long lanh đen láy, tựa như ẩn chứa muôn vạn nỗi niềm, lại có vẻ như vô cùng đơn giản thuần khiết, thuần khiết tới mức làm cô không khỏi động lòng, bỗng chốc cảm thấy yếu mềm.
“Anh không cần cảm ơn em, em chỉ là cảm thông với hoàn cảnh của bác gái, không có liên quan gì đến anh.” Cảm giác có người cần đến, được đối phương tin cậy cũng là sự thỏa mãn về tinh thần, vẻ yếu đuối của bác gái tự nhiên có thể gợi lòng trắc ẩn muốn che chở của mọi người, Chu Lạc là phụ nữ nhưng cũng không phải ngoại lệ.
Đại Đổng lại càng nắm chặt tay, “Em hiểu anh muốn nói gì mà”.
Chu Lạc có chút tức quá hóa giận, giằng tay ra, nhưng không thể thoát ra được, ngoài miệng lại không chịu tha thứ, “Anh đừng nghĩ việc này đã kết thúc rồi nhé, em Lan đó của anh vẫn rất ân cần, hằng ngày đều cùng bác gái ôn lại chuyện xưa, lại biết cách lấy lòng người khác hơn em. Hơn nữa người ta chẳng có điểm gì thua kém em, lại còn quen biết ‘chuyên gia khoa não nước ngoài’ nữa, mọi mặt đều hoàn thiện, xét thế nào thì vẫn thấy cô ấy làm dâu nhà anh rất hợp”.
Lời nói mang vẻ khác thường vừa thốt ra, bản thân Chu Lạc cảm thấy đau lòng vô cùng, lại càng thêm giận, cô còn muốn tiếp tục chủ đề này nhưng bị Đại Đổng chặn lại, “Bây giờ điều anh đang lo lắng chính là anh có đủ tư cách cạnh tranh làm rể nhà em hay không, có thể được xếp thứ mấy trong danh sách”.
Chỉ với một câu nói, chủ động bị động ngay lập tức được hoán đổi vị trí, tình thế thay đổi đột ngột, lửa giận của Chu Lạc cũng nhanh chóng dịu lại, miệng cong lên nói: “Theo em hiểu về bố mẹ, thì ngay cả tư cách đứng tên trong danh sách, anh cũng không có!”.
Lời nói này là thật, mặc dù không nhìn thấy đầy trang giấy A4 danh sách những người được tuyển chọn, song không thể nói ra, Chu Lạc quá hiểu bố mẹ mình.
Đúng như dự đoán, mặt Đại Đổng bỗng ỉu xìu, lẩm bẩm vài câu.
“Anh nói gì cơ?”
“À, không có gì, không gì cả, ai dà…”
Véo mạnh Đại Đổng một cái, Chu Lạc giận dữ nghĩ: Đừng cho rằng em không nghe thấy, điều anh nói rõ ràng là “Tôi ngốc quá trời, cá đã mắc câu rồi mà còn thả ra”.
Hơn nữa, Đại Đổng từng nói là sẽ theo đuổi lại mình, sao nay mình lại là người đi theo đuổi thế, trần gian này…
Thực ra Đại Đổng không nghĩ sẽ đưa Chu Lạc đi dự tiệc cùng. Đề nghị ban đầu là muốn Chu Lạc chờ cậu ở chỗ ở, nhưng Chu Lạc nói buồn quá, muốn đi dạo lòng vòng khu thương mại phía trên khách sạn, tiện thể thư giãn uống cốc cà phê gì đó, chờ Đại Đổng xong việc rồi đi tìm cô.
Nào ngờ kế hoạch không theo kịp sự thay đổi, do sự xuất hiện đột ngột của Chu Lạc làm lỡ thời gian, vốn định gặp cục trưởng Văn và những người cùng đi tại nhà để xe của khách sạn trước khi đi vào phòng tiệc, nhưng khi thấy Chu Lạc cục trưởng Văn phấn khởi nhìn hai người, ra sức mời cô cùng tham gia.
Đại Đổng có chút lo lắng, đang suy nghĩ không biết phải lấy lý do gì để thoái thác, Chu Lạc đảo mắt một vòng, liền tươi cười nhận lời mời.
Đại Đổng không còn cách nào khác, nhân lúc mọi người không để ý, khoa chân múa tay ra hiệu để Chu Lạc hình dung ra những người này đáng sợ như thế nào, không ngờ điều đó không những không dọa được Chu Lạc mà còn khiến cô thấy rất vui. Nếu không phải từ khi mới chào đời, Chu Lạc đã tiếp nhận sự giáo dục phụ nữ truyền thống của Trung Quốc thì chắc cô đã cười một trận vỡ bụng.
Nhìn thấy một chàng trai bình thường nhã nhặn điềm đạm, mà bây giờ bất chấp hình tượng, bất chấp việc có thể đắc tội với người đang cần lấy lòng, chỉ vì lý do lo lắng cho bạn, không muốn khiến bạn khó xử và tổn thương, lẽ nào đây không phải là việc đáng vui mừng sao?
Lúc này với Chu Lạc mọi phiền muộn đều bỗng chốc tan biến.
Người ưu phiền lại là người khác, cục trưởng Văn nhận thấy vị sư đệ này mấy ngày trước rất vui vẻ, vậy mà hôm nay bỗng nhiên trầm hẳn xuống, số lần mời rượu ông cũng giảm đi nhiều, bản thân cậu uống vào cũng giảm rõ rệt.
Cục trưởng Văn cảm thấy không vui, liếc nhìn Chu Lạc, phát hiện thấy cô gái này điềm đạm ít nói, dáng vẻ dịu dàng, lại không can ngăn Đại Đổng uống rượu. Bản thân cô uống rượu cũng rất vui vẻ, hoàn toàn không giống với con hổ cái nhà mình một giọt cũng không uống, đã thế còn không muốn cho mình uống giọt nào.
Cục trưởng Văn đảo mắt một lượt, nháy mắt với mọi người, trong chốc lát tình thế bắt đầu thay đổi, Chu Lạc trở thành đối tượng chú ý của mọi người.
Chu Lạc đưa mắt khắp phòng, đứng dậy cười tủm tỉm nói với cục trưởng Văn: “Em là vãn bối, lại lần đầu tiên gặp mặt mọi người, có chỗ nào thất lễ mong mọi người bỏ qua. Nói đến mời rượu, phải là em mời mọi người mới đúng, song em còn trẻ, tửu lượng có hạn, sợ say xỉn lại thất lễ”.
Cục trưởng Văn vui vẻ nói, “Chúng tôi so đo gì với cô gái trẻ như em chứ, ở đây chẳng phải còn có Đại Đổng sao? Để cậu ấy uống thay em”.
Dường như Đại Đổng chỉ chờ câu nói này, cầm ngay ly rượu trước mặt Chu Lạc, nhưng lại bị Chu Lạc ngăn lại, “Đã nói là em mời rượu mà, anh phải xếp sau em chứ”.
Nhìn hai người giành nhau rượu mọi người đều rất phấn khởi, cũng hùa theo, có người vội vã ấn Đại Đổng ngồi xuống. Chuốc cho con gái uống rượu, đặc biệt là chuốc cho mỹ nhân uống rượu hứng thú hơn nhiều so với việc chuốc rượu cho cánh đàn ông.
Chỉ là hiện tại bầu không khí sôi nổi phóng khoáng, những người đàn ông này cũng ngại khi thấy đang bắt nạt một cô gái nên đã thỏa thuận, khi Chu Lạc mời rượu, thì cô uống một ly, đối phương uống ba ly.
Chu Lạc uống rượu trông rất từ tốn, nhấp trước một ngụm, mặt hơi nhăn lại, sau đó uống từng ngụm nhỏ một, vô cùng nhã nhặn, uống sạch sành sanh không còn giọt nào. Cách uống này quả nhiên đã được đào tạo, đây cũng là một sách lược, để cho người nhìn cảm nhận được cô rõ ràng không thích uống rượu, nhưng vì nể mặt nên không thể không uống, nhưng vì nể mặt nên không thể không uống, hơn nữa uống hết toàn bộ với vẻ rất thoải mái. Như vậy càng dễ làm người khác thấy thấu tình đạt lý, thể hiện rõ rệt thành ý của mình, cũng đáp ứng được tâm lý bí ẩn nào đó của người chuốc rượu.
Quả nhiên Chu Lạc vừa uống hết ly rượu, tất cả mọi người đều vỗ tay cổ vũ nhiệt tình, cục trưởng Văn uống cạn ba ly rượu trước mặt không chút do dự.
Nhân viên phục vụ đang định rót tiếp rượu vào ly trước mặt Chu Lạc, không đề phòng nên bị Đại Đổng đứng bên cạnh giật lấy.
“Anh Văn, Lạc Lạc không uống được rượu, để em uống thay cô ấy.”
Mọi người đang rất vui vẻ, đương nhiên không chịu, ở phía dưới bàn, Chu Lạc đá trộm một cái vào chân cậu, ra dấu là mình không sao, vẻ mặt đó hoàn toàn chỉ là giả vờ.
Bất đắc dĩ, Đại Đổng liền túm chặt ly rượu, nhất quyết không buông ra, kiên quyết uống thay cho Chu Lạc.
Cục trưởng Văn cũng đành chịu, buộc phải nói: “Tiểu Đồng à, chú là đàn ông, lại trẻ hơn anh nhiều, nếu hai anh em mình uống thì phải đảo ngược lại, anh một ly chú ba ly”.
Đây rõ ràng là cố ý làm khó, thông thường mọi người đều uống một một, nhưng lại không phải là cách này, Đại Đổng hơi do dự một lát nhưng vẫn gật đầu ra hiệu cho nhân viên phục vụ rót rượu.
Cậu uống hết ba ly, mọi người cho dù có chút tiếc nuối nhưng cũng chỉ có thể cười nói vài câu đại loại như chàng trai rất thương vợ, rồi không tiện nói thêm gì nữa.
Nhìn thấy gương mặt Đại Đổng bỗng chốc đỏ au như tôm được hấp chín, Chu Lạc vừa giận lại vừa thương, đang định mở lời thì nghe thấy rầm một tiếng, cánh cửa phòng bị đạp ra, một người phụ nữ trung niên với dáng người cao to rắn chắc đứng ngay ở cửa ra vào, quắc mắt liếc nhìn một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng lại nơi cục trưởng Văn dáng vẻ lịch sự gầy yếu, mặt bỗng tái đi.
Bà ta một tay vẫy ra hiệu cho ông giám đốc nhà hàng đi ra, một tay chỉ thẳng những ngón tay trông như củ cà rốt về phía cục trưởng Văn, giận dữ hét lớn: “Tôi thầm hỏi tại sao ông lại tốt bụng như vậy, bỏ tiền mua vé máy bay cho tôi ra nước ngoài thăm chị cả, thì ra là ông nhớ nhung cái đống phân mèo này!”.
Lúc này cục trưởng Văn đang cầm một ly rượu, tay run lẩy bẩy làm sánh ra ngoài mất nửa ly, cúi đầu nhìn nửa ly còn lại, ngay lập tức có cảm giác giống như nhìn thấy một đĩa quả hồng có độc, vừa sợ hãi vừa nuối tiếc khi phải ném cả rượu và ly đi.
“Anh không uống, anh còn chưa uống mà…” Giọng nói vo ve giống như tiếng muỗi kêu, quả không hổ danh là cục trưởng “Văn”.
“Anh thôi đi!” Nhìn mấy cái vỏ chai trên bàn, bà Văn sải bước dài đi vào trong phòng, một tay tóm lấy cục trưởng Văn, mắt đẫm lệ bắt đầu nức nở, “Bác sĩ đã nói rồi, bảo anh cai thuốc cai rượu, nếu không thì gan của anh… Anh muốn em phải làm quả phụ sao?”. Tiếp theo đó là tiếng rít lên như hổ gầm, đôi chân cục trưởng Văn bị nhấc bổng lên, giống như một cơn gió mạnh có thể cuốn phăng đi cả nhà hàng, còn có người ngã xuống nền. “Chị à, chị nghe em nói…”, “Cục trưởng Văn, túi của anh…”, “Chúng em thực sự chưa uống chút nào…”.
…
Sau khi thanh toán xong Đại Đổng bước đi xiêu vẹo. Chu Lạc thở dài chạy lại dìu cậu, “Anh biết, tửu lượng của em rất tốt”. Không dám nói nghìn cốc chưa say, nhưng ít nhất từ trước đến giờ cô chưa từng say rượu, đúng là trời phú.
Đại Đổng mắt say lờ đờ, nhìn Chu Lạc một hồi, bỗng cười nói, “Uống rượu không tốt cho sức khỏe”. Sau đó cả người nghiêng ngả, trượt xuống từ trên nền đại sảnh nhẵn bóng.
Chu Lạc vừa xót xa số mệnh người hầu của mình vừa ra sức kéo Đại Đổng ra ngoài. Hai lần trước cũng từng chăm sóc người say rượu, lần đầu tiên có Diệp Minh Lỗi giúp đỡ, lần thứ hai cũng lại là anh giúp, lần này thì phải hoàn toàn dựa vào bản thân, sẽ vất vả đây.
May mắn là Đại Đổng cũng không hoàn toàn say mềm, nếu không thì mặc dù Đại Đổng không béo nhưng hơn năm mươi cân Chu Lạc cô cũng không cõng nổi. Tuy nhiên lần này khác với hai lần trước, suốt dọc đường cô luôn cười kèm theo tiếng thở phì phò, thở là do mệt, còn cười là do Đại Đổng trêu cô.
Đây là lần đầu tiên Chu Lạc chứng kiến Đại Đổng say rượu, cô hoàn toàn không thể ngờ được cậu lại có dáng vẻ này.
“Vợ ơi, em nói xem tại sao con đường lại mềm như vậy, có phải là thảm cỏ không thế, vẫn còn chưa tới mùa xuân mà cỏ đã xanh đến vậy.”
Nhìn những viên gạch vuông có ô xanh dưới chân, Chu Lạc tin chắc rằng Đại Đổng không phải là không phân biệt được màu xanh, đỏ mà do đang đứng dưới ánh đèn đường vào ban đêm.
Tuy nhiên vẫn phải nói ra, Chu Lạc cãi lại ngay: “Em không phải vợ anh”.
Không ngờ Đại Đổng lại liếc nhìn cô một cái, “Em nghĩ anh là thằng ngốc à, nếu không phải là vợ anh còn lâu anh mới để em ôm”. Nói xong liền ôm chặt cánh tay Chu Lạc.
Chu Lạc: #¥%*&&, anh nghĩ anh là gấu Koala trong vườn bách thú à, muốn ôm để chụp ảnh còn phải xếp hàng đấy.
Bị toàn bộ cơ thể cậu đè chặt làm cô loạng choạng, Chu Lạc bèn đẩy Đại Đổng ra, nhưng cậu nhanh chóng sán lại gần, “Ngoan nào, sắp đến rồi, về đến nhà sẽ hết lạnh thôi”. Bước chân kiên định kéo Chu Lạc đi về hướng ngược lại.
Trong lúc khóc dở mếu dở Chu Lạc bỗng nảy ra ý hay, cười hi hi hỏi Đại Đổng: “Đại Đổng, nói xem em là ai?”.
Đại Đổng dừng bước, sững sờ nhìn cô, “Lạc Lạc, em say à, em là vợ anh mà”. Tiếp đó cậu nhìn chăm chú ngắm nhìn Chu Lạc, nghiêng nghiêng quay người lạ