dùng từ hỗn loạn để miêu tả. Tiếng nhạc chát chúa đinh tai nhức óc, đám người điên cuồng lắc lư theo điệu nhạc. Chu Lạc vừa đẩy cửa, một luồng hơi nóng và những thứ mùi hỗn tạp ập tới, khiến cô có ý định dừng lại.
Do dự trong giây lát, cô lại lấy hết dũng khí bước vào, nhón chân quay nhìn khắp xung quanh, đáng tiếc là ánh đèn quá mờ ảo, ngoài ban nhạc đang biểu diễn trên sân khấu ra, về cơ bản đều không nhìn rõ mặt của những người khách.
“Này, cứ cho là ly hôn rồi, cô cũng không cần bắt đầu…” Diệp Minh Lỗi đuổi theo vào, có vẻ như anh cũng không quen với môi trường ở đây, nhưng hai từ “sa đọa” của anh còn chưa kịp thốt ra, đã bắt gặp ngay một đôi nam nữ đang loạng choạng dìu nhau đi ra phía cửa.
Đây không phải là lần đầu tiên Chu Lạc nhìn thấy Phan Lan say rượu, nhưng lại là lần đầu tiên muốn cho cô ta tỉnh rượu.
Chu Lạc dồn hết sức lực vào bàn tay phải, khi vung lên cánh tay cô đột ngột chuyển hướng, cái tát rơi xuống má của Đại Đổng cùng với tiếng hét thất thanh của Phan Lan.
“Anh là đồ khốn nạn!” Tát xong, Chu Lạc lập tức quay đầu bỏ chạy ra ngoài.
Da của Đại Đổng vốn rất trắng, sau khi nhận một cái tát, một bên má đã tấy đỏ hẳn lên. Nhưng, cậu dường như không để ý đến việc mình bị tát, một tay túm lấy Diệp Minh Lỗi – người đang định quay ra, tay kia dúi Phan Lan – người đang say mềm và vịn chặt vào người cậu về phía Diệp Minh Lỗi, “Phiền anh giúp cho!”, rồi lao ra ngoài như một cơn gió.
“Tôi ư!” Diệp Minh Lỗi bất ngờ bị Phan Lan xô vào thì liền loạng choạng, sau khi định thần lại, thấy Phan Lan đang lồm cồm bò dậy, anh khinh bỉ nói: “Đàn bà khi say rượu trông thật tệ”.
Sau khi gắng gượng đứng dậy, Phan Lan lạnh lùng nhìn anh, “Ai bảo tôi say?”. Ánh mắt của cô ta rất tỉnh táo, hơn nữa khuôn mặt được trang điểm rất kỹ, đôi má ửng hồng, không hề xấu chút nào.
Diệp Minh Lỗi càng tỏ vẻ khinh bỉ, “Giả vờ say để dụ dỗ đàn ông, không dụ dỗ được, lại càng khó coi”.
Phan Lan tức giận, cũng có thể vừa chịu ảnh hưởng từ Chu Lạc, không nghĩ ngợi gì, định cho anh một cái tát, không ngờ ý định bất thành, cổ tay cô ta bị túm chặt lại, đau buốt.
“Đừng học bừa theo người ta, tên đó bị tát là đáng đời, còn tôi đâu có nợ gì cô!” Nói xong hất mạnh tay khiến Phan Lan xuýt ngã nhào.
Thấy cô ta có vẻ như không cần chăm sóc, Diệp Minh Lỗi quay người định bước đi. Không ngờ vừa bước đến cửa lại nghe thấy giọng nói của Phan Lan vang lên: “Này, anh thích Chu Lạc, đúng không?”.
Diệp Minh Lỗi bất đắc dĩ, đành phải quay đầu lại nói, “Liên quan gì đến cô chứ?”.
“Sao lại không liên quan đến tôi, anh không thấy chúng ta có thể hợp tác sao?” Phan Lan lúc này đã bình tĩnh hơn, nhã nhặn chỉnh lại trang phục và lối trang điểm vốn rất hợp mốt của mình, ban nãy vật vã một hồi, đã bị lộn xộn không ít.
“Hợp tác gì chứ?” Diệp Minh Lỗi hiếu kỳ hỏi.
“Chia rẽ bọn họ chứ sao, anh có được Chu Lạc của anh, tôi có được Đại Đổng của tôi, lợi ích của chúng ta giống nhau mà.” Phan Lan luôn cảm thấy người đàn ông này đang chế giễu mình, nhưng vì để đạt được mục đích nên đành phải nhẫn nại.
Diệp Minh Lỗi bật cười thành tiếng, nhìn cô ta bằng một ánh mắt lạnh lùng: “Cô quen cậu ta bao lâu rồi?”.
Phan Lan sững người lại, thật thà đáp: “Gần hai mươi năm rồi”. Lời nói vừa thốt ra, lại thấy chưa thỏa đáng, đang định bổ sung thêm, tiếng cười lạnh lùng của Diệp Minh Lỗi đã chặn ngang câu nói của cô ta, “Hai mươi năm không có Chu Lạc, cô còn không thành công, hà cớ gì mà tôi phải hợp tác với loại người ngu ngốc như vậy chứ?”.
Lại nói về Chu Lạc, mặc dù bỏ chạy rất nhanh ra ngoài trong cơn phẫn nộ, nhưng rốt cuộc chân vẫn không dài bằng người ta, ít lâu sau, Đại Đổng đã đuổi kịp cô tại một góc phố.
“Lạc Lạc, em nghe anh nói đã.” Thấy Lạc Lạc chỉ mặc chiếc áo mỏng và mềm mại, Đại Đổng sợ nếu kéo sẽ làm rách áo cô, đành dùng hai cánh tay ghì chặt cô lại.
“Còn gì để nói nữa chứ? Xe của tôi đưa cho anh đi, tiền đưa cho anh tiêu, anh lại đi với cô ta đến chỗ đó!” Chu Lạc bị cậu ôm chặt cứng, không cựa quậy được, nhìn khuôn mặt mặc dù tấy đỏ vẫn không mất đi vẻ điển trai, lại nhớ tới hình ảnh ban nãy Phan Lan cố tình nép vào người cậu khi trông thấy cô, ý nghĩ họ chỉ là bạn bè trước đây hoàn toàn tan biến, Đại Đổng không phải một người bạn bình thường, từ trước tới giờ đều không phải! Một phần căm hận cậu, một phần căm hận bản thân mình không từ bỏ được, Chu Lạc nói trong cơn tức giận, “Tôi đã thất bại thật thảm hại, muốn được bình yên cũng thật khó khăn, thực ra anh hà tất phải quay lại lừa dối tôi, với ngoại hình của anh, thiếu gì đàn bà con gái giàu có chịu đổ tiền vào cho một gã trai bao!”.
“Chu Lạc!” Đại Đổng lớn tiếng ngắt lời cô, bên má không bị tát cũng đỏ dần lên, đầu lông mày nhíu chặt, ánh mắt nảy lửa, lồng ngực phập phồng, cánh tay đang ôm chặt lấy cô run lên. Chu Lạc chưa từng thấy Đại Đổng giận dữ như thế, ban đầu cô sợ đến nỗi sững người lại, sau đó cũng cảm thấy lời nói của mình có phần quá đáng, nhưng vì vẫn đang trong cơn tức giận, cô quay mặt đi không buồn để ý tới cậu.
Một lát sau, Chu Lạc cảm thấy bản tay mình được nắm chặt và dắt đi về phía trước, chỉ nghe thấy giọng nói của Đại Đổng sau khi đã bình tĩnh lại, “Hiện giờ em đang tức giận, anh không đôi co với em, về nhà rồi anh sẽ giải thích”.