không xa chỗ ở của cô, chờ đến ngày mai dọn dẹp xong sẽ đón bác gái xuất viện về đó ở.
Chu Lạc muốn tìm đối tượng để trút bầu tâm sự, Đại Đổng quả là thích hợp nhất. Nhưng xét thấy mình đang vô cùng bối rối, cô không dám khẳng định mình có mất bình tĩnh không khi có mặt bác gái và Phan Lan ở đó. Đó là điều cô không muốn. Đang do dự không biết có nên lôi người con trai đang ở chỗ mẹ đi hay không, người ta đã lâu không gặp mẹ rồi. Điện thoại báo có cuộc điện thoại mới, nên đành vội vàng nghe máy.
Là Lịch Chủy gọi tới cảm ơn cô đến thăm Châu Châu, anh ta hỏi có thể bớt chút thời gian nói chuyện không.
Chu Lạc thấy không còn sức lực nào nữa, bởi vì lời nói lúc trước của Châu Châu đầy ắp ý đồ, cô đâu dám một mình gặp anh ta, cô vội cười nói không cần khách sáo, anh bận tôi cũng bận, mọi người đều bận, ai làm việc của người đó là được rồi.
“Không mất nhiều thời gian đâu, Châu Châu nhờ tôi nhất định phải trực tiếp cảm ơn cô, tôi không thể không giữ lời hứa với con bé.” Giọng điệu của Lịch Chủy rất thoải mái, lý do quang minh chính đại, lời nói khiến người khác không dễ từ chối, “Cô đang ở đâu, tôi sẽ tới tìm cô”.
“À ở…” Chu Lạc không thốt nên lời, quay đầu nhìn một lượt, cũng không thấy có tòa nhà nào dễ nhận biết chút, đành phải thỏa hiệp, “Hay là để tôi qua tìm anh đi”. Người ta thân phận cao sang, cô nào dám để anh ta chạy tới chạy lui chứ.
Đúng vào thời gian buổi trưa, hai người hẹn nhau tại một quán trà rất yên tĩnh, chọn phòng riêng. Chu Lạc hoàn toàn cảm thấy không thoải mái, cầm ly trà nóng thấp thoáng lá trà, ánh mắt không dám ngẩng lên nhìn người đối diện.
“Cô đã nói chuyện với bố rồi hả?” Lịch Chủy dường như không phát hiện thấy cô tỏ vẻ khó chịu, anh ta cười hỏi cô.
Chu Lạc trong nháy mắt lấy lại được bình tĩnh, bỗng nghĩ tới một việc, hơi nhíu mày, lưỡng lự giây lát, cuối cùng vẫn ngẩng lên hỏi Lịch Chủy, “Thời gian trước công việc của tôi có chút vấn đề, là anh…”.
“Tôi chỉ để trợ lý Tôn đi hỏi han chút thôi, không can thiệp gì nhiều.” Lịch Chủy nói câu này rất thản nhiên, như thể nói những câu đại loại hôm nay thời tiết rất đẹp.
Chu Lạc mỉm cười, “Thật ngại quá”. Lại không phải là bộ phận anh ta trực tiếp quản lý, cái gọi là “hỏi han một chút”, không chừng lại làm kinh động rất nhiều người.
Nhìn dáng vẻ Chu Lạc ngượng ngập, đứng ngồi không yên, Lịch Chủy lắc đầu cười, “Không liên quan gì đến cô, nếu tính là nợ ân tình, thì cũng là bố cô nợ”.
Chu Lạc trợn tròn mắt, dáng vẻ ngạc nhiên làm Lịch Chủy thấy rất vui. Anh ta càng cười tươi hơn, đôi mắt đen láy hơi lim dim, đuôi mắt nhỏ dài hiện lên nét cong mị hoặc, toàn thân toát ra vẻ nam tính trưởng thành, vẻ mặt anh tuấn, lịch thiệp làm người khác tim đập loạn nhịp.
Chu Lạc vội mím môi, rồi lại tiếp tục cúi xuống.
“Ông ấy nói mình không tiện ra mặt, nhờ tôi đừng nói cho cô biết việc này. Nhưng tôi thấy giữa hai bố con không nên có nhiều kiêng dè như vậy. Nếu sau này Châu Châu lớn lên nhận sự giúp đỡ của người khác nhưng lại không nói với bố một câu nào, thì tôi cũng sẽ thấy rất đau lòng.” Lịch Chủy nói nửa đùa nửa thật.
Điều chỉnh lại tâm trạng, Chu Lạc nhẹ nhàng đặt tách trà lên bàn, mỉm cười trịnh trọng cảm ơn, “Cảm ơn anh, ngài Lịch, tôi nghĩ Châu Châu tuyệt đối sẽ không giống như tôi, cô bé có người bố tốt, vô cùng thương yêu mình”. Vừa nói dứt lời, lại cảm thấy có vẻ không đúng, mặt Chu Lạc đỏ lên, lập tức giải thích, “Ý tôi là nên tôn trọng người lớn và yêu quý trẻ em, anh hiểu mà, ý tôi là như vậy”.
Ánh mắt Lịch Chủy dừng lại trên cánh tay trái của Chu Lạc, cười tươi, giọng điệu vẫn rất thoải mái, “Đúng rồi, cô nói rất đúng, thế thì tôi lại càng nên cảm ơn cô đã quan tâm Châu Châu của tôi, cô còn vô tư hơn tôi nhiều”.
Là nói cô không có vẻ “trẻ con” sao? Vẻ thoải mái của anh ta truyền cả sang cô, Chu Lạc cười thành tiếng, sau đó nghiêm túc hiểu ra vấn đề, “Buổi tối gặp gỡ hôm nay, hai bên đều bày tỏ lòng cảm ơn của mình với người kia”.
Lịch Chủy thu lại nụ cười, gật đầu nói một cách nghiêm túc, “Hơn nữa hai bên nên hướng tới mục tiêu xa hơn, ở vị trí thuận lợi để phát biểu suy nghĩ về tình hình hiện tại. Từ đó có thể thấy, việc phát triển mối quan hệ hai bên bình đẳng cùng có lợi sẽ nhanh chóng được thực hiện”.
Nói xong hai người đều không nhịn được liền cười phá lên, không khí ngại ngùng lúc trước bỗng chốc tan biến. Sau đó hai người thậm chỉ còn kể về tuổi thơ của mình, Chu Lạc kể mình quan tâm tới Châu Châu là bắt nguồn từ lần đầu tiên gặp gỡ, tính cách Châu Châu hay xấu hổ, giống hệt như cô hồi nhỏ. Về sau mới phát hiện mặt kia của cô bé ranh ma tinh quái, điểm này thì thực sự khác biệt với cô, biệt hiệu hồi nhỏ của Chu Lạc là “Đồ ngốc”. Lịch Chủy thì ra sức nói Chu Lạc không phải là đồ ngốc, mà là thuần khiết, đó là sự thuần túy mà khi làm việc gì cũng dốc hết tâm sức.
Chu Lạc cảm khái nhìn người đàn ông này… Anh ta thật tuấn tú, có trí tuệ, hài hước, thú vị lại điềm đạm, dễ gần, ngắm nhìn thấy vui vui, nhìn gần lại càng làm người ta không khỏi ngưỡng mộ. Người đàn ông như vậy làm chồng, làm cha, làm thầy, làm bạn đều rất tuyệt vời. Chỉ có điều anh ta quá tốt, giống như viên ngọc được một người nổi tiếng tinh chạm, mài giũa, mỗi một đường nét đều có lý do tồn tại của nó. Đó là sự thăng trầm của năm tháng, có lẽ vẫn còn lưu lại hình ảnh của người phụ nữ khác, nếu như có người có mưu tính muốn thay đổi, đều chỉ là vẽ thêm chân cho rắn mà thôi.
Đại Đổng thì hoàn toàn ngược lại, tuy hơi thô lỗ, bình thường, có khuyết điểm, lại là ngọc chưa qua chạm khắc, có thể để cô ra sức phát triển, phát huy tận tình. Có thể cả quá trình sẽ mệt nhọc, vất vả, hơn nữa có thể sẽ chẳng bao giờ đạt được trình độ như Lịch Chủy, nhưng đó là tác phẩm của bản thân cô, quý trọng đồ vật của mình, trong mắt cô, đó chính là bảo bối duy nhất trên thế giới.
May thay Chu Lạc từ nhỏ không phải là người thích ngồi không mà hưởng thụ, tự kiếm việc để làm, chính là việc cô bắt đầu làm kể từ khi sinh ra.
Bầu không khí thoải mái, vui vẻ giữa hai người vẫn được duy trì cho đến lúc kết thúc. Lịch Chủy vẫn tha thiết mời cô nếu rảnh rỗi tới chơi với Châu Châu, còn về việc dạy vẽ sẽ quyết định sau, tùy thuộc vào tâm trạng của hai “Trư”[1]. Chu Lạc nhắc tới việc kết hôn của mình sẽ được tổ chức trong thời gian gần, lúc đó nếu có thời gian mời anh ta tới uống chén rượu mừng.
[1]Châu và Chu đều có phiên âm giống với chữ “Trư”.
Lịch Chủy mặt mày hơi ủ dột, nói lời chúc mừng, nhưng lại không trả lời có thể tới dự hôn lễ hay không.
Chu Lạc cũng không mấy để ý, một nhân vật tầm cỡ như vậy, con gái ốm nhập viện mà còn không thể đến thăm ngay được, thì cô còn mong chờ gì chứ. Được cùng ngồi nói chuyện lâu như vậy, không biết đã làm bao nhiêu cô gái phải thầm ngưỡng mộ rồi.