“Hả?” Vẻ mặt cô ấy hoang mang, xem ra đã hoàn toàn quên mất chuyện lần trước tôi kể.
Tôi thì thầm vào tai cô ấy vài câu, cô ấy lập tức à ồ như hiểu ra, hào hứng nói: “Không vấn đề, cứ giao việc này cho mình.”
Hoài Ngọc đẩy tôi vào một góc, lấy ra một chiếc túi đựng đồ trang điểm rất lớn, đổ hết mọi thứ trong túi lên bàn.
Tôi kinh ngạc hỏi: “Ngày nào cậu cũng mang bao nhiêu thứ thế này theo người à?”
“Đương nhiên rồi, khuôn mặt quan trọng hơn hết thảy.”
Tôi lẩm bẩm: “Chẳng trách túi cậu lúc nào cũng nặng như thế.”
Hoài Ngọc bắt đầu bôi bôi trét trét lên mặt tôi, cười hi hi nói: “Đảm bảo lát nữa sẽ chẳng ai nhận ra cậu.”
Tôi bất lực trầm ngâm: “Cậu biến mình thành quái vật, đương nhiên sẽ chẳng có ai nhận ra được.”
“Xì, cậu coi thường mình!” Hoài Ngọc nói. “Mình sẽ khiến cậu xuất hiện trước mặt mọi người với một diện mạo hoàn toàn mới.”
“Đừng doạ cho họ sợ chạy hết là mình cảm ơn cậu lắm rồi.”
Hoài Ngọc cầm cây bút chì kẻ lông mày lên uy hiếp tôi: “Có tin mình sẽ vẽ cho cậu thành cậu bé bút chì Shin không?”
Tôi vội vàng xin tha: “Mình sai rồi, xin cậu hãy giơ cao đánh khẽ.”
Cần mẫn lao động khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, Hoài Ngọc cuối cùng cũng vỗ tay một cái: “Thành công!”
“Chị Dĩnh, mau ra đây cho bọn em ngắm xem nào.” Tiểu Thanh sốt ruột gọi.
Tôi xấu hổ mãi không dám quay người ra, Hoài Ngọc kéo tôi ra: “Beng beng beng, giờ xin long trọng giới thiệu tác phẩm mà tôi tâm đắc nhất trong năm nay.”
Tiểu Thanh vỗ tay: “Oa, xinh quá đi mất.”
Hứa Lăng Phi cũng reo lên khen: “Chị Tiểu Dĩnh biến thành đại mỹ nhân rồi!”
Ân Chân chăm chú nhìn tôi mấy lần, không nói gì, rồi lại nghiêm túc nhìn một lúc nữa, vẫn không nói gì.
Hoài Ngọc sốt ruột: “Ít nhiều anh cũng phải đưa ra một lời nhận xét chứ.”
Khóe miệng Ân Chân cong lên, chậm rãi nói: “Chuyên viên hoá trang quả thật là có bản lĩnh biến vịt thành thiên nga.”
Tôi: “…”
Không biết di động của ai “đing” một tiếng, mọi người đều lần lượt móc di động ra xem.
Dư Tiểu Thanh, Trịnh Tiểu Vân, Hoài Ngọc, Tang Duyệt và cả tôi đều dùng cùng một seri điện thoại như nhau, biến thái đến độ ngay cả chuông cũng chọn giống nhau, vì vậy khi đặt cùng một chỗ, căn bản thường không phân biệt được là di động của ai.
Tôi móc di động ra nhìn nhìn, không phải là của tôi, Tiểu Thanh cũng lắc lắc đầu.
Hoài Ngọc dương dương tự đắc nói: “Thế thì của mình rồi, không chừng là tin nhắn thông báo mình trúng cổ phiếu mới.”
“Trúng là cậu phải khao đấy.” Tôi nói.
“Nhất trí!” Hoài Ngọc tâm trạng vui vẻ móc di động ra, liếc mắt nhìn tôi một cái: “Ồ, là tin nhắn của Tứ Gia.”
“Á!” Tôi và Ân Chân cùng ngẩn người.
Hoài Ngọc giơ cao di động lên.
Tiểu Thanh với lên giật lấy. “Phì!” Cô ấy cười gập cả người.
Ân Chân liếc mắt nhìn một cái, cũng không nhịn được cười.
Tôi tò mò vô cùng, vội áp sát lại gần, kết quả phì cưởi thành tiếng.
Đấy là một tin nhắn đến từ trung tâm di động giục nạp tiền: “Số dư trong tài khoản của bạn không đủ mười tệ, xin mời hãy nạp thẻ.” Nữ nhân Hoài Ngọc này lại cài đặt số máy tổng đài 10086 là Dận Chân.
Tôi chỉ cô ấy: “Cậu… Mình phục cậu rồi đấy!”
Hoài Ngọc thản nhiên: “Cậu cũng có thể đặt tên mà, Chung Hán Lương, Liễu Vân Long hoặc Tứ Gia, chẳng phải theo sở thích của cậu à?”
“Mình làm sao chi tiết được như cậu.”
Cô ấy đáp: “Kẻ tám lạng người nửa cân cả thôi.”
Tôi lườm bạn.
Hoài Ngọc vờ như không nhìn thấy, lập tức chuyển đề tài: “Nói đến Chung Hán Lương, tối qua mình mơ thấy anh ấy cũng đến cửa hàng hoa làm việc.”
Tiểu Thanh tiếp lời: “Ước gì điều đó trở thành sự thật.”
“Thế sau đó thì sao?” Tôi hào hứng hỏi.
“Mình mơ thấy anh ta yêu Tiểu Vân.”
Tiểu Thanh ấm ức: “Chị Hoài Ngọc, chị bảo em phải chịu cú sốc này thế nào đây?”
Hoài Ngọc phá lên cười ha hả, vỗ vỗ đầu Tiểu Thanh: “Chị cũng chẳng có cách nào, nếu giấc mơ chịu theo ý của chị thì chị nhất định sẽ tác hợp anh ta cho em.”
Tôi đứng bên cạnh lạnh lùng nói: “Hoài Ngọc, cậu không đi viết kịch bản phim thì thật đáng tiếc.”
“Thật à? Thật không?” Hoài Ngọc mặt mày hớn hở.
“Ừm, thực sự quá sốc!”
Hoài Ngọc lao vào đánh tôi, tôi cười hi hi gạt “móng vuốt” của bạn ra.
Trêu đùa nhau một hồi, tôi gọi điện cho Tiểu Triệu ở bộ phận thu mua của tập đoàn Lãm Giang, thăm dò thời gian biểu của tổng giám đốc Thẩm Trạch.
“Thẩm tổng không phải ngày nào cũng đến công ty, mà cho dù có đến thì cũng phải sau mười giờ.”
“Vậy bình thường anh ta có trò gì tiêu khiển?” Tôi tiếp tục tìm hiểu tình hình.
“Sở thích của Thẩm tổng rất phong phú, không nói hết được.”
Tôi nghĩ một lát, rồi hỏi: “Thế anh có biết anh ta thích mẫu phụ nữ như thế nào không?”
Tiểu Triệu suy nghĩ: “Phụ nữ xinh đẹp, từ trước tới giờ anh ta chưa từng từ chối.”
Mặc dù tin tức thu thập được không nhiều, nhưng có thể đưa ra một kết luận: Thẩm Trạch là đồ cặn bã.
“Niên Dĩnh, cô định làm gì?” Tiểu Triệu hình như đã nhận ra sự bất thường của tôi. “Không phải cô say Thẩm tổng đấy chứ?”
Tôi tiện miệng đáp: “Đến anh ta trông thế nào tôi còn không biết nữa là.”
“Vậy cô…”
“Tôi muốn tìm cách tiếp cận anh ta, sau đó trực tiếp bàn với anh ta về việc hợp tác.”
“Ồ!” Tiểu Triệu như hiểu ra. “Niên Dĩnh, có phải cô định sử dụng mỹ nhân kế không?”
“Ha ha!” Tôi sờ sờ mũi. “Anh thấy khả năng thành công của tôi có lớn không?”
“Nói thật thì hy vọng không nhiều.”
Sự thẳng thắn của Tiểu Triệu khiến tôi xấu hổ hận không có lỗ nẻ nào để chui xuống. “Anh thật chẳng nể mặt tôi tí nào.”
“Niên Dĩnh, cô mặc dù không đến nỗi quá xấu, nhưng nếu đem so sánh với giám đốc Ôn thì hình như còn thiếu thứ gì đó.”
Tôi: “…”
“Phong tình, ừm, đúng, chính là từ này, tháng trước giám đốc Ôn cùng Thẩm tổng xuất hiện trong một bữa tiệc chiêu đãi, thật là xinh đẹp kiều diễm, phong tình vô cùng. Mọi người đều nói so với khi làm việc như hai người hoàn toàn khác.”
Tôi buồn bã: “Cũng may anh không nói, trong mắt anh tôi chỉ là tomboy.”
“Haizz, tôi đang định nói cô rất hợp làm người anh em.”
Tôi: “…”
“Đừng nói tôi không giúp cô, Thẩm tổng rất mê bóng đá, tối nay có trận đấu giao hữu giữa đội tuyển quốc gia và đội tuyển Hàn Quốc, nhất định anh ta sẽ tới quán bar để xem, giám đốc Ôn ghét nhất trò này nên chắc chắn sẽ không đi cùng. Niên Dĩnh, đây là cơ hội tốt cho cô.” Tiểu Triệu chậm chạp nói.
“Rất cám ơn anh!” Tôi cảm kích đáp, mặc dù sau khi nghe những lời vừa rồi của anh ta thì sự tự tin trong tôi đã bị sụp đổ tới quá nửa rồi.
“Vậy chúc cô mã đáo thành công.”
Tôi đành phải nói: “Cám ơn!”
Tôi nhìn khuôn mặt được hoá trang vô cùng kỹ càng trong gương, hỏi Hoài Ngọc bằng giọng không tự tin lắm: “Bộ dạng này thật sự có thể ra ngoài gặp người khác à?”
“Đương nhiên!” Vừa rồi cô ấy cứ dính sát lấy tôi, có lẽ cũng đã nghe thấy đoạn hội thoại giữa tôi và Tiểu Triệu: “Còn chưa xuất chinh, sĩ khí đã mất, đây là điều tối kỵ.”
Khóe miệng tôi nhếch lên thành nụ cười nhạt.
“Tiểu Dĩnh, chưa đánh đã rút, không phải phong cách của cậu.” Hoài Ngọc đã dùng đến chiêu khích tướng, nhưng chí khí của tôi vẫn ỉu xìu như cũ.
Tôi vò vò tóc, buồn bực nói: “Trước đấy mình đã xác định hạ quyết tâm rồi mới để cậu hoá trang giúp mình, nhưng giờ sao lại rúm ró thế này?”
Hoài Ngọc cụp mắt, suy nghĩ hồi lâu, nói: “Thế này đi, tối nay cậu đến nhà mình trước, mình chọn cho cậu một bộ đồ thật đẹp, sau đó đi cùng cậu, mình ngồi uống rượu bên cạnh để tiếp thêm sức mạnh cho cậu.”
Tôi cười: “Nếu cậu định nhân cơ hội này chớp lấy cuộc tình một đêm thì Mười Đồng sẽ chém chết.”
Cô ấy đẩy tôi một cái: “Mình có lòng tốt giúp cậu, cậu lại mang mình ra làm trò đùa.”
Tôi cười ôm ôm vai bạn: “Vậy quyết định thế đi.”
“Yên tâm, mình sẽ tìm cách tiếp sức cho cậu.”
Tôi lại nhìn mình trong gương lần nữa, nhếch miệng lên cười, người trong gương cũng nhìn tôi cười thật ngọt ngào.
Ân Chân đang ngồi nghịch bút bi, thấy tôi đi ra, dường như vô tình gọi tôi: “Niên Dĩnh!”
“Hả?” Tôi không quay đầu lại, sau chuyện tối qua, tôi nhận ra mình không dám đối mặt với anh.
Anh hình như do dự rất lâu: “Không có gì!”
Tôi ngạc nhiên: “Không có gì thật chứ? Vậy tôi đi đây.”
“Ừ, không có gì!”
Tôi đi ra tới cửa, cuối cùng vẫn không kìm được quay lại nhìn Ân Chân một cái.
Anh ngồi trong góc, mày cau chặt như đang suy nghĩ điều gì đó rất lung.
Tôi trầm mặc hồi lâu, sau đó lại trầm mặc rời đi.
Buổi tối khi tôi tới cửa hàng hoa đón Hoài Ngọc, Mục Hàn và Trịnh Tiểu Vân cũng có mặt ở đó.
Tôi đá Mục Hàn một cái: “Lại làm lành rồi à?”
Anh cười rất tươi, gật đầu.
Tôi trề trề môi về phía Tiểu Vân, tò mò hỏi: “Anh họ cô ấy thì xử lý thế nào?”
“Đấy là bí mật giữa đàn ông bọn anh.” Mục Hàn trả lời ngắn gọn.
Tôi bất mãn bĩu môi: “Đến em mà cũng không chịu nói?”
“Sợ em rồi.” Mục Hàn hạ thấp giọng: “Anh nói với anh ta vài chuyện về Tiểu Thanh, thế là bọn anh hoá thù thành bạn.”
Tôi kinh ngạc: “Chuyện gì?”
Mục Hàn cúi đầu ho một tiếng: “Thì toàn những chuyện như cô ấy thích ăn thứ gì, có sở thích gì, thích loại hoa gì, vân vân và vân vân.”
Tôi trợn trừng mắt: “Chỉ đơn giản thế thôi?”
“Đúng, chỉ đơn giản thế thôi.”
“Em còn tưởng bọn anh sẽ quyết đấu cơ.” Tôi trêu.
“Bọn anh mà quyết đấu thì em có lợi gì?” Mục Hàn giơ tay ra giúi đầu tôi xuống một cái, giọng điệu nhẹ bẫng.
Tôi xoa xoa đầu: “Sao anh biết Kha Phong có ý với Tiểu Thanh?”
“Mắt anh có mù đâu.”
Tôi chẳng còn gì để nói nữa. Có lẽ đây là sự mẫn cảm mà chỉ đàn ông mới có, tôi thì chỉ thấy Tiểu Thanh chết đứng chết ngồi trước Kha Phong. Đột nhiên tôi nảy ra một suy nghĩ vô cùng mãnh liệt, liệu có nên để Mục Hàn phân tích suy nghĩ của Ân Chân không.
Khi ý nghĩ này lướt qua, tôi bèn cười thầm.
Ân Chân đi đến cạnh tôi, hạ giọng khẽ nói: “Cô nhất định phải đi à?”
“Hả?” Tôi ngẩn người.
Vẻ mặt Ân Chân vẫn bình thản, cười như không có chuyện gì xảy ra.
Mười đầu ngón tay của tôi đan chặt vào nhau, anh có ý gì? “Anh muốn nói gì?”
“Không có gì!” Ân Chân đột nhiên quay người.
Tôi đứng ngẩn ra tại chỗ.
“Sao thế?” Hoài Ngọc vỗ vỗ vai tôi.
Tôi cắn môi dưới.
“Có thể đi được chưa?”
“Đi thôi!” Tôi nói. Liếc ngang thấy bóng Ân Chân, đồng tử đột nhiên như co lại.
Hoài Ngọc nhanh mắt nhanh tay giành được chiếc taxi vừa đỗ trả khách, tôi lần khần đi theo, đi được hai bước lại quay đầu, Ân Chân không còn ở đấy nữa, không biết tại sao trước mắt tôi lúc này lại chỉ toàn là hình ảnh tấm lưng thẳng đứng của anh cùng bộ dạng ngập ngừng như muốn nói gì lại thôi đó.
“Này, nghĩ gì thế?” Hoài Ngọc huơ huơ tay trước mặt tôi.
Tôi khẽ thở hắt ra: “Không có gì.”
Hoài Ngọc liếc xéo tôi một cái: “Cậu không nhận ra giờ cách nói của cậu và anh chàng Ân Chân