Không biết Diệp Minh Lỗi có tin lời cô thật hay không, nhưng vẫn tạm không so đo với cô nữa, lập tức tiếp lời: “Tốt, vậy cho cô một cơ hội để lấy công chuộc tội. Hãy tới đây ngay lập tức, lát nữa tôi sẽ nhắn địa chỉ cho cô”. Nói xong liền cúp máy luôn.
Nghe âm thanh báo tín hiệu đường dây bận trong máy, Chu Lạc thu lại lời bình phẩm về nhân cách của anh ban nãy. Người đàn ông nhỏ nhen này, lại báo thù ngay tại chỗ, hơn nữa anh còn xuống tay tuyệt tình hơn, không để người ta có chỗ mà từ chối, giống như thể đã dự đoán được rằng bản thân mình không dám đắc tội với anh.
Chu Lạc cam chịu số phận, đứng lên thanh toán rồi cho xe chạy chầm chậm theo hướng địa chỉ trong tin nhắn - mặc dù cô muốn về nhà ngâm nước nóng rồi lên giường đi ngủ hơn. Trong biệt thự của dì Mai có mạch nước nóng ngầm, thương thay cho cô, từ sau khi dọn đến ở thì lại bắt đầu bận rộn, còn chưa được ung dung hưởng thụ lấy vài lần. Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, là một con người của xã hội, Chu Lạc tự nhận thấy mình không phải một thiếu nữ tinh nghịch luôn gây tai họa khắp nơi như trong tiểu thuyết, không có chàng kỵ sĩ vô địch nào sẵn sàng giúp cô thu dọn bãi chiến trường, vì vậy khó tránh khỏi việc phải làm những chuyện mà bản thân mình không mong muốn.
Nơi ở của Diệp Minh Lỗi là một tòa nhà nhỏ được xây hai tầng, tòa nhà nằm ở vị trí mà giá của nó chắc chắn không rẻ, nội thất bên trong cũng được trang hoàng một cách rất tinh tế. Tuy nhiên, đối với thương gia bất động sản nhà họ Diệp mà nói, những thứ này căn bản không đáng để nhắc tới. Chu Lạc và rất nhiều người trong thành phố này đều biết rằng, nhà anh còn có nhiều sản nghiệp quý hiếm và đáng giá hơn rất nhiều.
Khi Chu Lạc tới nơi, Diệp Minh Lỗi đang ăn cơm cùng với một ông già gầy nhỏ, trên bàn bày đầy những món sơn hào hải vị. Sau khi Diệp Minh Lỗi biết cô đã ăn tối rồi, cũng không khách sáo nữa, phẩy tay một cái sai người dọn bàn ăn rồi dẫn hai người đi lên lầu. Kẻ ăn không hết! Điều này lại càng tăng thêm sự bất mãn của Chu Lạc đối với anh, cô rất ghét những người hoang phí.
Tuy nhiên, Chu Lạc cũng chỉ thầm tự nhủ trong lòng như vậy, thoạt đầu cô thấy ông già đó cười một cách nịnh nọt, liền đoán rằng ông ta không phải là trưởng bối của nhà họ Diệp. Lại thấy ông ta xách theo chiếc va li to đùng đi theo sau, liền càng khẳng định chắc chắn hơn.
Cái tên Diệp Minh Lỗi này, không chỉ nhân cách tồi, không lịch sự, lãng phí, mà còn không kính già yêu trẻ!
“Ông ơi, cái va li này của ông chắc rất nặng, để cháu xách giúp ông?” Giọng Chu Lạc rất to, hy vọng Diệp Minh Lỗi khi nghe được sẽ cảm thấy xấu hổ. Không ngờ, người ta không những xấu hổ, mà ngược lại còn quay đầu đứng từ trên bậc cao nhìn xuống, khuôn mặt đầy vẻ hứng khởi giống như đang xem một vở kịch hay vậy. Chao ôi, có kẻ da mặt đã dày tới nỗi không thể suy luận phán đoán theo lẽ thường tình nữa rồi.
Càng không ngờ tới nữa, đó là ông già xem ra đã qua ngưỡng cửa sáu mươi tuổi này lại cứ khư khư giữ chặt lấy chiếc va li, như thể sợ bị cô cướp mất vậy, còn nhìn cô với ánh mắt cảnh giác, miệng lại cười hà hà để lấp liếm: “Không sao, không sao, không nặng chút nào đâu!”.
Chu Lạc chỉ còn cách ngượng ngùng thu lại lòng tốt dư thừa của mình, tuy nhiên qua sự việc này, cô đã đoán được thân phận của người kia và ý đồ mà Diệp Minh Lỗi gọi cô tới.
Quả nhiên, lên đến thư phòng, nơi được trang hoàng đầy phong vị cổ kính, sau khi đợi hai người đều ngồi xuống, ông già đặt chiếc va li lên chiếc bàn dài được làm bằng gỗ lê màu vàng, mở nó ra.
“Tôi đang cần mua một vài món đồ để làm quà nhân dịp lễ. Nhãn quang của cô tốt, giúp tôi tham khảo một chút, thế nào?” Diệp Minh Lỗi đã nói lời thỉnh cầu, mình cũng đến rồi, còn có thể ngồi không chịu giúp hay sao? Tuy nhiên, những lời thô lỗ vẫn phải nói ra trước.
“Tôi không được học những khiến thức về chơi đồ cổ một cách có hệ thống, vốn hiểu biết rất hạn chế, nhãn quang lại càng không dám tự cho là tốt, tổng giám đốc Diệp chắc là phải suy nghĩ cho thật kỹ đấy.” Nếu thẩm định sai rồi lại bị anh trách móc, đúng là chẳng có lợi lộc gì.
“Cứ xem đi, chẳng qua cũng chỉ là một món quà thôi.”
Diệp Minh Lỗi không tỏ rõ thái độ dứt khoát.
Vật đầu tiên mà ông già đó đem ra là một viên đá, được bọc trong một lớp giấy đầy dầu mỡ. Sau khi mở nó ra, ông ta do dự một chút rồi vẫn đưa cho Diệp Minh Lỗi. Chu Lạc chỉ liếc mắt một cái liền không nhìn thêm nữa, Diệp Minh Lỗi cầm viên đá đó lên, quan sát kỹ một hồi, hỏi: “Đá Thọ Sơn?”. Rồi lại đưa cho Chu Lạc, Chu Lạc đòi anh phải đưa cho cô một đôi găng tay màu trắng mới chịu cầm lấy viên đá, tắt hết đèn điện, dùng đèn pin chuyên dụng quan sát thật kỹ, gật đầu nói: “Nếu không nhầm, đây chắc là đá vàng ở lưng chừng núi Thọ Sơn, mặc dù màu sắc hơi nhạt, lại không phải màu vỏ quýt của loại đá một, cũng có thể coi là quý hiếm rồi, dùng đá này mà khắc dấu để tặng cho các bậc trưởng bối thì không còn gì thích hợp hơn”.
Ban đầu, ông già kia không coi trọng Chu Lạc lắm, thấy cô trẻ trung xinh đẹp, cứ ngỡ rằng cho chẳng qua cũng chỉ là một hồng nhan tri kỷ của Diệp Minh Lỗi mà thôi. Nghe được những lời bình phẩm này, ông ta mới nhìn cô một cách trực diện, miệng còn lúng ba lúng búng nhấn mạnh rằng: “Không phải là quý hiếm, là cực kỳ quý hiếm. Loại có màu vỏ quýt mà cô vừa nhắc tới, làm sao to được như thế này?”.
Chu Lạc lạnh lùng nói: “Quý hiếm hay không quý hiếm, là thứ không thể hình dung được. Đây là đá thô chứ không phải hàng thủ công mỹ nghệ, trên thị trường đã có định giá, mặc dù giá mỗi lạng đắt hơn vàng, nhưng tin rằng Diệp thiếu gia chắc cũng đáp ứng được”.
Ông già ngượng ngùng gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy”. Tiếp đó, liền lôi ra thêm mấy món đồ nữa.
Ông ta lấy một cuộn tranh chữ ra trước, mở ra trên chiếc trà kỷ mộc mạc cổ xưa mà chắc chắn. Sau khi xem xong, Diệp Minh Lỗi nói trước một câu: “Tôi hoàn toàn không hiểu gì về tranh chữ, không thể phân biệt được thật giả tốt xấu, tuy nhiên sao vẫn cứ cảm thấy nó nhỏ mọn thế nào ấy, giống như là của phụ nữ vẽ vậy?”.
Chu Lạc không nén được, trợn mắt lên lườm anh một cái, cái tên gia trưởng này! Tuy nhiên, cô lại cũng khâm phục cảm giác nhạy bén của đối phương, một điều tương đồng đó là, cô cũng không có hứng thú với bức tranh chữ này.
“Ông ơi, bình thường có phải ông không chuyên kinh doanh mặt hàng tranh chữ?”
Ông già sững người lại một chút, cười hì hì nói: “Tất cả đều không qua được mắt cô rồi, tôi thường chú trọng tới ngọc, đá và đồ sành sứ, văn hóa không cao, những bức tranh chữ được nhìn thấy cũng ít. Diệp tiên sinh nói rõ rằng muốn mua mấy tác phẩm của các họa sĩ nổi tiếng nên tôi mới đi tìm, sao, bức tranh này có vấn đề ư?”.
Chu Lạc gật đầu, “Đâu chỉ là có vấn đề. Đây là bức ‘Trúc thạch đồ’ của Quản Đạo Thăng – vợ của nhà đại thư pháp thời nhà Nguyên là Triệu Mạnh Phủ, tác phẩm thật được trưng bày tại viện bảo tàng ở Cố Cung. Bức này của ông nếu không phải là giả mạo, e rằng Diệp tiên sinh sẽ phải đi báo án rồi”.
Cô bé quỷ quái này, Diệp Minh Lỗi mặc dù nghe ra cô đang chĩa mũi nhọn về phía mình, nhưng không ngờ đoán bừa mà lại trúng, đây đúng là tác phẩm của phụ nữ, cho dù đó là giả mạo.
Thấy sắc mặt của anh lộ rõ vẻ đắc ý, Chu Lạc không nén được liền nói: “Phong cách vẽ tranh của Quản phu nhân trang nhã mà độc đáo, ngay cả Đổng Kỳ Xương cũng phải nhận xét về bà rằng ‘Quản Ngụy Quốc viết trúc, mang rõ phong cách của Văn Hồ Châu, thẳng tắp mạnh mẽ’. Con người của Đổng Kỳ Xương, mặc dù nhân cách hơi xấu, nhưng trình độ học vấn và nhãn quang về thư họa lại là bậc nhất”. Thực ra, sau đó cô còn muốn bổ sung thêm một câu: “Một gian thương như anh thì làm sao có thể nhận ra được những điều tuyệt diệu, không hiểu thì đừng có nói lung tung!”. Tuy nhiên, người đang cùng dưới một mái nhà, rốt cuộc cũng không dám quá lỗ mãng.