“Em sẽ thu dọn một phòng cho anh, tạm thời cứ ở lại đây đi.” Đương nhiên, nếu cô mất việc rồi, đơn vị tịch thu nhà ở thì chỉ còn cách chuyển nhà đi, vì vậy mới nói là tạm thời, nhưng Chu Lạc không muốn nói tới những xui xẻo mà cô gặp phải gần đây khiến cậu thêm bận lòng.
Về phần Đại Đổng, dường như sau khi nói ra tất cả mọi chuyện có vẻ thấy lòng nhẹ nhõm, nghe được câu nói của Chu Lạc, cậu thận trọng nở một nụ cười, “Cảm ơn em, có điều kiện anh sẽ nhanh chóng chuyển đi”.
Chu Lạc cắn chặt môi lại, biết cậu hiểu nhầm ý mình, nhưng cũng không tiện giải thích, quay vào bắt đầu dọn dẹp đồ đạc.
Từ sau khi xảy ra sự cố, Chu Lạc rất lâu rồi chưa có đêm nào được ngủ yên giấc, thậm chí, nhiều khi còn mất ngủ cả đêm. Đêm hôm đó, biết bao chuyện chấn động, cứ ngỡ sẽ thức trắng cả đêm, nào ngờ, vừa lên giường, quay qua quay lại vài cái đã chìm vào giấc ngủ say, thậm chí còn không mơ mộng gì. Lúc tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã gần mười giờ, lờ mờ nhớ ra hôm nay vẫn là ngày nghỉ, cũng không vội rời giường, muốn nằm thêm một lát, nghe thấy tiếng động bên ngoài phòng, liền vùng dậy, chuyện cũ tối qua lại ùa về, mới nhớ ra trong nhà này, ngoài cô ra vẫn còn một người nữa.
Vội vã mở cửa phòng, thấy Đại Đổng đã chuẩn bị chỉnh tề chuẩn bị đi ra ngoài, cô ngây người trong giây lát, cũng không biết nên dùng từ gì để hình dung về mối quan hệ của họ. Mới sáng tỉnh dậy đã giáp mặt, thật ngượng ngùng biết bao.
Đại Đổng nở nụ cười thật tươi, “Bữa sáng ở trong nồi, đun lại cho nóng rồi ăn nhé, anh phải tới bệnh viện đây”. Dừng lại một chút, cậu nói tiếp, “Mặc ấm thêm một chút, cẩn thận kẻo bị lạnh đấy”.
Chu Lạc cúi xuống nhìn chiếc váy ngủ để lộ bắp chân trần không mang tất, khuôn mặt ửng đỏ, ngay sau đó liền trấn tĩnh tinh thần, gọi giật lại: “Anh đợi một lát”. Nói rồi chạy vào phòng và nhanh chóng trở ra, đưa thẻ tín dụng trên tay về phía cậu, “Anh cầm lấy cái này dùng tạm đi, mật mã là xxxxxx”. Cô tin là việc nhớ sáu con số đó đối với cậu không phải chuyện khó.
Đại Đổng cầm tấm thẻ, đôi mắt sáng lấp lánh có chút cảm động, “Cảm ơn em”. Sau đó lại tự chế giễu bản thân mình: “Lần đầu tiên tiêu tiền của phụ nữ, cảm thấy không quen lắm”.
Chu Lạc thầm nghĩ, với tướng mạo điển trai của cậu, muốn lấy tiền của phụ nữ đâu có khó gì. Đương nhiên những lời này không dám nói ra. Vốn định hỏi thăm mẹ cậu hiện nằm ở viện nào, có cần giúp đỡ gì không, nhưng chợt nhớ ra có Phan Lan ở đó thì lại thôi, chỉ nói: “Anh cũng quen cậu của em, nếu cần giúp đỡ thì cứ nói”. Sau đó mới nghĩ ra cậu đã bán hết nhà cửa, xe chắc cũng không còn giữ được nữa, liền đưa chìa khóa xe cho cậu.
Đại Đổng nhìn chiếc chìa khóa trong tay, bất đắc dĩ ngẩng đầu lên: “Em thử nói xem anh chẳng còn gì để báo đáp em, ngoài tấm thân nảy, nhỉ?”.
Chu Lạc lại càng bối rối, bạo gan hơn, hét lên: “Ai thèm anh chứ!”. Một chân đá cậu ra khỏi cửa, sau đó tựa lưng vào cánh cửa đóng chặt, trấn tĩnh lại trái tim đang loạn nhịp.
Chu Lạc, mi cũng xuất sắc đấy nhỉ! Trên đời nay nhiều đàn ông như thế, đàn ông đẹp cũng đâu có thiếu, sau này còn sống chung với nhau, nếu cứ “say nắng” như vậy sẽ bị người ta chê cười mất! Mi đã chủ động thổ lộ, chủ động cầu hôn, người ta thì chỉ chủ động ly hôn, cho dù có nguyên nhân nhưng mi cũng chính là kẻ bị đá bỏ, nếu cứ bám lấy người ta sẽ bị coi là mặt dày không biết xấu hổ. Huống hồ người ta còn có cô bạn thanh mai trúc mã, hoạn nạn có nhau đang hầu hạ mẹ già kia kìa, nếu mi vẫn còn ý nghĩ quỷ quái gì nữa thì ta sẽ coi thường mi đấy!
Nhẩm đi nhẩm lại những câu nói trên mười lần, Chu Lạc mới đi đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng, bát cháo thơm phức, trứng ốp rất vừa vặn, từng giọt từng giọt nước mắt cứ thánh thót rơi xuống. Chu Lạc bật khóc nức nở, “Phải làm sao đây, em vẫn còn rất yêu anh!”.