, khiến anh ta không dễ dàng lên tiếng nói chuyện.
Keith cầm tạp chí tùy tiện đặt lên trên tủ đầu giường, không nháy mắt nói bừa: “Không có gì, tôi chỉ đang suy nghĩ chuyện bắt đền.”
Squall lại viết một hàng chữ: “Trên tủ đầu giường có dầu.”
Keith trừng mắt nhìn, nhớ tới hộp cơm vẫn còn ở trên tủ đầu giường chưa rửa. Anh bèn nói: “Không sao, tạp chí xem xong rồi bỏ, súng ống hàng năm đều có style mới, tôi không thể để cho sách cũ ở trong giá sách mốc meo.”
Squall im lặng để bút xuống, đối với phương thức tư duy khác xa người khác của Keith, đến hôm nay anh đã thấy nhưng không thể trách.
Thí dụ như nói, ngày hôm qua anh đã chú ý, Keith tới chăm sóc bệnh nhân thì mặc một cái áo sơ mi màu xanh dương đậm, quần tây màu xám nhạt và áo khoác, cách ăn mặc hết sức xinh đẹp phóng khoáng.
Los Angeles có rất nhiều ngôi sao, mọi người đều không thể biết hết tất cả, theo dáng người của Keith, còn ăn mặc như vậy, tùy tiện đứng ở góc đường thôi nhất định cũng có người cho rằng anh là ngôi sao điện ảnh từ Hollywood đi ra.
Vốn phải là như vậy… Nhưng Keith Williams tiên sinh lại hết sức khác người, mang một đôi giày chơi tennis màu xanh dương đậm dưới quần tây, hơn nữa khi anh ta ngồi vào trên ghế cao bên cạnh giường bệnh bắt chéo chân qua thì Squall chú ý tới bên trong giày lại không hề mang vớ… nữ sĩ Sofia – vợ của Squall nhiều năm qua luôn dốc sức đề cao phẩm vị thẩm mỹ của Keith, chỉ có thể nói đây là một nhiệm vụ gánh nặng đường xa.
Keith nhìn thấy vẻ mặt như bị táo bón của bạn tốt, không khỏi lại nghĩ đến có lẽ “phòng khám bệnh toàn năng nam khoa” kia cũng có thể thuận tiện trị khoa hậu môn.
Anh hoàn toàn không biết là cách ăn mặc không theo quy định của mình khiến Squall có miệng khó trả lời, còn vô tội trấn an anh ta: “Anh ngoan ngoãn ngủ đi. Bọn buôn lậu súng ống đạn dược đáng chết, đồ
như thế mà cũng dám bán cho chúng ta. Lúc nãy cảnh sát tới đây tra hỏi, nghe nói tình huống này, thì nét mặt…”
“Nét mặt thế nào?” Squall cảm thấy tò mò, nên viết hỏi.
“Giống như làm đến cuối cùng đột nhiên phát hiện bắn không ra.” Keith nói tới chỗ này, trong óc nghĩ đến phòng khám bệnh toàn năng đó nhất định cũng có thể chữa khỏi.
Squall thở dài một hơi, dưỡng khí trong lỗ mũi khiến anh cảm thấy rất không dễ chịu. Keith là một người trong ngoài khác biệt, điểm này anh đã sớm biết, nếu như người phụ nữ nào bị bề ngoài của anh ta quyến rũ mà cho rằng tính tình của anh ta cũng lịch sự tao nhã, vậy thì chờ gặp quỷ đi đi.
Squall viết: “Sao trong óc anh luôn nghĩ đến mấy thứ này? Xem ra tôi phải nói với Sofia, bảo cô ấy tìm cho anh một người phụ nữ rồi.”
***
Lý Lộc không ngờ mình còn có thể nhìn thấy Keith, đây là chuyện xảy ra sau năm ngày cô tiến hành cấp cứu Squall.
Báo cáo mà Dương giao tới đã điều tra rõ ràng, Squall và Keith cùng mở công ty võ trang tư nhân, tính chất hơi giống lính đánh thuê và bảo vệ, nuôi không ít nhân viên có kinh nghiệm thực chiến phong phú, rất được công ty bảo hiểm chăm sóc, thỉnh thoảng tiếp nhận vài người lính đến học làm nhiệm vụ.
Người như vậy tài sản không ít, con đường làm bạn với chính phủ lại thênh thang, theo đạo lý mà nói sẽ không có quá nhiều quan hệ với loại người sống lén lút như họ. Huống chi bản thân cô cũng xác thực không muốn có loại quan hệ này, ai biết ngày nào đó có bị cơ quan tình báo quốc gia liệt vào trong danh sách đen cần chú ý cao không.
Hôm nay người đến chuẩn bệnh không nhiều lắm, trời còn chưa tối cô đã đóng cửa, rửa sạch, trừ độc vũ khí toàn bộ, khép lại mành cửa, đẩy chiếc xe đạp cũ nát từ cầu thang ra. Khóa cửa trước, sau đó chuẩn bị đi ra ngoài mua bánh bao.
Trị an ở phần lớn địa phương tại Los Angeles không tệ, nhà ở khu người da trắng mà không khóa cửa cũng sẽ không có người xông vào, chủ xe cũng không có thói quen khóa cửa xe, chìa khóa thường để trên tấm che nắng (là tấm che nắng ở ngay phía trên trước mặt 2 ghế trước ý). Nhưng phòng khám bệnh toàn năng quá gần “Little Tokyo”, quảng trường phía nam nơi nhiều dân tộc tụ tập nhất, cũng là địa phương hỗn loạn nhất Los Angeles, nổi danh phá phách cướp bóc đánh nhau thường xuyên.
Thanh âm động cơ xe hơi chạy từ ngoài ngõ hẻm tới đây, dừng ở phía sau của cô.
Lý Lộc giật mình, còn tưởng rằng là tên xã hội đen nào tìm tới cửa nhà rồi, xoay người, lại nhìn thấy Keith từ trên xe bước xuống, trong tay còn cầm một bó hoa hồng đỏ thẫm.
Cô sợ hết hồn, phản ứng giống như là nhìn thấy thích khách.
“Đừng, đừng chạy!” Keith vội vàng lui ra mấy bước. Theo hiểu biết của anh, thấy phụ nữ muốn chạy, phương pháp giữ người tốt nhất không phải đuổi theo, mà là lui về phía sau mấy bước, bày tỏ mình không có ý đồ gì cả. “Hiểu biết” như vậy nhất định sẽ khiến anh chịu nhiều thua thiệt khi theo đuổi phụ nữ, nhưng đối mặt Lý Lộc, lại vừa đúng phương pháp.
Sắc mặt Lý Lộc kỳ quái nói: “Quê hương của chúng tôi có một câu, người lăn lộn trong giang hồ, làm sao có thể không bị chém, thật ra thì tôi cũng không sợ có ai đến giết tôi.”
“Giết?” Keith ngây ngốc lặp lại, vì sao lại nói ra lời như xã hội đen thế?
Cô chỉ vào đóa hoa đỏ rực rỡ, giống như rắn đuôi chuông nhìn thấy thiên địch (diều hâu), cái đuôi như muốn dựng lên, nói: “Anh cầm bó hoa này có ý gì chứ?”
Keith nhìn nhìn bó hoa tươi, lại nhìn nhìn cô, nghi ngờ hỏi: “Chẳng lẽ em không thích? Bà chủ tiệm bán hoa nói cô gái trẻ đều thích loại này.”
Hơn nữa chính anh cũng tự thể nghiệm rồi, anh xác thực thường nhận được bó hoa như vậy. Những người phụ nữ từ hơn sáu mươi, cho tới mười hai mười, đều thích để loại hoa này vào trong phòng làm việc của anh. Căn cứ vào kinh nghiệm hai năm qua, Keith hoàn toàn nhận định, tất cả phái nữ đều yêu thích hoa hồng nhất.
“Anh xác định mình không biết hàm nghĩa của hoa hồng đỏ?”
“Hàm nghĩa, có hàm nghĩa gì?” Anh chỉ biết giá tiền không rẻ, còn đắt hơn một tô cơm rang trứng muối anh ăn ở phố người Hoa.
Rất tốt, Lý Lộc nghĩ, đây là một thanh niên thuần khiết ở vùng nông thôn cỏ không mọc chim không ỉa, thật là một thanh niên thuần khiết có thể dí súng vào trán bác sĩ.
“Buổi sáng hôm đó thật xin lỗi, tôi quá nóng nảy” Keith nói, “Tôi không cố ý rút súng, thật, chỉ là quá nóng nảy, người kia là bạn tốt nhất của tôi.”
Lý Lộc rất rộng lượng, chỉ muốn mau sớm thoát khỏi người phiền phức này, vì vậy qua loa nói: “Tôi biết rõ, ai cũng sẽ có lúc rút súng chỉ vào đầu người khác, anh ngàn vạn đừng để ý.”
Keith sửng sốt, nói: “Sao tôi cảm thấy lời này của cô là lạ?”
“Không có gì không đúng, ngài đa tâm.”
Nói tới chỗ này, tẻ ngắt.
Trên người Lý Lộc tựa có một loại khí thế, thậm chí còn làm người ta cảm thấy kinh sợ hơn bác sĩ lâu năm ở bệnh viện lớn. Keith không hiểu rõ tâm tình của cô, âm thầm bắt đầu tự hỏi nhiều chuyện: tại sao cô ấy không nói tiếp, còn giận sao? Nhất định là thế, vậy thì thật là một cuộc gặp mặt hỏng bét, nào có người thân của bệnh nhân dùng súng chỉ vào đầu ân nhân cứu mạng!
Lý Lộc nghĩ, tại sao người cao lớn này còn phải trở lại. Nếu như tới khám bệnh, cô không ngại khắc một dao lên người anh khiến anh mãi mãi nhớ chuyện này. Tiếc nuối chính là anh không phải tới khám bệnh, anh đứng ở chỗ này, trong tay cầm theo hoa hồng cầu yêu, anh nói anh không biết hàm nghĩa của hoa hồng, nhưng đến bây giờ còn chưa nói được câu nào rõ ràng.
Cuối cùng là Lý Lộc đánh vỡ cục diện bế tắc: “Tôi nói thẳng với anh, tôi là thị dân nhỏ, không muốn chọc phiền toái gì, càng không muốn có quan hệ với xã hội đen. Cho nên chuyện này cứ kết thúc như vậy, ừ, bye bye.” Nói xong, sảng khoái vung tay lên, đạp xe đạp nhanh chóng rời đi.
Keith đứng yên ở phía sau một hồi lâu.
Gió mùa thu thổi ào ào, gió ở Los Angeles khiến anh cảm thấy hơi lạnh.
Anh bấm số điện thoại của Squall, tìm kiếm an ủi từ đối tác anh tin tưởng nhất. Điện thoại vừa n