ất, lại không hề lóa mắt như những tờ giấy mới, rõ ràng là có chút cũ kỹ, khi chạm phải thì mềm mại như bông nhưng lại vô cùng dày dặn săn chắc. Ông cụ không kiềm chế được, cứ vuốt ve tệp giấy hết lần này tới lần khác, lại nhìn ngắm thật kỹ hoa văn chìm trên mỗi tờ giấy, rất lâu sau mới nói: “Quá quý giá, quá quý giá, cái anh chàng họ Diệp này, cháu tốn kém quá rồi!”. Nói vậy nhưng ánh mắt lại không hề rời tệp giấy đó.
Diệp Minh Lỗi cười nói: “Cậu ơi, cậu còn khách khí với cháu làm gì, cháu là người thế nào mà cậu còn không biết hay sao. Món đồ này là do dạo trước chuyển dỡ nhà cũ, tìm thấy nó trong đống phế liệu, nghe nói đây là vật lâu năm nên mới giữ lại. Hôm nay đưa đến đây để cậu giám định, đã không phải là giấy loại, vậy cậu hãy giữ đi, để ở chỗ cháu làm giấy ghi nhớ còn bị chê rằng quá to, còn phải mất công cắt nhỏ”.
Chu Lạc nghe xong có chút phẫn nộ, bao nhiêu văn nhân mặc khách cầu còn chẳng được thứ giấy cổ hảo hạng đó, vậy mà nó lại bị tên phàm tục này chà đạp như vậy, thật khiến người ta tức chết đi được.
Ông cụ rõ ràng là cũng thấy như vậy, khi nghe anh nói tới từ “cắt”, các thớ thịt trên mặt có chút co giật, lại nói khách sáo vài câu rồi tươi cười nhận lấy. Yêu nhau yêu cả đường đi lối về, khi quay lại nhìn Diệp Minh Lỗi, thái độ của ông cụ thân thiện hơn rất nhiều, lại chú ý tới Chu Lạc ở bên cạnh, tươi cười gật đầu, “Không tồi, không tồi”.
Chu Lạc biết ông cụ hiểu nhầm rồi, thầm nghĩ, hai gia đình nhà họ là họ hàng, sau này nhất định còn qua lại với nhau, nếu hiểu nhầm như vậy sẽ không tốt, đang trong lúc tìm cách để giải thích, bỗng nhiên đám đông trở nên yên lặng, lại có người bước vào.
Chu Lạc quay đầu lại, chỉ nhìn thấy phía sau lưng vì người đó đang đứng nói chuyện với quan khách mà đã cảm thấy người này phong thái khác thường.
Đợi đến khi người đó quay đầu lại, đôi mắt sáng như hai vì sao trong đêm đông quét qua phía này, Chu Lạc không kiềm chế được giật thót mình một cái, sững người trong giây lát, tự nhủ thầm trong bụng, sao thiên hạ lại có một nhân vật xuất chúng như vậy!
Thế nào gọi là “Quân tử nhún nhường, ôn hòa như ngọc”, hơn nữa, người này lại là một miếng ngọc Hòa Điền trắng màu mỡ dê hoàn mỹ không một chút tì vết. Thực ra, những người đàn ông có ngoại hình xuất chúng, Chu Lạc cũng coi như đã gặp không ít, những người xa xôi thì khoan không nói, riêng bố của cô cũng là một sản phẩm hảo hạng, đáng tiếc là từ nhỏ, Chu Lạc nhìn quen rồi, sớm đã phát mệt vì phải thẩm định cái đẹp rồi, còn cả Đại Đổng nữa, cũng là một trang tuấn kiệt, nhưng so với người này, đều thua kém hết. Bố cô thua anh ta ở chỗ tuổi tác đã cao, cơ thể hơi phát tướng; Đại Đổng thua ở chỗ chưa đủ từng trải, khí khái không đủ lớn mạnh; còn với kiểu người như Diệp Minh Lỗi, nếu đem so sánh với anh ta, đều trở thành đá cuội.
Nhưng “đá cuội” lại cũng không cam tâm khi bị bỏ qua, ghé sát vào tai cô, khe khẽ nói: “Lau nước dãi đi, đó là con rể út của chủ nhân buổi tiệc hôm nay đấy”.
Ông cụ hôm nay mừng thọ tám mươi tuổi, do đó, dù là con rể út của cụ, người này xem ra cũng đã ở độ tuổi bốn mươi rồi. Khi anh ta tươi cười bước tới chúc thọ ông cụ, đuôi mắt xuất hiện những nếp nhăn mờ mờ.
Nhưng, đàn ông như rượu, chưa đến một độ tuổi nhất định, mùi vị thơm lừng nồng đậm đó không thế nào ủ ra được. Người này rõ ràng đang trong độ tuổi tráng niên, dù ở sự nghiệp hay phong thái. Do đó mọi cử chỉ động tác đều toát lên một sức hấp dẫn khiến người khác khó mà cưỡng lại được, nơi nào mà sức hấp dẫn đó lan tỏa, già trẻ gái trai đều bị giết hại hết, không một ai sống sót.
Cô bé hát bài hát chúc thọ ban nãy nhìn thấy người mới đến, vui mừng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay ông cụ, lao thẳng về phía người đó như ngư lôi, được anh ta bế bổng lên, cười khanh khách gọi “bố”.
Chu Lạc lúc bấy giờ mới định thần lại, nhớ tới lời chọc cười ban nãy của Diệp Minh Lỗi, không kiềm chế được quay sang lườm anh một cái. Cô dù có háo sắc, cũng không phải là người không có đạo đức, đây là người đàn ông đã có gia đình, dù có thêm mười người như vậy nữa cô cũng chỉ giới hạn ở chỗ đứng từ xa mà ngắm, hơn nữa, huống hồ cô đã có Đại Đổng, cũng được coi là đã có chủ rồi.
Diệp Minh Lỗi lại bắt đầu không để ý tới cô, đợi khi người đó buông cô con gái xuống, lập tức bước tới hỏi han.
Người được Diệp Minh Lỗi gọi là ngài Lịch đó có thái độ vô cùng hòa nhã, nhưng không thể nhìn gần, nếu quan sát ở khoảng cách gần sẽ phát hiện ra ánh mắt người này quá sắc sảo, dường như có thể nhìn thấu tâm can của đối phương, tuyệt đối không phải là người thân thiện dễ gần. Đợi sau khi biết được thân phận của người đó, Chu Lạc lập tức cảm thấy có thể lý giải được.
Ở địa vị như vậy của anh ta, có thể giữ bộ mặt bình dị dễ gần đã là khó lắm rồi. Chu Lạc cũng lập tức hiểu rõ việc Diệp Minh Lỗi tới chúc thọ trong buổi tối hôm nay chắc chắn là có dụng ý khác. Bởi vì người đàn ông họ Lịch ở trước mắt này, mới là người nắm giữ vận mệnh của hệ thống gian thương bọn họ.
Con gái của ngài Lịch xem ra có vẻ rất ngoan, cứ nắm chặt tay bố, yên lặng nhìn bố và người khác nói chuyện xã giao. Con gái giống bố, cô bé đương nhiên là cũng rất xinh đẹp, cô bé ước chừng khoảng năm, sáu tuổi, điệu bộ ngoan ngoãn thật khiến người ta yêu mến. Chỉ có điều không nhìn thấy mẹ của nó, không biết con gái út ông cụ là một nhân vật tuyệt sắc như thế nào.
Cô bé nhận được ánh mắt khích lệ của cô, đang đứng bên cạnh bố liền bước tới chỗ cô, còn ngài Lịch, vì phải tiếp thêm một cuộc nói chuyện xã giao mới, cân nhắc thấy dù sao đây cũng là khuôn viên nhà mình, hơn nữa luôn có bảo vệ giám sát nghiêm ngặt, nên cũng buông tay để con gái tự đi chơi.
“Ban nãy em hát bài hát chúc thọ hay quá, ai đã dạy em vậy?” Hồi nhỏ, Chu Lạc cũng thường xuyên được người khác vây quanh hỏi chuyện, thường là những câu như “Cháu đáng yêu quá”, “Cháu tên là gì”, “Cháu mấy tuổi rồi”... trả lời nhiều quá nên sinh ra bực bội. Những câu hỏi ấy, bọn họ đã sớm biết rõ đáp án hết cả rồi, nó thuộc loại chẳng có chuyện gì để nói thì kiếm cớ hỏi cho vui. Hơn nữa, theo sự lý giải của cô, hồi nhỏ, cô chẳng đáng yêu một chút nào, mà cho dù ngoại hình của cô có đáng yêu đi chăng nữa, đó cũng không phải là công lao của cô, khen như vậy cũng chẳng ý nghĩa gì.
Cũng chính vì vậy, khi đối diện với cô bé này, ngay từ lúc đầu, Chu Lạc đã hỏi câu hỏi mang tính thực chất, từ bụng ta suy ra bụng người, cô biết trẻ con cũng có suy nghĩ riêng của chúng.
“Là cô giáo Lý ạ.” Cô bé vẫn còn chút e dè khi nhìn Chu Lạc, tuy nhiên, đó không phải là sự sợ hãi, mà là rụt rè, cô bé được Chu Lạc khen nên cảm thấy hơi xấu hổ. Cô bé nói tiếp: “Nhưng cô nói là ông ngoại chắc chắn sẽ thích tranh của Minh Minh hơn”.
Minh Minh chắc chắn là cậu bé kia rồi. Thấy cô bé không tự tin, Chu Lạc lập tức động viên, “Sao lại thế được, tranh của Minh Minh vẽ không đẹp bằng ông ngoại em vẽ, nhưng giọng hát của em chắc chắn là hay hơn giọng của ông ngoại rồi”. Một ông cụ đã tám mươi tuổi, còn có thể hát được nữa hay không là điều chưa thể biết.
Cô bé nghiêng đầu suy nghĩ một lát, phát hiện ra đúng như vậy, lập tức vui vẻ hẳn lên, để lộ nụ cười cực kỳ giống bố của mình nhưng chân thành hơn rất nhiều.
“Chị ơi, chị thích hát hay thích vẽ tranh?” Cô bé này chắc chắn là rất hiếu động.
Về tiếng gọi “chị ơi” đó, Chu Lạc hơi choáng váng một chút, thầm nghĩ cô bé này được dạy dỗ thật tốt, lập tức dùng một giọng điệu vui vẻ như vậy trả lời cô bé: “Hát thì chị cũng thích, nhưng cổ họng không tốt, hát không được hay bằng em, vì vậy chị quyết định thích vẽ tranh hơn”. Dù trước mặt chỉ là một cô bé, Chu Lạc cũng không muốn nói dối, nhưng cùng là một sự thật, nếu thay đổi góc độ nói thì không còn giống nhau nữa.
Quả nhiên, cô bé không hề cảm thấy mất vui, ngược lại còn hào hứng hỏi tiếp: “Vậy chị và Minh Minh ai vẽ đẹp hơn?”. Xem ra, Minh Minh là đối tượng luôn được đem ra để so sánh với cô bé, bản thân không so sánh được với cậu ấy, tìm được một người giỏi hơn đối thủ, cũng là một điều đáng để nó vui mừng rồi.
Chu Lạc còn chưa nghĩ ra phải trả lời cô bé như thế nào, cô bé bỗng đưa mắt liếc một cái, nói với cô một câu “Lát nữa gặp lại” rồi chạy đi mất. Chu Lạc không còn người để nói chuyện, liền một mình về chỗ ngồi ăn uống. Không ngờ cô bé đó rất nhanh chóng đã quay lại, còn dẫn theo một người phụ nữ dường như là bảo mẫu, trên tay là các loại bút, mực, màu nước, rảo bước về phía cô.
Chu Lạc có chút kinh ngạc, cô bé này, quả là chăm chỉ quá.
“Chị ơi, chị vẽ cho em một bức tranh được không? Để Minh Minh đỡ suốt ngày huênh hoang trước mặt em, chị chắc chắn sẽ vẽ đẹp hơn anh ấy.”
Chu Lạc có chút dở khóc dở cười. Dù cô có vé đẹp hơn một cậu bé học sinh tiểu học, cũng không có gì đáng để khoe khoang chứ? Nhưng nhìn ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng của cô bé, câu từ chối lại không thể thốt ra khỏi miệng được.
Trong lúc cô đang suy nghĩ, cô bé đã sai bảo mẫu dọn dẹp một chỗ để vẽ, Chu Lạc đang trong thế cưỡi trên lưng hổ, đành phải cầm lấy giấy bút. Cô giỏi về lĩnh vực vẽ người và tranh phong cảnh, nhưng thời gian trong buổi tối hôm nay lại không đủ, nếu vẽ trừu tượng quá, theo trường phái tranh phác họa thủy mặc chẳng hạn, thì các bé gái chưa chắc đã lĩnh hội được.
Nhìn vẻ sốt ruột của cô bé, Chu Lạc hơi trầm tư một chút rồi bắt đầu vẽ, dựa vào kiến thức và kỹ năng cơ bản đã vững chắc cùng trí nhớ siêu phàm, phác họa lại cảnh ông cụ ngồi bế hai đứa cháu nhỏ, dùng lối thư pháp vẽ phác họa lưu lại trên giấy.
Nhân vật trong tranh vẽ của Trung Quốc đương nhiên không thể lột tả hết mọi thứ giống như tranh sơn dầu của phương Tây. Nhưng dưới nét vẽ của Chu Lạc, từ hình dáng tới thần thái của ba ông cháu đều rất giống, cô bé lập tức vỗ tay khen ngợi: “Em biết rồi, chị vẽ ông ngoại, Minh Minh và em”. Tiếp đó lại liếc nhìn Chu Lạc một cái, “Ừm, vẽ giống hơn Minh Minh nhiều”. Câu sau có ý an ủi dành cho Chu Lạc.
Chu Lạc hiểu được ẩn ý của cô bé, cô bé này mặc dù hơi thất vọng vì cô không thể vẽ được giống hơn nữa, nhưng không nói thẳng, đồng thời cũng không tùy tiện, biết giữ thể diện cho người khác đã là một cô bé ngoan hiếm gặp rồi. Có thể thấy sự giáo dục của phụ huynh rất thành công.
Chu Lạc đương nhiên cũng không thể giải thích với cô bé rằng tranh quốc họa là như vậy, chắc chắn không thể giống như ảnh chụp được. Có thể tiêu tốn thời gian nhàm chán, có được niềm vui của cô bé đã coi là đáng lắm rồi.
“Chị ơi, còn chữ nữa, chị còn chưa viết chữ mà.” Cô bé nói cứ như là làm thật vậy.
Chu Lạc mỉm cười, hỏi cô bé: “Em còn chưa nói cho chị biết tên em là gì đấy?”.
“Châu Châu, em tên là Châu Châu.”
Chu Lạc cười mếu, xem ra quả đúng là có duyên với nhau rồi[3], lập tức hạ bút: Tặng Châu Châu do người bạn Tiểu Chu đề tặng. Xong rồi còn lôi từ trong túi ra chiếc ấn mà cô luôn mang theo bên mình, đóng dấu in tên của mình ở trên đó - một đại tác phẩm đã được hoàn thành.
[3] Trong tiếng Trung Quốc, từ Châu và Chu có cách đọc giống nhau.
“Châu Châu, con lại làm phiền người khác rồi ư?” Trong giọng nói dịu dàng có thêm ý nghiêm khắc khiến hai chị em đang chơi vui vẻ bỗng giật nảy người. Đặc biệt