lời họ thì hai chúng ta đã không thể gặp nhau, xem ra tham vọng của anh hoàn toàn thất bại rồi!”. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
Nhìn Đại Đổng nghe xong câu này, sắc mặt tái nhợt đi, Chu Lạc ngay lập tức thấy hối hận. Lời đã nói ra trong lúc tức giận thì làm sao thu lại được, cô quay đi với vẻ mặt tựa như cố chấp.
Trong giây lát hai người đều không nói gì, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở gấp của Đại Đổng. Chu Lạc bỗng cảm thấy tuyệt vọng: Mình sao thế này, mình bị sao thế này, tại sao cứ nhắc đến hai người đó là mình lại không thể bình tĩnh? Rõ ràng mình biết Đại Đổng mở xưởng thép là hoàn toàn dựa vào năng lực của bản thân, ngay đến việc nhận sự giúp đỡ của Diệp Minh Lỗi cũng chỉ là đôi bên cùng có lợi. Cậu luôn phải tìm cách, vắt óc suy nghĩ, đến nỗi người gầy đi rất nhiều. Đừng nói là dựa vào thế lực của bố mẹ cô, nếu như cô muốn tận dụng các mối quan hệ của mình thì cậu cũng sẽ ngăn lại, nói không muốn để cô phải nợ ân tình người khác. Vậy mà vì sao trong lúc nông nổi cô lại nói ra những lời như vậy, trong tiềm thức là cô không tin tưởng cậu hay là không tin vào bản thân mình? Không tin tưởng bản thân… thực sự yêu Đại Đổng.
Song dù sao đi chăng nữa, mọi chuyện đã kết thúc. Con người cậu kiêu ngạo như vậy, ngay thẳng như vậy, người mà cô si mê, yêu mến, hết lòng yêu thương, vất vả theo đuổi, lần này chắc hẳn rất thất vọng, e rằng bây giờ không tránh đi, thì đúng là chờ cô quay đầu lại để nói lời chia tay.
Đúng rồi, cậu là người rất lễ phép, có giáo dục, chắc chắn sẽ nói lời từ biệt. Cô thấy hối hận, cô không nên nói những lời như vậy. Cô không muốn rời xa cậu, không muốn quay trở lại những tháng ngày không có cậu, cô còn chưa nói với Đại Đổng rằng cô cũng thích và yêu cậu, lý do chưa thể hiện ra là muốn tận hưởng cảm giác ngọt ngào được cậu theo đuổi, được cậu cưng chiều. Cô đang rất nghiêm túc, gần đây luôn như vậy, thực ra cô chỉ mong Đại Đổng dỗ ngon dỗ ngọt và lừa cô đi, lừa cô về làm vợ, cô cam tâm tình nguyện.
Nhưng tất cả những điều này đều không kịp nói nữa, cô không thể nói chuyện với cậu, bởi vì lời nói sau của Đại Đổng rõ ràng là chia tay, nếu như cô tiếp tục không đối diện với cậu, chẳng phải cậu sẽ không có cơ hội mở lời hay sao?
“Lạc Lạc.” Đại Đổng khó khăn nói, lại phát hiện Chu Lạc bỗng nhiên ôm chặt đầu mình, cúi xuống, toàn thân co lại.
Đầu cúi xuống rất thấp, Đại Đổng sợ cô khó thở, đưa tay muốn gỡ ra, nhưng lại thấy cô càng ôm chặt hơn, hơn nữa cả cơ thể đang rung lên nhè nhẹ.
“Lạc Lạc, anh xin lỗi.”
“Á!” Bỗng nhiên Chu Lạc bịt tai và hét lên, cô không muốn nghe cậu nói lời xin lỗi, không muốn nghe Đại Đổng nói lời chia tay!
Đại Đổng lại càng hoảng sợ trước bộ dáng kích động của Lạc Lạc, sau khi định thần lại liền ôm chặt lấy cô, một tay gỡ bàn tay cô đang bịt tai, nhẹ nhàng dỗ dành: “Được rồi, được rồi, tại anh không tốt, tại anh không hiểu rõ tình hình gia đình em, không biết em lại bất mãn với họ đến như vậy, chúng ta, ừm, chúng ta…”.
Chu Lạc toàn thân run rầy, hai hàm răng đập vào nhau, cô không muốn chia tay, thực sự là vậy! Cô không muốn sau khi được cậu đối xử dịu dàng như vậy, nhìn cậu ngốc nghếch quan tâm mình, rồi bị bỏ rơi một cách lạnh lùng như thế. Nghĩ đến việc sau này Đại Đổng sẽ đối xử y như vậy với người phụ nữ khác, tim cô thấy đau buốt.
Bàn tay bịt tai bị cậu gỡ ra, thuận đà Chu Lạc liền ôm chặt lấy Đại Đổng, không cho cậu đi, nhất quyết không cho cậu đi.
“Được rồi, Lạc Lạc em bình tĩnh lại đi, anh sai rồi, dù thế nào anh cũng sẽ nghe theo em. Nếu như em không thích họ, chúng ta sẽ không qua lại với họ nữa, chúng ta kết hôn nếu có con, mẹ anh sức khỏe yếu chưa chắc đã trông cháu được, nhưng chúng ta có thể thuê người trông trẻ. Chúng ta sẽ thuê ba người giúp việc, một người trông trẻ, một người chăm sóc mẹ anh, một người nữa để nấu ăn…”
Đại Đổng sững lại, nói tiếp: “Tất nhiên là thật rồi, có phải em nghĩ thuê ba người giúp việc nhiều quá chăng? Đừng lo, anh sẽ cố gắng kiếm tiền”. Thấy biểu hiện của Chu Lạc hoang mang, cậu do dự nói: “Hay là em không muốn sống cùng với mẹ chồng, không sao, chúng ta sẽ mua căn nhà bên cạnh để mẹ ở, lúc đó không sống chung một mái nhà chắc sẽ ít va chạm, với lại tính tình của mẹ rất tốt…”.
Chu Lạc mặc cho Đại Đổng lau nước mắt đầy trên mặt cô, cố giữ lý trí, không nói ra suy nghĩ vừa nãy. Cậu nói muốn kết hôn, muốn sinh con, không phải muốn chia tay với cô, thế thì tốt rồi, tốt rồi.
Lại gục đầu vào lòng cậu, Chu Lạc nhẹ nhàng nói một câu: “Em xin lỗi”.
Sau cơn mưa trời lại sáng, Chu Lạc nói với chút bối rối: “Những lời em nói ban nãy, anh giận em lắm phải không?”, mắt liếc xuống không dám nhìn cậu.
Đại Đổng dừng lại một lát, nói: “Đúng là rất giận”.
Chu Lạc ngượng ngùng lại xin lỗi một lần nữa, nói: “Em quả thực không nghĩ về anh như vậy đâu. Chỉ là cứ nhắc đến hai người đó là em lại không kiểm soát được”.
Đại Đổng nhíu mày, thấy Chu Lạc đang sợ hãi, cậu vội nói ngay: “Anh biết em không phải là hạng người đó”. Cho dù thế nào, cô tin vào nhân phẩm của cậu.
Đại Đổng vẫn cau mày, lắc đầu nói: “Không phải điều này, anh không hổ thẹn với lương tâm, tất nhiên sẽ không bao giờ thẹn quá hóa giận sau khi bị vạch trần. Lúc nãy anh nghĩ, bố mẹ em ngoài việc không quan tâm, can thiệp mọi việc của em, còn có điều gì nữa không mà khiến em…”. Nói một cách công bằng, tính cách của Chu Lạc rất tuyệt, không có suy nghĩ cực đoan, có thể nói là rất dễ hòa hợp, bình thường những người khác nếu có đắc tội với cô cũng nhanh chóng được cô tha thứ, với tính cách như vậy tại sao lại có phản ứng cực đoan như thế với bố mẹ mình? Cậu luôn cảm thấy chút phiền muội, tình huống vừa nãy mang lại cho Đại Đổng mối nghi hoặc lớn.
Nhìn thấy Chu Lạc thay đổi sắc mặt trong chốc lát, ánh mắt có vẻ như trốn tránh mình, lòng Đại Đổng chùng xuống, cậu quả quyết nói: “Nếu em không muốn nói thì coi như anh chưa hỏi gì nhé, những chuyện không vui trước đây hãy quên hết đi”.
Mặt Chu Lạc đỏ ửng lên, một lát sau, dường như đã rất hạ quyết tâm, cô nói: “Em cho anh biết một việc, nhưng anh không được nhìn em với ánh mắt kỳ quặc, nếu anh không tin, hãy coi như em chưa từng nói, không được vì lý do đó mà bảo em nói dối”.
Đại Đổng thấy vẻ mặt cô nghiêm túc, trong lòng thấy bất an, muốn khuyên cô đừng nói nữa, nhưng lại sợ cô vì thế mà hiểu lầm mình, đang do dự không biết nên làm thế nào, Chu Lạc đã mở lời.
“Em không biết là trên thế giới có việc nào như thế này không, nhưng bản thân em chắc chắn rằng nó như vậy.” Chu Lạc dừng lại, nhìn Đại Đổng, “Em nhận biết được mọi việc từ rất sớm, sớm hơn tất cả mọi người”.
Đại Đổng gật đầu, biểu thị sự tin tưởng, Chu Lạc là cô gái thông minh.
Không ngờ Chu Lạc lại lắc đầu, “Điều em nói là em có ký ức từ khi em còn chưa chào đời cơ”. Chu Lạc hơi nghiêng đầu về một phía, dáng vẻ đang hồi tưởng lại, “Em còn nhớ trong tử cung của mẹ có nước, lại rất tối, có một cái gì đó dài dài mỗi ngày em đều nghịch nó, sau này mới biết đó là dây rốn”.
Thấy Đại Đổng ngồi thẳng người, tỏ vẻ chăm chú lắng nghe, hoàn toàn tin tưởng, lòng Chu Lạc bỗng ấm lại, nói tiếp: “Em có thể nghe được mọi động tĩnh bên ngoài. Có một hôm ở bên ngoài rất ồn ào, tiếng người cãi nhau, còn có cả âm thanh vứt ném đồ đạc, sau đó tử cung chứa đựng em bỗng không bằng lặng mà lắc lư lắc lư, lúc đó em có cảm giác bất an”.
“Sau đó không lâu…” Trong lòng Chu Lạc có chút xúc động, liếm môi rồi mới nói tiếp: “Em cảm thấy có cái gì đó lạnh lạnh lướt qua và chạm vào em. Em không biết đó có phải là ảo giác hay không, nhưng em thực sự cảm nhận được, hơn nữa còn cảm thấy vật thể đó sẽ giết em. Sau đó em vùng vẫy ẩn nấp, nhưng muốn trốn thế nào cũng không trốn được. Chính vào lúc em thấy tuyệt vọng, đột nhiên bên ngoài rất ồn ào, còn có cả tiếng khóc gào, cái đó rời ra xa, sau đó em bảo toàn được tính mạng”. Nét mặt Chu Lạc hiện lên vẻ vừa buồn vừa vui.
Bất ngờ, Đại Đổng tiến lại gần, ôm cô, vỗ nhè nhẹ an ủi người con gái đang run rẩy trong lòng mình, “Bây giờ không sao rồi, không sao rồi”.
Chu Lạc cảm kích cười cười với cậu, hít thở sâu rồi nói tiếp: “Em còn có ký ức của thời kỳ sơ sinh. Em còn nhớ ánh mắt ruồng rẫy của mẹ khi nhìn em, nụ cười nhạt và không quan tâm của bố, còn cả việc họ cãi nhau”.
“Không biết từ khi nào, chắc vào thời điểm gần một tuổi, em đã có thể nghe hiểu họ nói chuyện. Nhưng họ đều nghĩ rằng em nghe không hiểu, vì thế cứ trắng trợn cãi nhau trước mặt em, chỉ trích lẫn nhau. Một người nói: ‘Giống nhà anh thật kém, sớm biết thế này tồi đã bỏ đi cho rồi’, người kia nói: ‘Ai bảo cô đã lên bàn mổ rồi còn hối hận’, sau đó người kia cười nhạt nói, ‘Còn không phải là do mẹ anh vừa khóc vừa la lối om xòm ở đó, lại còn đánh cả bác sĩ nữa’, người kia cũng không cam tâm yếu thế, ‘Bố cô chẳng phải cũng thế sao, lợi dụng chức quyền để xử lý vị bác sĩ chuẩn bị mổ cho cô, khiến không một bác sĩ sản khoa nào chịu tiếp nhận cô’.”
Cảm thấy toàn thân Đại Đổng cứng lại, Chu Lạc cười với vẻ tự mỉa mai, “Em có phải là quái vật không? Chờ đến khi em lớn khôn, em hiểu rõ tất cả những lời họ nói, em đã thề sẽ không coi họ là bố mẹ, cả đời này sẽ không!”. Nói xong cô liền cúi đầu rất thấp, không dám nhìn cậu.
Rất lâu sau, Đại Đổng mới nâng đầu của Chu Lạc từ trong lòng mình lên, nhìn cô và nói: “Anh rất muốn nói với em, người làm cha làm mẹ như vậy thật đúng là cặn bã, em không nhìn nhận họ là đúng, nếu em muốn báo thù họ, anh nhất định sẽ giúp em”.
Chu Lạc yên lặng nghe cậu nói, cô biết còn có đoạn sau.
Quả nhiên, Đại Đổng liền nói tiếp: “Nhưng không thể như vậy được, nếu là con người trước đây của anh có thể sẽ làm như thế, nhưng anh của hiện tại thì không. Khi đã chứng kiến những việc trong gia đình mình, anh nghĩ thù hận không phải là điều tốt đẹp”.
Đúng vậy, nếu không có sự thù hận một cách cực đoan, thì bố con nhà họ Đổng sẽ không đi tới bước đường này.
Ôm Chu Lạc vào lòng vỗ nhè nhẹ, giọng điệu của Đại Đổng rất nhẹ nhàng, “Về Bắc Kinh chúng ta sẽ làm đám cưới, sẽ mời tất cả bạn bè thân thiết, cũng gửi thiệp mời cho họ, giống như đối xử với những người họ hàng thông thường. Nếu họ đến dự, coi như mời họ uống ly rượu mừng. Nếu không đến cũng chẳng sao. Đúng rồi, tổ chức hôn lễ của mình em thấy đồ ăn Trung Quốc hơn hay là đồ ăn Âu hơn? Về mặt này anh không ‘hiểu rõ’[1], hay là mình tìm công ty tổ chức hôn lễ hỗ trợ nhé…”.
[1]Đồng âm với “Đại Đổng”.
Vậy là, kết quả buổi tối hôm đó liền biến thành buổi thảo luận về lễ cưới, khi kết hôn mặc váy cưới hay áo sườn xám, đón dâu theo phong tục của Giang Nam hay là phong tục Sơn Tây, người làm chứng là thầy giáo hướng dẫn của Đại Đổng hay là viện trưởng cũ của Chu Lạc.
Họ thảo luận cho đến khi cảm thấy mệt, hai mí mắt dính vào nhau, Chu Lạc mới mơ hồ có ý nghĩ… hình như cô còn chưa nhận lời cầu hôn của cậu, đang định cố tình làm ngược lại một phen, nhưng nghĩ tới chuyện lộn xộn trước đây, cô thấy sợ sệt liền im lặng.
Bên kia, Đại Đổng trong lòng có niềm vui thầm nho nhỏ. Cảnh cầu hôn ngượ