ười nói với Viên Viên: "Như vậy đi, tan việc chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm? Thật ra hôm nay, các giáo viên khác đều rất lo lắng cho cô nhưng lại ngại hỏi cho nên mới nhờ đến tôi.”
Viên Viên gật gù "Thì ra là như vậy, thật ngại quá, tôi cũng không biết mình lại mang đến nhiều phiền toái như vậy." Cô vội vàng đối với hắn cúi mình xin lỗi.
Lưu Thủ Hồng không nhịn được cười lên, vỗ vỗ đầu của cô "Không sao, hôm nay sau khi tan việc, chúng ta cùng nói chuyện một chút đi! Tôi dù gì cũng từng học qua tâm lí học, cũng có thể giúp cô."
Viên Viên vốn là muốn cự tuyệt, nhưng lại nghĩ đến cự tuyệt tâm ý của người ta như vậy thật là có hơi bất lịch sự. Để cho các đồng nghiệp lo lắng đã làkhông tốt, nếu như còn cự tuyệt nữa...
"Được rồi." Cô cũng chỉ đành đồng ý.
※ ※ ※ ※ ※ ※
Hết giờ tan học, Trình Viên Viên cùng đi dùng cơm với Lưu Thủ Hồng.
Hắn lái xe đi làm, nên dùng xe chở cô tới vùng ngoại ô ở Đài Bắc dùng cơm.
Vừa ăn, hắn vừa hỏi Trình Viên Viên nguyên nhân mà cô phiền não, cô không biết khéo léo cự tuyệt như thế nào, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đem chuyện giữa mình và Khương Đường nói cho hắn biết.
Lưu Thủ Hồng nghe rất cẩn thận, cũng không đưa ra lời khuyên hay nhận xét gì, dù sao đối với Trình Viên Viên mà nói thì những lời khuyên kia cô cũng không cho là có ích.
Chỉ cần rời khỏi Khương Đường, lý trí của cô sẽ tỉnh táo nói cho cô biết nên làm thế nào, đâu mới là cách tốt nhât cho hai người. Điều phiền não duy nhất của cô chính là không biết làm thế nào để nói cho Khương Đường biết suy nghĩ trong lòng cô.
Lưu Thủ Hồng sau khi nghe xong, gật đầu một cái, sau đó nói: "Xem ra vấn đề này hai người cần ngồi xuống nói chuyện mới được."
Viên Viên thở dài.
Nói nhảm, cái đó cô cũng biết mà!
Cô cảm thấy bữa cơm hôm nay có chút buồn bực, giống như cũng không giúp được cái gì...
Lưu Thủ Hồng nuốt nước miếng, đột nhiên nhìn chằm chằm môi của cô "Cô giáo Viên Viên, son môi cuả cô bị nhạt rồi, cô có muốn đi trang điểm lại một chút không?"
"À! Vậy sao? Cám ơn anh, tôi xin phép." Viên Viên vội vàng rời chỗ ngồi.
Vừa đi tới nhà vệ sinh vừa suy nghĩ, cô cảm thấy có gì đó không đúng.
Cảm thấy thầy giáo Lưu hình như không giống những người đàn ông bình thường.
Ngay cả Khương Đường cũng sẽ không chú ý tới son môi cô có nhạt hay không - hắn tám phần chỉ biết chú ý hôm nay áo cô có cái nào bị rơi ra hay không thôi - nhưng mà thầy giáo Lưu lại chú ý tới, người đàn ông tỉ mỉ như vậy, cũng thật là lạ .
Nhưng lạ chỗ nào, cô cũng không biết.
※ ※ ※ ※ ※ ※
Khi Viên Viên trở lại chỗ ngồi, thấy bên cạnh Lưu Thủ Hồng đã có hai chén trà sữa nóng.
Hắn nhiệt tình đem một chén đưa cho cô "Đây là trà sữa ông chủ đặc biệt làm, là Tích Lan Hồng Trà, dùng với sữa, mùi vị rất tuyệt !"
Trình Viên Viên nhận lấy chén trà bằng sứ, thời điểm đang muốn uống, cô chú ý tới lúc Lưu Thủ Hồng uống trà , cái tay cầm chén trà kia nhếch lên một ngón út... Sao lại yểu điệu như vậy?
Hai người uống trà xong, Lưu Thủ Hồng đột nhiên vội vã muốn rời đi.
"Cô giáo Viên Viên, thật xin lỗi, tôi đột nhiên quên tối hôm nay có chuyện phải làm, cho nên bây giờ phải trở về, thật xin lỗi! Khiến cô cảm thấy phiền, bất quá để cho tôi đưa cô về nhà được không?"
"Không sao, không sao, anh có việc gấp hãy mau đi làm đi, không cần phải để ý đến tôi."
Thật ra thì nghe Lưu Thủ Hồng nói như vậy, ngược lại Viên Viên thở phào nhẹ nhõm.
Không biết tại sao, cô cảm thấy ở cùng thầy giáo Lưu ở chung một chỗ có một loại cảm giác bị đè nén, để cho cô rất không tự nhiên.
"Không được, tôi nhất định phải đưa cô về nhà, làm đàn ông nên có phong độ một chút."
Viên Viên không từ chối được hắn, không thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng đáp ứng.
Nhưng là trên đường về nhà, cô đột nhiên cảm thấy mí mắt có chút nặng nề.
Cô xoa xoa mí mắt, nghĩ thầm, chắc là vì tối qua không ngủ thôi!
Lưu Thủ Hồng nhìn thấy động tác dụi mắt của cô, khóe miệng lộ ra nụ cười khó hiểu.
※ ※ ※ ※ ※ ※
Còn chưa về đến nhà, Trình Viên Viên đã cảm thấy buồn ngủ, mắt của cô nặng đến nổi mở không lên, hiện tại xe chạy đi đâu cô cũng không biết, ngay cả Lưu Thủ Hồng nói gì với cô, cô cũng chỉ nghe câu được câu mất, rồi lại qua loa gật đầu.
Một lát sau, xe dừng lại.
Lưu Thủ Hồng đem cô đỡ ra ngoài xe, đi một đoạn đường ngắn, mở ra một cánh cửa, tiếp, cô gục ở trên giường lớn mềm mại .
Viên Viên trong lòng có chút buồn bực, kỳ quái, thế nào vừa vào cửa đã đến phòng ngủ? Trước cũng cần đi qua phòng khách không phải sao?
Nhưng cô hiện tại rất buồn ngủ, cái gì cũng không muốn suy nghĩ, chỉ muốn ngủ một giấc.
Chợt có người cỡi quần áo của cô, nhưng cô đã toàn thân vô lực, trong đầu tuy ý thức mơ hồ, nhưng cô biết có cái gì đó không đúng, lại không có sức lực phản kháng.
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra... Đây là nhà của cô sao?
Người đàn ông đang cởi quần áo cô là ai?
Trước ngực chợt lạnh, áo ngoài đã bị bỏ đi, chỉ còn lại nịt aó ngực, cô bản năng bắt được chăn bông, muốn che lấy người, lại nghe tiếng “tách tách”.
Tiếp theo, thanh âm kia lại vang lên mấy lần.
"Hừ hừ, có cái này, tôi sẽ không sợ cô còn có thể cùng người đàn ông kia ở chung một chỗ...” Lưu Thủ Hồng nói.
Viên Viên nhíu chặt lông mày. Hắn đang nói cái gì, cô nghe thế nào cũng không hiểu.
"Tốt lắm, tới lúc rồi...” Hắn đem tay đưa về phía nửa người dưới cô.
Vừa lúc đó, cửa phòng đột nhiên bị đá văng.
"Khốn kiếp! Mày không muốn sống rồi! Mày cho rằng Viên Viên của tao là ai hả?"
Người xông tới không ai khác, chính là Khương Đường.
Hôm nay hắn vốn là muốn cùng Trình Viên Viên nói rõ ràng, cho nên thừa dịp đến cửa nhà trẻ muốn chờ cô tan việc. Hắn đang muốn hỏi tại sao bạn học Thi Vịnh Triển lại muốn cùng đi đến nhà trẻ với hắn, nào biết mới vừa đến cửa nhà trẻ, đã thấy Trình Viên Viên ngồi lên xe một người đàn ông khác rời đi.
Hắn vội vàng đón taxi, theo dõi hai người kia, Thi Vịnh Triển cũng đi theo xem náo nhiệt.
Hai người theo tới nhà hàng, lại một đường theo tới khách sạn, Khương Đường rốt cục không kềm chế được, bạo lực uy hiếp nhân viên khách sạn nói cho hắn biết số phòng của Trình Viên Viên, sau đó liền vọt vào trong phòng "bắt kẻ thông dâm" .
Lửa giận ngút trời, hắn đá văng cánh cửa, vừa đúng lúc nhìn thấy áo quần Trình Viên Viên xốc xếch, cả người co rút nằm trên giường, trong ngực ôm chăn bông mà ”móng lợn” của tên đàn ông kia đang mò đến đùi cô. Tức giận nãy giờ bị kềm chế rốt cuộc cũng bộc phát, Khương Đường xông lên nắm cổ áo đối phương, hướng mặt phải của hắn giáng xuống một cú đấm trời giáng.
"Mày muốn chết sớm một chút có phải không, tao tuyệt đối sẽ làm cho mày chết một cách rất khổ sở!"
Hắn đang muốn đánh tiếp nữa, Lưu Thủ Hồng đột nhiên hô to "Cục Đường! Cậu không biết tớ sao?"
"Mày là thằng nào! Tao làm sao có thể biết mày? Dám đụng đến người phụ nữ tao,mày đi chết đi ... " Một cú đấm nữa lại rơi xuống.
"Tớ là bạn học Lưu Thủ Hồng ở trường trung học đây!"
"Không có ấn tượng!"
"Chính là người bị bạn bè trong lớp khi dễ, sau đó...”
"Mày nói hưu nói vượn gì đó! Chờ tao đánh chết mày trước đã rồi hãy nói!"
"Cậu quên rồi sao? Ngày tốt nghiệp hôm đó tớ đã tỏ tình với cậu đấy!"
Khương Đường dừng quả đấm giữa không trung.
Tỏ tình?
Hắn nghi ngờ nhìn chằm chằm người trước mặt bị hắn đánh cho hai cú, mặt đang sưng phù giống hệt như cái đầu heo.
Vừa nghe như thế, hắn giống như có chút ấn tượng... Buổi lễ tốt nghiệp trung học ngày đó, có một tên con trai không biết xấu hổ chạy đến tìm hắn, nói là có chuyện quan trọng muốn nói cho hắn biết, sau đó...
"Là mày?" *dám xuống tay với TVV cho nên em để KĐ gọi mày-tao luôn,không bạn bè gì hết*
"Đúng vậy, là tớ!" Lưu Thủ Hồng thấy hắn nhận ra mình, cao hứng vô cùng "Mặc dù cậu cự tuyệt tớ, nhưng là mấy năm qua, tớ vẫn chưa quên cậu!"
Quả đấm dừng ở giữa không trung tiếp tục quỹ đạo của nó, rơi xuống cằm của Lưu Thủ Hồng .
"Khốn kiếp! Là vì tao cự tuyệt mày mà mày dám đem tất cả trút lên người phụ nữ của tao sao?"
"Tớ làm vậy là không đúng sao!" Lưu Thủ Hồng đau lòng, giống như bị ai đóvứt bỏ, oán trách kêu lên "Sao mắt cậu nhìn người kém như vậy, khi không lại đi coi trọng người phụ nữ vừa già vừa xấu xí như cô ta? Tớ có điểm nào kém cô ta chứ? Tớ chỉ là không có bộ ngực to như trái dưa gang giống cô ta thôi. Tớ không phục! Tớ muốn thừa lúc cô ta bất tình mà chụp hình nude của cô ta, sau đó uy hiếp bắt cô ta chia tay với cậu, nếu không được tớ cũng không ngại nói rằng tớ và cô ta đã lên giường với nhau, hơn nữa còn là cô ta dâm đãng không buông tha cho tớ... ”
“Câm mồm! Viên Viên không phải là loại người như vậy!”
"Không phải sao? Vậy cậu nhìn xem bộ dáng cô ta hiện tại là sao!" Lưu Thủ Hồng đắc ý giơ máy chụp hình lên "Tớ đã chụp lại hết rồi!"
Khương Đường dùng sức thở ra một hơi, vươn tay ra dùng sức duỗi thẳng (giống như đang khởi động tay chân vậy), ánh mắt toát lên sự tức giận ngút trời xanh, khiến cho Lưu Thủ Hồng nhìn thây cũng phải phát run.
“Tốt lắm, nếu như mày chán sống như vậy, tao sẽ giúp mày toại nguyện.”
"Cậu... Cậu muốn làm gì?" Lưu Thủ Hồng hoảng sợ.
Khương Đường cười lạnh một tiếng “Tao muốn để cho mày phải hối hận vì những gì đã làm hôm nay.”