Tranh, ông trầm tư một chút rồi mới chậm rãi nói, “Tình hình của Liệt thiếu gia khá đặc biệt, tâm lý phòng vệ của cậu ta cực mạnh. Phải nói rằng, xét về mặt thân thể cậu ta không hề có chút tổn hại nào, chỉ là tâm lý của cậu ta thực sự rất tệ.”
“Thân thể cậu ta rất khoẻ mạnh?” Lạc Tranh suy nghĩ một chút, xem ra ý tưởng của nàng là hoàn toàn chính xác.
“Vậy việc cậu ta luôn ngồi trên xe lăn, không nhìn thấy hoặc không nghe thấy người đối diện đang nói chuyện đều là do tâm lý của cậu ta tạo nên sao?”
Bác sỹ Oswald nghe vậy, khẽ cười nói, “Lạc luật sư, tôi nghĩ vừa rồi cô cũng đã nhìn thấy Liệt thiếu gia đứng dậy. Cậu ta hoàn toàn có thể đứng lên, thậm chí, đối với vết thương của cô còn có phản ứng, điều này chứng minh rằng thực tế cậu ta có thể nghe được, nhìn được mọi chuyện diễn ra. Sở dĩ cậu ta lâm vào tình trạng thế này là vì cậu ta đang chìm trong trạng thái tự bảo vệ cùng cảm giác tội lỗi.”
Lạc Tranh nghe xong những lời này, suy nghĩ một hồi, khẽ lắc đầu, “Bác sỹ Oswald, thật ngại quá, tôi không hiểu lắm ý của ông?”
Bác sỹ Oswald cũng không hề để bụng, suy nghĩ một chút rồi mới trả lời, “Nói một cách đơn giản chính là cơ chế tự bảo vệ của Liệt thiếu gia có sự xung đột với tiềm thức của cậu ta. Lấy ví dụ đơn giản nếu như cô tự tay làm tổn thương một người thân yêu nhất của mình, cô sẽ thấy thế nào?”
Lạc Tranh hơi sững người, một lúc lâu sau mới có phản ứng, ngập ngừng nói, “Tôi sẽ rất đau lòng, hơn nữa còn rất hận bản thân mình.”
“Đúng vậy, đây chính là những suy nghĩ trong tiềm thức của cô.” Bác sỹ Oswald khẽ gật đầu, “Tôi tin rằng tất cả mọi người đều có phản ứng đó. Nhưng mà, bệnh tâm lý cũng không phải chỉ hình thành từ một nguyên nhân đơn giản như vậy. Khi Liệt nhìn thấy thi thể của Vũ, cậu ta tin rằng cái chết của Vũ là do một tay mình gây nên. Vì vậy từ lúc đó, cậu ta liền lâm vào tình trạng tâm lý bị đè nén. Cô cũng thấy căn phòng sưởi nắng kia rồi. Là do Liệt tự tay xây nên. Thật ra, từ góc độ tâm lý mà nói, thứ nhất là vì cậu ta muốn hoàn thành tâm nguyện của Vũ. Thứ hai, cậu ta muốn tự xây cho mình một căn phòng để tự phong bế bản thân. Khi phòng sưởi nắng xây xong cũng là lúc Liệt hoàn toàn giam mình trong đó.”
“Đây là một dạng trốn tránh hiện thực!” Lạc Tranh nghe vậy đương nhiên hiểu rõ. Nàng ít nhiều cũng có nghiên cứu về tâm lý học, nay nghe bác sỹ nói vậy đương nhiên là thấy có lý.
“Đúng vậy, chính là sự trốn tránh hiện thực. Phải nói rằng, người đang bị tổn thương hoặc người phải trải qua một nỗi đau lớn sẽ vô thức lựa chọn cho mình phương thức bảo vệ này, cũng chính là cái gọi là trốn tránh thực tại, giống như người thất tình đi mua say vậy. Họ muốn đem những chuyện trước kia vứt bỏ hết. Đây chính là một loại phản xạ tự bảo vệ của cơ thể, khiến cho người ta chìm vào quên lãng, như vậy mới khiến bản thân không bị tổn thương nặng hơn.” Bác sỹ Oswald nói khá chậm rãi, phân tích cũng vô cùng tỉ mỉ.
Lạc Tranh khẽ gật đầu, biểu thị rằng đã hiểu.
“Nhưng mà, Liệt tại sao lại đột ngột trở nên điên cuồng chứ? Cậu ta thường xuyên như vậy sao?”
“Không, Liệt thiếu gia thường ngày đều rất yên tĩnh, chỉ là mỗi buổi chiều tà thường phát tác một lúc, hoặc là dưới những tình huống bị kích thích như ngày hôm nay vậy.” Bác sỹ Oswald lắc đầu nói.
Những lời này thực khiến Lạc Tranh có chút sững sờ.
“Tình huống như vậy phải lý giải thế nào đây? Ông là bác sỹ tâm lý, chắc hẳn đã có dự liệu về việc phát sinh những chuyện như vậy.”
“Đó chính là điều tôi đã nói. Cơ chế tự bảo vệ của con người cùng với tiềm thức của họ đã xảy ra sự xung đột, lúc nãy tôi mới chỉ giải thích một nửa mà thôi.” Bác sỹ Oswald nói tiếp, “Lạc luật sư, cô là luật sư nhiều năm như vậy hẳn biết rõ, tiềm thức của con người là thành thực nhất. Có thể điều cô nhìn thấy hoặc nghe thấy đều không phải là sự thật, nhưng tiềm thức của cô tuyệt đối sẽ không lừa gạt cô.”
Hồi 7: Rơi vào lưới tình
Chương 2 - Phần 3: Nghi vấn của Lạc Tranh
Lạc Tranh khẽ gật đầu. Về điểm này nàng hoàn toàn thừa nhận, tiềm thức của con người chính là thứ chân thật nhất, đây cũng là thứ mà rất nhiều nhà tâm lý học cùng nhà thôi miên thường tiếp xúc. Khi những người có bệnh về tâm lý gặp gỡ bác sỹ tâm lý của mình thực ra là bác sỹ tâm lý đang đối thoại cùng với tiềm thức của người bệnh, từ đó tìm ra nguyên nhân của sự việc rốt cục nằm ở nơi nào.
Thân là một luật sư, Lạc Tranh cũng hiểu rõ điều này, trên thực tế, hành động của con người hoặc ánh mắt cũng có thể vô thức biểu đạt tiềm thức của họ. Tinh thông những thứ này, có thể nhận biết người nào đang nói dối, đây cũng là nguyên nhân khiến cho lúc Lạc Tranh lúc tranh biện trên toà luôn đạt thuận lợi.
Oswald thấy nàng hiểu được, lại tiếp tục nói.
“Trong tiềm thức của Liệt luôn cho rằng mình đã hại chết Vũ, cho nên trong thâm tâm cậu ta luôn tràn ngập cảm giác tội lỗi. Đồng thời, cơ chế tự bảo vệ của bản thân lại không ngừng phát huy tác dụng để cho cậu ta tránh khỏi thương tổn. Do vậy, hai tình huống mâu thuẫn đã hình thành, một loại là trốn tránh, một loại là đối mặt. Đại đa số tình huống, cơ chế tự bảo vệ của con người sẽ khiến họ rơi vào trạng thái yên tĩnh, không nói một lời, cho nên Liệt mới chìm trong trạng thái yên lặng như vậy. Chúng ta cũng biết, các chức năng của cơ thể con người cũng có lúc mệt mỏi, giống như một nhân viên làm việc cần có thời gian nghỉ ngơi và ngủ vậy, do đó cơ thể cũng sẽ tồn tại tình huống nghỉ ngơi như vậy. Có thời điểm, tiềm thức của con người sẽ trỗi dậy cực kỳ mạnh mẽ, thúc đẩy Liệt nhớ lại tất cả, khiến cậu ta không thể đối mặt được. Đây cũng là lý do khiến cậu ta nổi điên lên như vậy.”
“Thì ra là như vậy.” Lạc Tranh rốt cục hiểu ra mọi chuyện lại có một thắc mắc, “Vậy chẳng lẽ không có cách nào để cho loại tiềm thức đó của cậu ta biến mất ư?”
Bác sỹ Oswald nhẹ nhàng cười, lắc đầu, “Không thể nào! Nên biết, tiềm thức là phản ứng bản năng nhất của con người, là bộ nhớ đáng tin cậy nhất của những sự việc đã phát sinh trong quá khứ. Tiềm thức là một lĩnh vực không thể kiểm soát được, nó luôn luôn tìm cách thoát khỏi mọi sự trói buộc để nhắc nhở ta nhớ lại hết thảy chuyện đã qua.”
“Thoát khỏi sự trói buộc?” Lạc Tranh có chút không hiểu, “Nói như vậy là sao?”
“Lấy một ví dụ đơn giản nhất, Lạc luật sư, cô đã từng nằm mơ chứ?” Bác sỹ Oswald mỉm cười nhìn nàng.
Lạc Tranh có chút sững người lại, khẽ gật đầu, "Đương nhiên, tôi cũng thường xuyên nằm mơ.”
“Thực ra, giấc mơ chính là một dạng nguỵ trang của tiềm thức. Tiềm thức nhiều khi rất giảo quyệt, nếu như nó không thể xuyên qua cơ chế tự bảo vệ của bản thân con người thì nó sẽ dùng cách nguỵ trang như vậy, dùng một loại ý thức không rõ ràng để nói cho ta biết mọi chuyện. Trong đó, giấc mơ chính là một sự lựa chọn tốt nhất. Tiềm thức sẽ thông qua giấc mơ để nói cho ta biết một số sự thật.” Oswald chậm rãi nói.
“Tôi đã đọc qua bộ sách của Freud, trong đó có đề cập đến mối liên hệ giữa tiềm thức và giấc mơ. Quả thực đúng như vậy.” Lạc Tranh gật đầu đồng tình.
“Đúng vậy, thật ra chuyện này cũng không khó giải thích. Ví dụ như có người nằm mơ thấy răng của mình rụng hết, vậy có nghĩa là hệ thống tiêu hoá của họ có vấn đề. Trên thực tế chính là tiềm thức đang ngầm nói cho họ biết, cần phải tăng cường bảo vệ đường tiêu hoá.” Oswald vừa cười vừa nói.
“Nhưng còn những cơn ác mộng? Phải giải thích chúng thế nào?” Lạc Tranh đột ngột hỏi một câu, nàng bất giác nhớ tới chính mình thường xuyên gặp ác mộng.
Oswald chăm chú nhìn nàng, một lúc lâu sau mới bất ngờ hỏi lại, “Lạc luật sư, cô thường xuyên gặp ác mộng?”
“À, không phải.” Phản ứng của Lạc Tranh có chút đột ngột, không khỏi cười khổ một tiếng. Tại sao vậy? Rõ ràng đang lý giải tình hình của Liệt, sao nàng lại tự nhiên nghĩ tới bản thân mình?
“Tôi chỉ là…nghĩ tới vấn đề đó mà thôi.”
Oswald dường như có chút suy nghĩ, nhìn nàng một hồi rồi gật gật đầu, “Thực ra mơ thấy ác mộng cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Có đôi khi, do gặp phải áp lực quá lớn dẫn đến tình trạng đó. Đây cũng là một dạng tự giải phóng bản thân. Nhưng trong số những người mà tôi thường xuyên liên lạc, giấc mơ của họ luôn trở thành sự thật, thật ra đây cũng là một dạng tiềm thức muốn cho ta biết sự thật mà thôi.”
"A?" Lạc Tranh có chút kinh hãi, trong miệng bất giác khẽ lẩm nhẩm, “Vậy sao tiềm thức lại không trực tiếp cho ta biết? Sao lại phải gián tiếp biểu hiện như vậy?”
“Đó là bởi bộ não con người luôn tồn tại hệ thống sàng lọc, nó cũng thuộc về một chức năng quan trọng của cơ chế tự bảo vệ, nó muốn đảm bảo ta không phải chịu sự tổn thương quá nặng nề. Cho nên tiềm thức mới đi vào trong giấc mơ, nó phải nguỵ trang như vậy mới không bị cơ chế tự bảo vệ phát hiện. Ví dụ như khi người ta mơ thấy ác mộng, tại thời điểm mấu chốt liền tỉnh lại, đó chính là nhờ cơ chế tự bảo vệ của con người. Nếu như tiềm thức lấn át mọi chuyện thì tinh thần con người sẽ bị tổn thương rất lớn, do đó ảnh hưởng tới sức khoẻ của họ.”
Lạc Tranh gật đầu. Thì ra nguyên do là như vậy.
“Thật ra, cơ chế tự bảo vệ của con người còn có một loại phương thức khác khiến cho tiềm thức không cách nào hoạt động được. Đó chính là mất đi trí nhớ. Ví dụ như có nhiều người sau khi chịu một sự đả kích nặng nề, lúc tỉnh lại hoàn toàn không nhớ đã xảy ra chuyện gì. Điều này đã nói lên, cơ chế tự bảo vệ của họ đang tiến hành phong toả trí nhớ. Đây cũng là một loại bảo vệ, đương nhiên tình huống như vậy không bao gồm người bị tổn thương não bộ, chỉ là người bị tổn thương về mặt tinh thần mà thôi. Nhưng mà, hiện tượng này cũng không phải là vĩnh viễn, có đôi khi nó niêm phong trí nhớ cất vào kho vài năm, có đôi khi chỉ một thời gian ngắn. Chỉ cần có cơ hội thích hợp, tiềm thức sẽ tìm cách nói cho ta biết hết thảy những chuyện đã phát sinh.” Oswald lý giải rất chi tiết cho Lạc Tranh hiểu.
Lạc Tranh khẽ thở dài, đến giờ nàng mới biết thì ra tiềm thức của con người lại mạnh mẽ đến vậy.
“Bác sỹ Oswald nếu đã hiểu rõ tình hình của Liệt như vậy, chẳng lẽ không có phương pháp trị liệu sao?”
Bác sỹ Oswald có chút tiếc nuối lắc đầu, “Cơ chế tự bảo vệ của Liệt quá mạnh mẽ, ngoại trừ kéo dài thời gian quan sát cùng một số biện pháp hỗ trợ tâm lý, không có mấy cách để tác động. Lạc luật sư, tôi nghĩ cô cần phải hiểu rõ, bệnh tâm lý không phải là một chứng bệnh thông thường, có thể uống thuốc, châm cứu là sẽ khỏi. Phải nói rằng, phòng tuyến tâm lý của Liệt quá mạnh, căn bản không tiếp nhận sự trị liệu của tôi.”
Lạc Tranh không nghĩ tới chuyện lại như vậy, suy nghĩ một chút rồi nói, “Nhưng mà, hôm nay Liệt nhìn thấy vết thương của tôi thì có phản ứng.”
Bác sỹ Oswald nghe vậy cũng không lấy làm kinh ngạc, nhẹ nhàng nói, “Lạc luật sư, thực ra Liệt khi nhìn thấy máu cũng có phản ứng, điều này có lẽ liên quan tới cái chết của Vũ. Lúc đầu, tôi cũng nghĩ rằng việc điều trị có hy vọng. Nhưng mà dần dần tôi phát hiện mọi chuyện vẫn như cũ. Cậu ta ngoài lúc nổi điên, thời gian còn lại đều tự nhốt mình trong thế giới riêng.”
Lạc Tranh nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một hồi thất vọng, nàng còn tưởng rằng….