Nếu như, tôi nói rằng tôi yêu em, em sẽ như thế nào? Nếu như, tôi nói rằng tôi hận em, thì em sẽ ra sao? Quá khứ, có lẽ có thể qua đi, có lẽ, cả một đời này sẽ ám ảnh em và tôi.
Luôn muốn được gặp em, ngồi bên cạnh em, ngắm nhìn nụ cười của em, hít lấy hơi thở của em, kề cận mùi hương của em, thật lâu, thật lâu…
Nếu không thể yêu nhau, thì ít nhất, cũng để cho em và tôi quyền được ôm lấy nhau, chìm trong không gian của nỗi nhớ, phải không, phải như vậy không? Có lẽ vậy…
Kẻ đã từng yêu, kẻ đã từng rung động, đáng kiếp!
***
Từ lâu đài của Liệt trở lại Paris, Lạc Tranh cảm thấy như vừa trải qua một giấc mộng, hết thảy mọi chuyện phát sinh đều quá bất ngờ, nhưng lại giống như đã xảy ra từ lâu lắm, khiến cho nàng không kịp trở tay, còn chưa chuẩn bị gì đã phải tiếp nhận hết thảy.
Bóng đêm dày đặc cùng khí hậu cuối thu dần bao phủ cả thành phố. Mưa lại bắt đầu tí tách rơi, đập vào cửa kính, khiến tâm trí của mỗi người đều có chút xáo trộn.
Lạc Tranh cuộn mình ngồi trên ghế sofa, hai tay ôm lấy chân, lẳng lặng nhìn bóng cây không ngừng chập chờn bên ngoài cửa sổ. Tâm tư nàng khá an tĩnh, đầu óc cũng hoàn toàn trống rỗng.
Từ lúc Louis Thương Nghiêu đưa nàng trở về biệt thự cũng không hề đi ra ngoài. Hắn chỉ trở lại phòng làm việc, không biết bận rộn cái gì nữa. Như vậy cũng tốt, đỡ phải đối mặt hắn, tránh được sự lúng túng bởi không biết nên nói cái gì.
Lúc ở trong lâu đài, hành vi của hắn khiến nàng ít nhiều muốn phản kháng. Ở trong toà lâu đài đẹp như tranh vẽ đó, hắn lại có thể làm ra loại chuyện như vậy đối với nàng. Hơn nữa, vẻ mặt của hắn lúc đó thực sự rất khiếp người. Nàng còn nhớ rõ ánh mắt của bà quản gia nhìn về phía mình mang theo sự nghi hoặc cùng khó hiểu cỡ nào.
Xem ra, bà quản gia kia cũng coi nàng như một phụ nữ hám tiền nào đó mà thôi.
Lạc Tranh khẽ thở dài, tựa đầu vào thành ghế sofa, đôi mắt trong veo giờ có chút mơ hồ nhìn về nơi xa xăm không hề chớp. Không biết tại sao, nàng đột nhiên nhớ tới Lưu Ly, bất giác có chút kinh hoàng, ánh mắt vốn tĩnh lặng giờ cũng nổi lên sự thay đổi.
Vội cầm lấy di động, mở ra mục tin nhắn, Lạc Tranh còn nhớ rõ, Lưu Ly đã nói sẽ lập tức bay đi Paris. Hai ngày nay có quá nhiều chuyện phát sinh, khiến cho nàng quên bẵng mất chuyện quan trọng như vậy.
Tin nhắn vẫn còn đó, nhưng chỉ là tin mà nàng đã đọc hôm trước. Đến giờ, một chút tin tức của Lưu Ly cũng không có. Suy nghĩ một chút, Lạc Tranh liền bấm di động gọi cho Lưu Ly.
Chờ hồi lâu, vẫn không nghe được chút thanh âm quen thuộc của Lưu Ly, rồi sau đó là âm báo cuộc gọi không thực hiện được.
Chuyện này là thế nào đây?
Lạc Tranh thực sự cảm thấy rất kỳ quái, tiếp tục gọi lại một lần nữa nhưng điện thoại vẫn không kết nối được.
Nàng bất đắc dĩ lắc đầu. Nha đầu kia cũng thật là, lớn vậy rồi mà còn làm mấy chuyện như thế thì hơi quá. Rõ ràng nói muốn tới Paris, nhưng lại không nói cho nàng biết sẽ đến vào lúc nào, gọi điện cũng không cách nào liên lạc được.
Nhưng mà, Lạc Tranh cũng không quá lo lắng bởi chuyện như vậy vẫn thường phát sinh đối với Lưu Ly. Chỉ cần cô ấy bận rộn thì chuyện gì cũng sẽ quên. Có lẽ điện thoại không liên lạc được bởi Lưu Ly đang bận nghiên cứu hoa cỏ gì đó, cô ấy vẫn cứ vậy, cả đời chỉ thích nghiên cứu các loại hương liệu…
Than nhẹ một tiếng, Lạc Tranh thực sự cảm nhận sâu sắc sự cô đơn…
Trong phòng làm việc..
Ở nơi này lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Trước cửa sổ sát đất, Louis Thương Nghiêu khoanh tay đứng đó, ánh đèn nhè nhẹ trên tường chiếu lên thân hình cao lớn của hắn đổ xuống cái bóng thật dài. Một cảm giác cô đơn toát ra từ bóng dáng đầy cao ngạo của hắn…
Đôi môi mỏng khẽ mím lại, ánh mắt thâm thuý sắc bén như chim ưng cũng không hề chớp nhìn ra màn mưa bên ngoài cửa sổ. Hết thảy sự việc phát sinh tại lâu đài của Liệt lại hiện lên trong đầu hắn.
Có một khoảng thời gian, hắn thật sự rất muốn buông tha nàng. Thời khắc đó, hắn thật sự có ý nghĩ như vậy trong đầu. Nhưng mà, khi bóng dáng nàng xuất hiện trong mắt hắn, tư tâm của hắn lại nổi lên, lại muốn giữ nàng bên mình thêm một thời gian nữa. Có lẽ như vậy, hắn sẽ thật sự chán nàng, thật sự không thèm ngó ngàng tới nàng nữa…
Nhưng mà…
Hắn không thể không thừa nhận, người phụ nữ này đã khiến cho hắn thật sự rung động. Từ đầu tới giờ, hơi thở của nàng cũng giống như bông hoa anh túc kia, đã cắm rễ thật sâu trong trái tim hắn. Hắn muốn biết từng thời khắc nàng đang làm cái gì, đang suy nghĩ gì, thậm chí, hắn bắt đầu bá đạo đến mức muốn trong lòng nàng chỉ có hắn.
Điều này…có thể coi là hận nàng sao?
Loại cảm giác này rất nguy hiểm, là một cảm giác nguy hiểm cao độ. Hắn vẫn không rõ ràng lắm, cho tới bây giờ, người phụ nữ này ở trong lòng hắn chiếm vị trí như thế nào.
Đã bao lần, hắn muốn nhẫn tâm cho nàng một kết cục giống như Tề Lê. Nhưng mà, hết lần này tới lần khác, hắn lại nói với chính mình, chờ thêm một chút, thêm chút nữa, đợi đến khi nàng càng thêm thống khổ thì hắn sẽ ra tay. Cứ thế, hắn chờ đến khi nàng kết hôn, sau đó lại ly hôn.
Hắn bị sao vậy?
Mềm lòng sao?
Ít nhất, hắn cũng chưa từng làm ra chuyện gì tàn nhẫn đến cực điểm đổi với nàng. So với những người khác, nàng đã được xem là hạnh phúc. Quan trọng hơn cả, hắn lại đem thanh chip chứa đựng những dữ liệu tối mật kia giao cho nàng. Cho tới giờ, hắn vẫn luôn nghĩ rằng, phụ nữ thông minh chính là mầm hoạ. Người phụ nữ thông minh không giống với người đàn ông thông minh. Người đàn ông thông minh biết kiềm chế, có thể tiến hành mọi việc trong yên lặng nhưng người phụ nữ thông minh thì khác, họ làm chuyện gì cũng rất rõ ràng, gióng trống khua chiêng khẳng định sự thông minh của mình. Đây chính là điều khiến người ta chán ghét!
Nhưng mà, Lạc Tranh lại hoàn toàn khác. Nàng dường như là một mẫu phụ nữ thông minh khác, là một loại thông minh mang theo khí chất trầm ổn. Phụ nữ thông minh có rất nhiều, có thể bình tĩnh lại càng ít. Phụ nữ vừa thông minh vừa bĩnh tĩnh lại càng hiếm hoi. Lạc Tranh chính là một người như vậy.
Cho nên, hắn quyết định để cho nàng tham gia cuộc họp của hội đồng quản trị, dùng thân phận cố vấn pháp vụ cho tập đoàn. Nhưng mà, trải qua sự việc tại lâu đài hôm nay, liệu nàng còn tâm tư để trông nom công việc pháp vụ của tập đoàn hay không?
Hắn đã từng nói, cho nàng hai ngày để chuẩn bị. Hai ngày sau, nàng có thể hoàn toàn tự do tham gia cuộc họp cổ đông. Nhưng mà, cho dù nàng không xuất hiện cũng không có vấn đề gì. Hắn vốn không có ý định để phụ nữ nhúng tay vào sự nghiệp của mình. So với Ôn Húc Khiên mà nói, hắn càng thích ngắm nhìn dáng vẻ mê người của nàng lúc ở trên giường hơn.
Nghĩ tới đây, toàn thân Louis Thương Nghiêu lại dâng lên một cảm giác rung động quen thuộc, phảng phất như ngửi thấy mùi hương thơm ngát cùng hơi thở thuộc về riêng nàng vậy. Đúng vậy, cho dù hắn không muốn biết cảm giác kỳ lạ kia rốt cục là gì nhưng ít nhất hắn vẫn biết rất rõ rằng, hắn đối với thân thể nàng luôn tràn ngập khát vọng.
Hắn tham luyến dung mạo của nàng, tham luyến thân thể của nàng, tham luyến sự khít chặt của nàng đem lại cho hắn sự kích thích vô hạn…
Mỗi lần nghĩ đến tiếng thở gấp gáp vô lực của nàng, hắn lại cảm thấy mình đã nắm trong tay hết thảy. Thật tốt, như vậy thật tốt, thứ hắn muốn, cũng chỉ là như vậy!
Hồi 7: Rơi vào lưới tình
Chương 1 - Phần 2: Người phụ nữ thông minh và bình tĩnh
Đại hội cổ đông diễn ra mỗi tháng một lần, thường là vào ngày cuối tháng. Vào ngày này, tất cả cổ đông của tập đoàn sẽ phải tới phòng hội nghị quốc tế để họp cho dù họ đang ở nơi nào đi nữa. Louis Thương Nghiêu đã thay đổi cách làm của cha mình lúc trước, quy định các cổ đông phải trực tiếp có mặt, tuyệt đối không cho phép tham gia họp qua truyền hình hội nghị.
Đây là một quyết định rất sáng suốt, bởi lúc trước có nhiều cổ đông ngại đi lại phiền toái, chỉ ngồi nhà tham dự đại hội qua hệ thống truyền hình hội nghị, cho nên ít nhiều cũng làm rò rỉ tin tức buôn bán cơ mật. Để phòng ngừa loại chuyện như vậy phát sinh, Louis Thương Nghiêu đã cương quyết đưa ra quyết định mới. Đương nhiên, cũng có cổ đông không phục, nhất là các nguyên lão cổ đông. Kể từ khi Louis Thương Nghiêu nắm quyền điều hành, các chính sách của hắn hoàn toàn bất đồng với chính sách dưới thời cha mình.
Thái độ của hắn rất kiên quyết, dứt khoát cùng tàn nhẫn, từ trước tới giờ cũng không hề nể nang bất kỳ ai. Nhưng mà, hắn đã khiến cho tốc độ tăng trưởng doanh thu tăng lên vài lần cho nên các cổ đông kia cũng không nói được gì. Dù sao, với bọn họ tiền vẫn là mục đích hàng đầu.
Tuy nhiên, cũng có cổ đông vẫn bất mãn, đó chính là Voss Miller, ông ta là người Đức nên mang nặng bản tính chặt chẽ cố hữu của người Đức. Bởi vì ông ta cậy mình đã từng cùng cha của Louis Thương Nghiêu tham gia vào việc mở rộng quy mô kinh doanh của tập đoàn năm xưa, cho nên trong đại hội thỉnh thoảng vẫn cố tình chống đối Louis Thương Nghiêu. Bởi ông ta cho rằng, Louis Thương Nghiêu dù ngồi ở vị trí chủ tịch cũng chỉ là vãn bối của mình. Ông ta là nguyên lão cổ đông có công gây dựng tập đoàn, cho dù ông ta không ngồi lên vị trí chủ tịch thì cũng không thể phớt lờ địa vị của ông ta. Cho nên Voss Miller đương nhiên cậy già lên mặt, thậm chí tại hội nghị thường xuyên phản đối quyết định của Louis Thương Nghiêu và tìm mọi cách để khuếch trương danh tiếng của mình.
Hôm nay là ngày diễn ra đại hội cổ đông như thường lệ. Khi Louis Thương Nghiêu đã ngồi nghiêm chỉnh ở vị trí chủ tịch, Voss Miller mới chậm rãi bước vào, theo sau là bốn tên vệ sỹ. Ông ta ăn mặc khá phô trương, có vẻ như muốn át đi khí thế của Louis Thương Nghiêu.
“Thật ngại quá, bị tắc đường.” Ông ta ngồi xuống, buông thõng một câu bằng tiếng Pháp, rồi nhìn phía Louis Thương Nghiêu.
“Thương Nghiêu à, anh cũng biết tình hình trong nội thành Paris thế nào rồi. Chả biết tại sao tự dưng lại đụng phải một đám thanh niên đua xe. Người trẻ tuổi bây giờ, thật sự là không được dạy dỗ.”
Lời nói đầy toan tính của ông ta rõ ràng là nhằm thẳng vào hắn.
Các cổ đông khác đương nhiên cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của ông ta, khẽ xì xào bàn tán nhưng cũng không ai dám lớn tiếng nói ra ý kiến gì khác.
Hôm nay Louis Thương Nghiêu ăn mặc khá giản dị, chỉ là quần tây, áo sơ mi, khuy măng sét tinh tế cũng bỏ qua một bên, áo vest khoác lên thành ghế bằng da thật. Có thể nhìn ra, hắn sau một ngày bận rộn làm việc lại chạy tới tham dự họp đại hội cổ đông.
Nghe thấy vậy, Louis Thương Nghiêu khẽ cười, “Chú Voss Miller tính tình vẫn không hề thay đổi.” Bởi phép lịch sự, hắn gọi ông ta một tiếng “chú”, mà trong số tất cả các cổ đông ngồi đây, cũng chỉ có Voss Miller dám công khai gọi thẳng tên hắn.
“Tính tôi vốn vẫn như vậy rồi. Biết nói thế nào nhỉ, người trẻ tuổi bây giờ càng ngày càng không hiểu chuyện, xe của tôi bị bọn chúng chắn hết cả đường. Người trẻ tuổi ấy à, phải biết tôn trọng người lớn tuổi mới là lễ nghi tối thiểu nhất.” Voss Miller bày ra bộ dạng nhàn rỗi, chậm rãi nói…
“Chú Voss Miller nói không sai, nhưng mà, mang theo vệ sỹ xông vào phòng họp, việc này không được hay cho lắm.” Louis Thương Nghiêu cười nhẹ đáp lại lời lão già kia, cái gọi là giết gà doạ khỉ hắn vẫn hiểu rất rõ.