au, không thể ngủ được, hơn nữa lại không phân biệt bệnh nhân nam hay nữ, tất cả ở chung một phòng - dù sao cũng là phòng bệnh tạm thời.
Phan Đông chau mày đề nghị: “Hay là chuyển sang bệnh viện khác đi, bệnh viện tư cũng được. Cũng chẳng phải vì thiếu mấy đồng tiền đó”.
Đại Đổng nhìn Phan Lan đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê mà vẫn đưa tay ôm bụng vì đau tới mức mặt cắt không còn giọt máu, nói với Phan Đông: “Anh cũng nghe thấy rồi đấy, bác sĩ nói không loại trừ trường hợp xảy ra biến chứng, nếu chuyển bệnh viện, thứ nhất là sợ bệnh tình thêm trầm trọng, hai là bệnh viện tư nhân mặc dù chế độ phục vụ tốt, nhưng trang thiết bị lại không hoàn thiện bằng những bệnh viện đa khoa lớn như thế này”.
Lúc này Phan Lan lại bỗng tỉnh táo hơn một chút, rên rỉ nói: “Em không muốn nằm viện, em muốn về nhà”.
Về nhà thì lại càng không thể được, hai người đàn ông chẳng ai hiểu về việc chăm sóc cả, mà Chu Lạc, rõ ràng cũng không thể và cũng không thích hợp ở lại chăm sóc cho Phan Lan.
Chu Lạc buông một tiếng thở dài, vẻ mặt của Phan Đông là thế nào vậy, khi nhìn cô cứ như đang nhìn loài côn trùng độc hại, cũng chẳng phải cô cổ động Phan Lan uống rượu tới mức bị ngộ độc.
Tuy nhiên, mặc kệ anh ta, dù sao Đại Đổng không trách cô, cũng không có dáng vẻ vì quá qn tâm nên đau lòng ủ ê rầu rĩ. Cậu mặc dù cũng rất qn tâm tới sức khỏe của Phan Lan, nhưng là sự qn tâm rất lý trí, cực kỳ bình thường, điều này khiến Chu Lạc tương đối yên tâm.
Cũng chính vì sự yên tâm này khiến cô quyết định chen vào chuyện của người khác thêm một lần nữa, đồng thời trả giá vì đã xen vào chuyện của người khác.
Nhân cơ hội Phan Lan lại lên cơn đau, hai người bận chăm sóc cho cô ấy, Chu Lạc lén tới một góc khuất, ấn gọi cho một số điện thoại.
“Phó viện trưởng Tất, không làm phiền cậu chứ ạ?” Chu Lạc trong lòng run sợ giành phần nói trước ngay khi điện thoại được kết nối.
“Lạc Lạc?” Đối phương dường như không dám tin vào thân phận của người ở đầu dây bên kia, sau khi đã xác nhận, không kiềm chế được, tươi cười rạng rỡ, “Cháu yêu, cuối cùng cháu chịu nhận lời làm con gái rượu của cậu rồi ư? Việc đổi họ, cậu đã nghĩ giúp cháu rồi, dù sao mẹ của cháu cũng họ Tất, cháu có thể nói với bố cháu là cháu muốn theo họ của mẹ thôi”.
Chu Lạc dở khóc dở cười, cô không hiểu nổi một người đã hơn năm mươi tuổi, còn là chuyên gia não khoa hàng đầu trong nước, cấu tạo của vỏ đại não liệu có thật sự khác hẳn với người bình thường không. Nhưng ông ấy có thể làm tới chức phó viện trưởng của một bệnh viện danh tiếng trên toàn quốc, căn cứ dựa vào chắc không phải chỉ mỗi trình độ và kỹ thuật thôi? Cách suy nghĩ vô lý như vậy, sao có thể chung sống với người khác chứ?
“Cậu, cậu có con trai, lại cũng có cả con gái rồi, dù sau khi ly hôn, tòa xử con theo mợ, nhưng về mặt pháp luật, họ vẫn có nghĩa vụ phải phụng dưỡng cậu, vì vậy, cậu đừng lo lắng về già không có người chăm sóc.”
Đúng vậy, ông ngoại của Chu Lạc họ Tất, đương nhiên, cậu của cô cũng họ Tất.
“Đừng nhắc đến hai đứa ngoại lai đó nữa.” Tâm trạng của người cậu dường như trở nên mất hứng ngay trong chốc lát, “Ngay cả chữ Hán cũng không biết viết, một đứa chơi nhạc Rock anh Roll, một đứa làm người mẫu, cậu không có những đứa con như vậy!”.
Chu Lạc vẫn phải tiếp tục đóng vai người chị tri âm, “Chúng nó lên sáu, bảy tuổi đã theo mợ sang Mỹ, không biết viết chữ Hán là chuyện bình thường. Hơn nữa, thanh niên bây giờ sống theo ý muốn của mình thì có gì không đúng. Cậu chẳng phải cũng từng nói không muốn con cái theo nghề y nữa hay sao, nói nghề này áp lực quá lớn, quá vất vả”. Trên thực tế, cậu là một kỳ tài hiếm gặp, trong một gia đình hoàn toàn không có chút áp lực nào về kinh tế như vậy, có thể chuyên tâm nghiên cứu học thuật, đồng thời phấn đấu cả đời cho môn học thuật này. Đây là điều khiến Chu Lạc rất khâm phục. Mợ cô cũng vì không chịu được bản tính quên mình vì công việc của cậu nên mới đột ngột quyết định rời xa cậu.
“Cậu không hy vọng chúng nó học ngành y, nhưng không có nghĩa là không muốn chúng làm người Trung Quốc, rõ ràng là bại hoại gia phong!” Cậu vẫn đang đùng đùng tức giận, “Thôi, nói ra cháu cũng không hiểu, đã không muốn đổi họ, tìm cậu có việc gì?”.
“Cháu tìm cậu đi cửa sau, xem có thể sắp xếp một giường bệnh ở bệnh viện X không?” Cảm nhận được sự kiên nhẫn của cậu đã gần hết, Chu Lạc nói đúng theo sự thật.
“Cháu bị ốm à?!” Cậu lấy lại tinh thần, ngữ khí... lại có chút phấn chấn.
“Không, đó là một người bạn của cháu.” Mặc dù nói như vậy, Chu Lạc luôn hiểu rõ rằng cho dù là bản thân cô hay Phan Lan đều không muốn coi đối phương là bạn.
“Khỏi cần nói nữa, cậu không thể dung túng được những việc không đường hoàng!” Ngữ khí không nhận người thân, đại nghĩa hiên ngang lẫm liệt.
“Nếu sự việc liên qn tới hạnh phúc của cả cuộc đời cháu thì sao?” Không kiềm chế được, hạ một liều thuốc mạnh - cậu chỉ cần gọi một cú điện thoại là có thể giải quyết được vấn đề, cần gì phải cố ý gây khó dễ. Chu Lạc có thể nói dối mà mặt không biến sắc, huống hồ nghiêm túc mà nói, đây cũng không phải là nói dối.
“Ngoan ngoãn không được sao, cháu cứ đợi ở đấy, cậu sẽ tới ngay!” Sau đó đầu dây bên kia vang lên những tiếng tút ngắn, gọi lại thì không có người nhấc máy nữa.
Chu Lạc sa sầm nét mặt, cô vẫn đánh giá thấp mức độ vô lý của cậu.
“Ừm, đừng lo lắng quá, chuyện giường nằm chắc là không có vấn đề gì đâu.” Chu Lạc bước tới thông báo với Phan Đông - người nãy giờ vẫn đang do dự không biết có nên chuyển viện hay không. Mấy người bọn họ đều trong độ tuổi thanh niên khỏe mạnh, chắc chắn rất ít khi phải ra vào bệnh viện, đương nhiên không thể biết rằng những bệnh viện bậc nhất như thế này, giường bệnh luôn luôn bị quá tải - nhưng nếu có người quen, lại bất cứ khoa phòng nào, bất cứ thời điểm nào cũng có thể bố trí được một phòng bệnh.
Đại Đổng thấy Chu Lạc gọi điện thoại, biết chắc chắn vì chuyện này mà cô nhờ vả người khác, nghe được câu nói đó, cậu mỉm cười đón cái nhìn của cô. Ánh mắt cậu dịu dàng, còn mang theo chút cảm kích, trong lòng Chu Lạc cảm thấy vui mừng, lại cúi đầu xuống vì có chút xấu hổ.
“Em đã nói là em không nằm viện, em muốn về nhà!” Nỗi đau đớn của Phan Lan dường như đã giảm bớt, tiếng kêu la bắt đầu có sức hơn.
“Tầm bậy! Bác sĩ nói không loại trừ khả năng viêm tuyến tụy. Nếu đúng là viêm tuyến tụy, có thể chết người đấy, em biết không hả!” Đại Đổng nghiêm mặt lại răn đe. Đây cũng là lần đầu tiên Chu Lạc thấy cậu tức giận, trước đây cậu hay cười, luôn thân thiện, không ngờ khi nổi giận cũng rất uy nghiêm. Không chỉ Phan Lan, ngay cả Phan Đông cũng im bặt, ngây người ra nhìn cậu.
Tất cả mọi người đều biết Đại Đổng nổi nóng là vì qn tâm tới Phan Lan, bao gồm cả bản thân Phan Lan. Bởi vậy sau khi cô ấy lặng người đi giây lát, bỗng nhiên lại nói một cách rất ấm ức: “Vậy thì anh hãy ở lại bệnh viện với em”. Nước mắt ngân ngấn, trông thật đáng thương.
Chu Lạc thấy cảnh tượng đó, không thể diễn tả được cảm xúc ở trong lòng. Cô bỗng nhiên sợ không biết Đại Đổng phản ứng như thế nào, nếu cậu không đồng ý, rõ ràng là không hợp tình hợp lý; nếu cậu đồng ý, cô biết chắc bản thân mình sẽ ghen, thậm chí bắt đầu nghi ngờ đây căn bản chính là khổ nhục kế của Phan Lan.
“Ôi chao, cháu yêu, mới nửa năm không gặp, sao cháu lại gầy thế này?” Một người đàn ông trung niên tướng mạo tuấn tú nhã nhặn, vội vội vàng vàng lao vào trong phòng cấp cứu, xông thẳng về phía Chu Lạc, trong chốc lát đã ôm gọn cô vào lòng.
Chu Lạc đỏ bừng cả mặt, kh chân múa tay vội vàng giãy ra khỏi vòng tay của người mới đến. Cái ông già bảo thủ này, trước đây thì ăn nói rất vô lý, bây giờ ngay cả hành động cũng điên rồ như vậy - chẳng qua mới đi châu Âu khảo sát vài tháng, lẽ nào tác phong cũng bắt đầu Tây hóa rồi?
Vòng tay ôm lại rất chặt, may mà Chu Lạc có người giúp đỡ, Đại Đổng sau khi giúp cô thoát ra khỏi vòng tay đó lại không buông cô ra. Thứ mà Chu Lạc nhìn thấy đầu tiên sau khi thoát ra lại chính là ánh mắt khinh bỉ của Phan Lan, biết cô ấy đang liên tưởng tới điều gì, thầm nghĩ chẳng phải cũng vì cô mà tôi mới phải trêu ghẹo cái ông già điên khùng này sao!
“Viện trưởng Tất, sao chú lại tới đây?” Chu Lạc đang muốn giới thiệu với mọi người, bác sĩ và hộ lý trong phòng cấp cứu lại đồng loạt bước tới cung kính chào hỏi, cô lập tức chú ý thấy rằng vẻ khinh bỉ trong ánh mắt của Phan Lan càng trở nên sâu đậm hơn, còn cười khẩy một tiếng nữa.
Lúc này, Chu Lạc lại tạm thời không muốn giải thích, cô muốn xem xem mọi người có phản ứng như thế nào. Bỏ q Phan Lan, cô chú ý thấy biểu hiện của Phan Đông vô cùng thú vị, ban đầu là chợt hiểu ra tại sao Chu Lạc nói không cần lo lắng về vấn đề giường nằm. Sau đấy cảm kích nhìn Chu Lạc, rồi tiếp đó trong sự cảm kích lại có chút tiếc nuối, cuối cùng dùng ánh mắt thông cảm để nhìn Đại Đổng.
Tim của Chu Lạc đập thình thịch, vẻ mặt bỗng có phần không dám nhìn Đại Đổng, thôi, thăm dò gì nữa, chẳng q là chỉ cần dùng một câu là có thể giải thích rõ ràng mọi chuyện. Chu Lạc cúi đầu hít một hơi thật sâu, quyết định giới thiệu thân phận của người mới đến.
“Bác chắc là trưởng bối của Lạc Lạc, cháu họ Đổng, bác có thể gọi cháu là Đại Đổng.” Đột nhiên cảm thấy bàn tay đang được nắm của mình bỗng chặt lại, Chu Lạc nghe thấy Đại Đổng rất lễ phép tự giới thiệu.
“Tại sao lại nói tôi là trưởng bối của nó? Nhìn tôi già lắm ư?!” Khẩu khí của viện trưởng Tất không phân biệt được là vui hay giận.
“Ban nãy bác luôn qn sát cháu.” Đại Đổng trả lời, thực ra, nói một cách nghiêm túc là ông ấy đã qn sát cậu với ánh mắt đầy thù địch.
“Lẽ nào tôi lại không thể là tình địch, đến để nghiên cứu đối thủ của mình?” Có người bắt đầu không biết tôn trọng bản thân mình nữa rồi.
“Thôi được rồi, cậu ơi, cứ cho là cậu không để ý đến cháu, thì cậu cũng phải để ý tới hình tượng của mình một chút chứ!” Càng nói càng xa rời thực tế, đây là nơi làm việc của cậu đấy, không sợ bị người ta báo tác phong của cậu không đứng đắn ư!
“Một ông già như ta thì sợ cái gì nào!” Tất Tinh Huy trợn tròn mắt lên nhìn Chu Lạc nói, động tác, vẻ mặt của ông hoàn toàn không hề phù hợp với ngoại hình lịch sự nhã nhặn của mình. Nhân viên hộ lý trong phòng đều tròn mắt ngạc nhiên, điệu bộ muốn cười mà không dám cười xem ra vô cùng khôi hài.
Chu Lạc đưa bàn tay còn lại lên che mặt, không còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa rồi! Người thân của cô, tại sao không có ai bình thường một chút cơ chứ?
Dù đã xác định được thân phận của người mới đến, Đại Đổng vẫn không rời Chu Lạc nửa bước, giúp cô né tránh ông cậu bất cứ lúc nào cũng có thể bộc lộ mối thân tình của mình, khiến cho Chu Lạc không thể không dùng hình thức lẩn trốn, lén lút tìm gặp Tất Tinh Huy để bàn bạc âm mưu. Ồ, không, hành động sau lưng của nhân vật chính diện không được gọi là âm mưu, mà gọi là sách lược!
“Cháu yêu, người bị ốm đó là tình địch của cháu phải không? Nói trước nhé, để xảy ra sự cố trong bệnh viện là không được đâu, vi phạm đạo đức nghề nghiệp!” Tất Tinh Huy lại một lần nữa cất giọng đại nghĩa để khẳng định hình tượng chính trực của mình, c