lông mày lên "Chuyện khi nào? Mình biết thằng nhóc Cục Đường này đã thầm mến cậu từ trước, nhưng mà cậu khi nào lại bị nó lừa gạt vậy hả?"
Khương Đường không khỏi kháng nghị "Chị! Em là thật lòng yêu Viên Viên, không cần phải dùng thủ đoạn gì lừa gạt cô ấy."
Viên Viên ở một bên đang muốn nói, ban đầu là người nào đem cô chuốc say, sau đó đối với cô làm ra loại chuyện đó chứ?
Diệp Linh buông tay, giả bộ dáng vẻ bất đắc dĩ "Ôi, dù sao các ngươi cũng đã gạo nấu thành cơm, tôi cũng không nói gì, bất quá...” Đột nhiên mắt cô lộ ra vẻ nguy hiểm, trừng Khương Đường "Nếu em dám để cho Viên Viên đau khổ, chị tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho em!" Nói xong, cũng không chờ hai người đáp lại, cô liền xoay người bước nhanh đi.
Khương Đường vội vàng nói: "Trước chúng em vẫn chưa muốn đem chuyện này nói cho ba mẹ nghe!" Hắn muốn tìm thời gian tốt đem Viên Viên chính thức giới thiệu cho cha mẹ, lúc này ngàn vạn lần không thể bị cái miệng rộng Diệp Linh làm hỏng.
"Không thành vấn đề!" Diệp Linh quay đầu lại nói, kế tiếp lại lập tức vọt tới ngoài cửa phòng cha mẹ "tuyên bố" cái tin tức "Ba, mẹ, mau ra đây nhìn! Tên nhóc Khương Đường kia đem phụ nữ về nhà qua đêm, hơn nữa phụ nữ còn là Viên Viên! Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút! Nếu chậm, bọn họ sẽ nhảy cửa sổ trốn mất!"
Khương Đường quay đầu lại, ôm đầu ngã xuống giường.
Hắn thật muốn trực tiếp đem Diệp Linh đánh cho bất tỉnh, sau đó đem cô tặng cho anh chàng Đầu Gỗ kia, nhờ anh ta “chiếu cố” tới cô một chút.
Lúc này, đột nhiên có cái gì đó đè ở bắp đùi của hắn, hắn cúi đầu nhìn thì ra là Viên Viên đang tựa đầu vào đùi hắn, mặt ảo não.
"Làm sao bây giờ? Lần này giống như toàn bộ thế giới đều biết ."
"Biết cũng tốt." Khương Đường thở dài "Anh đột nhiên hiểu chị tại sao muốn làm như vậy, nếu không làm như vậy, em cả đời sẽ làm đà điểu, làm thế nào cũng không chịu đối mặt thực tế."
Viên Viên cúi đầu không nói, một lát sau, cô mới gật đầu một cái.
Xem ra chỉ có Diệp Linh là hiểu rõ khuyết điểm cô nhất !
Nếu "sự việc đã bại lộ", Trình Viên Viên đối mặt với lời mời ở lại cùng nhau ăn sáng của cha mẹ Khương Đường, đành nhắm mắt gật đầu đại.
Trên bàn ăn không khí có chút kì lạ, trừ Khương Đường ra, ba người còn lại đều dùng ánh mắt tràn đầy hứng thú quan sát cô, làm cho cô cảm thấy rất không tự nhiên.
Cuối cùng là mẹ Diệp mở miệng trước: "Viên Viên, nhà chúng ta cũng đã rất lâu không có ở chung một chỗ nhàn nhã ăn sáng với nhau như vậy, nói đến điều này thì phải cảm ơn con rồi!"
Diệp Linh lập tức nói tiếp "Đúng vậy ! Đúng vậy ! Cục Đường sau khi lên đại học lại ở kí túc xá, rất ít khi về nhà. Trước kia, buổi sáng nó cũng chỉ nằm trên giường, nếu không thì ở trong phòng tắm thật lâu, không biết nó tắm cái gì ở trong đó, ha ha...” Vừa nói xong, cô không khỏi bật cười một tiếng.
"Chị, ăn cơm đi!" Khương Đường trừng cô một cái "Còn có, không được chê bai em nữa !"
"Tốt lắm, tốt lắm, thật không biết tình cảm chị em của các con lại “tốt” như vậy, vừa thấy nhau là cãi vã om sòm." Mẹ Diệp cười lắc đầu một cái.
"Đúng rồi, mẹ, lúc trước mẹ không phải là vẫn nói muốn ôm cháu trai sao? Hiện tại có hi vọng rồi!" Diệp Linh cười rất vui vẻ, tiếp cô đột nhiên dùng đầu kia của chiếc đũa đâm đâm bộ ngực Viên Viên "Hơn nữa mẹ xem, vóc người Viên Viên tốt như vậy, sữa mẹ nhất định...không thành vấn đề ."
Viên Viên bị cô động đến sợ hết hồn, không nhịn được kêu lên một tiếng.
Khương Đường thấy thế, vội vàng đưa tay đem chiếc đũa gạt ra, Diệp Linh không phục, cầm chiếc đũa đâm tay của hắn, hai người kéo qua kéo lại, “rắc” một tiếng, chiếc đũa trên tay Diệp Linh bị bẻ thành hai đoạn.
Viên Viên mở to mắt, nhìn hai chị em trong nháy mắt lộ ra sát khí, nhìn chằm chằm lẫn nhau.
Bây giờ chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Không được đâm loạn bộ ngực của Viên Viên." Khương Đường lạnh lùng nói.
"Xì, em làm gì mà bảo vệ dữ vậy chứ?” Diệp Linh không vui nhìn chiếc đũa trên tay bị bẻ gảy đáng thương "Coi như Viên Viên có nguyện ý ở cùng với em, em cũng đừng quá kiêu ngạo! Chị cùng Viên Viên đã là bạn bè mười mấy năm, chị mới sẽ không dễ dàng như vậy liền đem Viên Viên nhường cho em đâu!"
Khương Đường nâng lên mắt lên. Trước đó đã có chuyện của Lưu Thũ Hồng,muốn hắn không nghi ngờ cũng không được, chẳng lẽ Diệp Linh cũng có ý đồ muốn chiếm đoạt Trình Viên Viên hay sao...Nhưng không phải là cô đã có tên Đầu Gỗ kia rồi, theo lý thuyết mà nói sẽ không đối với Viên Viên có ý định bất chính gì chứ?
"Hai người đừng có ồn ào nữa được hay không?" Viên Viên có chút sợ hãi nhìn về phía hai người kia.
Bình thường bọn họ cũng rất thân thiết, thế nào hôm nay lại ồn ào như vậy?
Đều là bởi vì cô sao?
Sớm biết như thế, cô đã...
Lúc này, Viên Viên cảm nhận được một ánh mắt quan tâm, nâng mắt nhìn, thì ra là người ngồi ở đối diện cô - Cha Khương Đường, đang dùng ánh mắt ôn hòa an ủi cô.
Thấy Viên Viên có chút không biết làm sao, cha Khương Đường đối với cô gật đầu một cái, nói: "Con không cần lo lắng, cọn chúng vẫn thường như vậy."
Khương Đường nghe cha nói chuyện với Viên Viên, vội vàng quay đầu, ánh mắt vẫn bén nhọn như cũ, không tiếng động nhìn về phía cha nhắn nhủ một tin tức - cha cũng vậy, chớ chọc vào người phụ nữ của con.
Cha Khương Đường cúi đầu làm bộ vội vã ăn thức ăn.
Ai, con trai đã trưởng thành, trong mắt chỉ có bạn gái, đâu còn chứa cha nó? Nếu trở mặt, nói không chừng ngay cả người thân là mình nó cũngkhông nhận, ông nên an phận chút, tiếp tục ăn.
"Được rồi, đừng đem không khí làm cho căng thẳng như vậy." Mẹ Diệp cuối cùng cũng mở miệng "Bất kể như thế nào, nhà ta mới có cơ hội ở cùng như thế này, nếu đả ở chung với nhau thì phải biết trân trọng. Chuyện tương lai như thế nào không ai đoán trước được, mọi người nhất định phải cùng nhau cố gắng, có biết không?”
Hai chị em nghe xong, cũng gật đầu một cái.
Bị con trai lơ là không ngó tơi, khóe môi của bà cũng bất giác mang theo một chút cười nhàn nhạt.
Trên bàn ăn tạm thời yên tĩnh lại, mọi người tiếp tục cơm.
Nhưng Diệp Linh vẫn không chịu nhún nhường, ăn xong bát cháo, chợt tuôn ra một câu "Mẹ, bất quá con nhớ mẹ ôm nguyện vọng cháu trai, trong thời gian này chắc sẽ khó thành hiện thực."
"Hả? Tại sao?" Mẹ Diệp tò mò hỏi.
Khương Đường cùng Viên Viên hai người cũng cùng nhau nhìn về Diệp Linh.
"Vì cái này nè." Diệp Linh từ trong túi lấy ra một tờ hoá đơn, đưa cho mẹ.
Khương Đường liếc mắt nhìn, đột nhiên sắc mặt biến đổi, hắn rất muốn đoạt lại cái phiếu đó, nhưng là đã quá muộn.
Chỉ thấy Mẹ Diệp nhìn phiếu kia sau đó, nâng lên mắt lên nhìn, sau đó đem phiếu đưa cho Khương Đường, hỏi: "Cái này là của con sao?"
"Nhất định là thế! Nó về nhà thay quần áo xong lại ném luôn vào máy giặt, lúc con giặt đồ có kiểm tra túi quần còn sót lại gì không, thì phát hiện ra tờ giấy này.” Diệp Linh lộ ra nụ cười đắc ý
"Hoá đơn gì vậy?" Viên Viên hỏi.
"Cậu hỏi nó đó." Diệp Linh đưa tay chỉ Khương Đường.
Khương Đường trợn mắt nhìn cô một cái. Có người chị nào lại đi hại em trai mình như vậy chứ!
"Thằng nhóc này cố tình chuẩn bị từ trước mà." Diệp Linh không quên nói lên câu này.
Viên Viên rất tò mò, muốn nhìn xem hoá đơn đó là gì, đưa tay muốn lấy, nhưng Khương Đường không muốn cho cô xem, đem phiếu giấu ra sau lưng, nhưng lại vô tình đem hoá đơn đến trước mặt cha Khương.
Chỉ thấy cha Khương Đường mở to mắt, sau đó đọc lên nội dung trên hoá đơn “Dụng cụ bảo hộ chuyện hai người... . Đây là cái gì vậy? Một hộp có báy cái, lại còn mua đến mười hộp?”
Khương Đường ngẩn ngơ, sắc mặt lộ ra vẻ không tin được chuyện vừa xảy ra.
Viên Viên thừa cơ đoạt lấy hoá đơn, nhìn một chút, gương mặt cũng đỏ lên.
"Cục đường!" Cô lấy tay ôm lấy hai gò má, xấu hổ mắng người "Anh... Anh sao lại không cẩn thận như vậy, để hoá đơn mua những “thứ này” tùm lum tùm la, lại còn bị người khác phát hiện, bây giờ làm sao, xấu hổ chết mất thôi.”
“Anh đây đã suy nghĩ kĩ rồi! Hơn nữa chuyện này đối với em cũng tốt àm, chẳng lẽ em muốn mang thai, sau đó cùng anh – một tên bác sĩ thực tập nhỏ bé, sống qua ngày à? Ít nhất cũng phải anh ổn định kinh tế rồi chúng ta mới bắt đầu kế hoạch sinh con được chứ.” Khương Đường cho rằng cây ngay không sợ chết đứng, liền nói.
"Ai muốn sinh con cho anh!" Viên Viên thẹn quá hoá giận, tay nhỏ bé không ngừng đấm vào cánh tay của hắn.
“Được! Được! Vậy thì hiện tại không sinh con, nhưng em thật sự cảm thấy “dùng mũ” không thoải mái sao? Vậy lần sau anh sẽ ... ”
"Không phải chuyện này!"
Trời ạ! Thế nào càng nói càng lộ!
Trên bàn ăn ba người đã ngồi ở cùng chiến tuyến, bộ mặt hứng thú nhìn đôi nam nữ diễn kịch hài.
Mẹ Diệp đẩy đẩy tay Diệp linh "Con cũng nên đem Đại Thụ về nhà để chúng ta gặp mặt đi.” (Đại Thụ là tên thật của anh chàng Đầu Gỗ đấy.)
Diệp Linh mặt tươi cười, vui vẻ nhìn mẹ "Mẹ, mẹ yên tâm, con rất muốn sinh con nha, nếu như mẹ muốn ôm cháu ngoại trước, con với anh ấy sẽ cố gắng toại nguyện cho mẹ!"