ghe, Keith liền chán nản nói: “Squall, có người nói tôi giống xã hội đen, lúc nào thì chúng ta luân lạc tới nông nỗi phải đi thu phí bảo vệ rồi!… Anh oh oh oh cái gì mà oh, chính là vì bác sĩ khoa nam đã cấp cứu cho anh đó… Còn oh oh? Anh không còn từ nào khác à?… Thật xin lỗi, tôi quên anh bây giờ vẫn không thể nói chuyện, chỉ muốn càu nhàu chút thôi… Tôi, tôi cúp đâu.”
***
Los Angeles là thiên đường của người có tiền, chủng loại Thiên đường rất nhiều, chỉ xem bạn muốn đến đâu thôi.
Keith ngâm mình ở trước quầy rượu, hai tay cầm một ly Cocktail Whisky màu hổ phách, mắt nhìn chằm chằm hai tay của người pha rượu. Người pha rượu đang điều chế Cocktail Margaret mà một vị khách gọi, anh cắt múi chanh ra một phần tư, dùng xiên kim loại nhỏ cố định, vặn chút nước chanh tươi vào, ra dấu tay ưu nhã, làm cho người ta yên tĩnh.
“Tiên sinh Williams, tối hôm nay hình như tinh thần ngài không phấn chấn?” Người pha rượu vừa bắt đầu lắc ly, vừa nói chuyện với Keith trước quầy rượu. Người pha rượu này cũng là người phương Đông, tất cả mọi người gọi anh là Dương.
Keith thường xuyên đến quầy rượu này, cũng có thể nói chuyện rất là hợp ý với mấy người pha rượu ở đây. Lại nói, thật ra thì quầy rượu cũng giống như chỗ khám bệnh, chủ yếu vẫn dựa vào khách hàng quen để buôn bán.
Keith nói: “Tôi giống xã hội đen lằm sao?”
Dương cười cười, hàm răng đều không lộ, lịch sự xấu hổ nói: “Thật tiếc, tôi chưa từng gặp xã hội đen.”
“Ai!” Keith lại mềm ra ở trên quầy bar.
Một người bên cạnh hiếu kỳ hỏi: “Hôm nay anh sao thế, trạng thái không tốt, không phải thất tình chứ.” Đó là một khách quen. Đám đàn ông lấy độc thân làm thú vui như họ, không thích xem biểu diễn thoát y, cũng không có trò giải trí kích thích nào khác, vì vậy cả ngày ngâm mình ở trong quán rượu như ông lão, nâng một ly rượu có thể hao tổn hơn nửa ngày.
“Thất tình cái gì, cậu có thể yêu một bác sĩ khoa nam sao?” Keith than thở.
“Bác sĩ khoa nam?” Dương hỏi, vẻ mặt của anh có chút kỳ quái, Keith nhạy cảm chú ý tới.
“Tên là Lý Lộc, cậu có biết không?”
Mấy người đều hiếu kỳ xoay đầu lại, trên trán Dương bốc lên mồ hôi lạnh, liên tục lắc đầu nói: “Mọi người hiểu lầm, tôi không biết cô ấy vì chuyện đó, tôi không đến chỗ cô ấy để nhờ chữa bệnh đó đâu.”
Keith nói với Polowe: “Xem, nữ bác sĩ khoa nam, là đàn ông đều không muốn có quan hệ với cô ấy, nếu không sẽ đưa tới hiểu lầm không cần thiết.”
“Vậy sao anh lại quen cô ta?” Khách quen hỏi.
“Một người bạn cần cấp cứu, gần đây đến chỗ cô ấy.” Keith nói.
Dương cũng nói: “Lý Lộc rất nổi tiếng trong những người Hoa chúng tôi. Bệnh viện thu lệ phí của những người di dân như chúng tôi rất cao, một lần đến bệnh viện chẳng khác gì là rút gân cạo xương, cho nên bệnh nặng bệnh nhẹ căn bản đều hay đến chỗ cô ấy khám.”
“Bệnh nặng bệnh nhẹ?” Polowe thật tò mò.
“Ừ, từ nha khoa, đến khoa tiết niệu. A, thật ngại, là người bán rượu lại nói đến những chuyện này ở quầy bar, tôi thật thất trách.”
Toàn bộ lặng yên rồi.
Keith bừng tỉnh hiểu ra: “Khó trách ở chỗ cô ấy, thứ gì đều có thể nhìn thấy.”
“Cô ấy có không ít bệnh nhân, nhưng là thu tiền xem bệnh rất ít, căn bản mới vừa đủ duy trì cuộc sống thôi. Có lúc nhận được giải phẫu phiền toái mới có thể thu một số tiền lớn.”
Trải qua lần nói chuyện này, Keith càng cảm thấy hứng thú với Lý Lộc. Anh vốn muốn hôm sau đến tìm gặp ngay để biết vì sao Lý Lộc lại nghĩ anh là xã hội đen. Đáng tiếc một cú điện thoại vào buổi tối hôm đó lại kéo anh rời giường, tới công ty.
Đơn đặt hàng này đã đặt nửa tháng, mười lăm người phân ba tổ, ngày đêm luân phiên 24h, tiền thù lao mới thu 60 vạn. Dĩ nhiên, đây chỉ là thù lao thường, nếu có người trong lúc chấp hành nhiệm vụ mà có gì ngoài ý, còn được bồi thường ngoài định mức.
Squall nói đúng, dạo này, làm bảo vệ còn chậm và khó khăn hơn giết người, nhưng giết người lại có thể kiếm nhiều tiền hơn làm bảo vệ. Nhưng Squall cũng hiểu được, lời nói anh thường dùng để an ủi mình nhất là – cũng may, đó không phải là tiền Nhật.
Chờ Keith từ Washington trở về Los Angeles, đối tác Squall đã khỏe rồi, mặc dù còn chưa có tháo băng, nhưng rốt cuộc có thể khỏe như rồng hổ, trở về chăm sóc chuyện làm ăn.
Keith nhân cơ hội xin nghỉ nửa tháng, chuẩn bị tiêu dao thật vui.