ạc Tranh có chút khó hiểu. Đây vốn không phải là trường hợp hợp tác đơn thuần. Ít nhất, thời điểm ký kết hợp đồng cũng không thể tiến hành nhanh chóng như vậy, ngay cả mặt mũi ông chủ thế nào nàng cũng chưa nhìn thấy.
Cô thư ký khẽ nở nụ cười, “Không phải tại chỗ này. Lạc luật sư, mời theo tôi!”
Lạc Tranh có chút nghi hoặc, nhưng vẫn đi theo sự hướng dẫn của cô thư ký. Qua vài khúc quanh nàng mới phát hiện, kiến trúc của tòa nhà này thật đúng là không đơn giản, không gian bên trong quả thật không hề nhỏ chút nào.
Khi thư ký vừa đẩy cánh cửa ra, ngay lập tức, hai mắt Lạc Tranh trừng lớn.
Đằng sau cánh cửa, không phải là văn phòng làm việc hay phòng họp như trong tưởng tượng, mà là một khu… “Rừng rậm!”
Sở dĩ gọi là “Rừng rậm” bởi vì diện tích nơi này lớn đến nỗi làm người khác bất giác không thốt nên lời, nhìn qua không biết đâu là điểm dừng vì tầm mắt đã bị che lấp bởi rừng cây xanh um tươi tốt.
Không những thế, bên trong khu rừng cây rậm rạp đó còn có một khối kiến trúc không khác gì một ngọn núi được nối thẳng tới mái của toà nhà, đủ làm cho người khác phải khiếp sợ.
“Lạc luật sư, mời!” Cô thư ký khoát tay vô cùng lịch sự, đợi nàng bước vào bên trong. Cũng không biết cô ta đã lấy ra một bộ dụng cụ từ bao giờ.
Lạc Tranh định thần nhìn kỹ lại, thì ra đó là trang phục cùng dụng cụ dùng cho leo núi. Sau một hồi kinh ngạc, lúc này nàng mới cẩn thận nhìn về phía khối kiến trúc “sừng sững” cách đó không xa. Thì ra đây chính là vách đá dùng để leo núi. Mà tình huống trước mắt chính là một dạng Rock Climbing(Leo núi trong nhà)
“Lạc luật sư, muốn lấy được hợp đồng thì cô phải leo lên đỉnh ngọn núi này. Có thể thành công hay không còn phải xem bản lĩnh của Lạc luật sư thế nào.” Cô thư ký nhẹ nhàng cất tiếng cười.
Lạc Tranh sững sờ, chỉ lên vách núi cao cheo leo kia. “Đây chính là ý của ông chủ các vị sao?”
Cô thư ký không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Lạc Tranh lần đầu gặp tình huống kỳ quái như thế này. Không biết người nhàm chán nào lại đi dùng cách thức này để tiến hành ký kết hợp đồng?
Lạc Tranh bước lên, đưa mắt nhìn kỹ mới phát hiện ra đây không phải là bức tường leo núi bình thường, mà được tạo thành từ một khối đá khổng lồ. Trên bề mặt vách núi ngay cả các mấu vịn cũng không có, chỉ có vài mỏm đá hơi nhô ra mà thôi. Để leo được lên vách núi này, phải tự dùng các dụng cụ để tạo ra chỗ đứng.
Nói cách khác, nếu so với leo núi thông thường thì cách thức này cực kỳ quái dị.
Biến thái…
Lạc Tranh không khỏi thầm nguyền rủa trong lòng. Không biết ông chủ này nhàn rỗi cỡ nào mà lại nghĩ ra cái phương thức ký kết hợp đồng biến thái thế này. Người ta vẫn nói, thường không giỏi ở lĩnh vực gì thì sẽ cố tình khoe khoang ở lĩnh vực đó. Chẳng thế mà trong phòng lại dựng lên một cái vách núi lớn như thế. Xem ra cái ông già này chắc hẳn không cân bằng được sự vận động thân thể với trái tim bệnh hoạn của mình.
Cô thư ký thấy Lạc Tranh nhìn vách đá sừng sững kia có chút ngơ ngẩn, tiến lên nhẹ nhàng nói. “Ông chủ của chúng tôi luôn muốn thử thách lòng dũng cảm của mọi người. Nếu như Lạc luật sư không dám leo núi thì…”
“Đưa dụng cụ cho tôi!” Lạc Tranh ngắt lời cô thư ký, bình tĩnh nhìn vào đôi mắt thoáng chút kinh ngạc của cô ta, sau đó cầm lấy các dụng cụ cần thiết, bắt đầu công tác chuẩn bị một cách cẩn thận.
Dây thừng, thắt lưng, xích sắt, đồ bảo hộ, tất cả dụng cụ cho việc leo núi ngoài trời đều được chuẩn bị xong. Lạc Tranh đem những đồ này gắn vào người xong xuôi, trong lòng thầm nghĩ bản thân có chút may mắn.
Thật may nàng đã từng học qua môn leo núi này để phòng trường hợp phải đối phó với những tình huống khó khăn có liên quan tới khách hàng. Tuy nhiên, bình thường nàng không thích mấy trò vận động mạo hiểm kiểu này, cho nên cần phải thận trọng một chút vẫn hơn.
Đội mũ bảo hiểm xong, túi bột cũng đã đeo ở bên hông, mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng. Nàng bắt đầu đóng những chiếc đinh đầu tiên lên phía trên vách đá. Đầu tiên là đinh, tiếp đó là những mảng bám được đóng lên. Sau khi kiểm tra chắc chắn, nàng từng bước, từng bước một leo lên phía trên của vách núi.
Động tác của Lạc Tranh không được thành thục cho lắm, dù sao cũng không thể so sánh với những người leo núi chuyên nghiệp. Nhưng từng động tác của nàng chậm mà ổn định, mỗi bước đều vô cùng vững chắc. Góc độ cũng được kiểm soát rất khá, dần dần, nàng càng leo càng cao, tiến tới đích một cách nhanh chóng.
Cô thư ký kiên nhẫn đứng dưới chờ đợi. Một lúc sau, Lạc Tranh lấy được hợp đồng lại dọc theo những điểm vịn mà nàng đã đóng trước đó để leo xuống. Vẻ mặt của cô thư ký không giấu nổi sự tán thưởng khi nàng đem hợp đồng đặt trước mặt cô ta.
Cô thư ký nở nụ cười một cách chân thành. “Lạc luật sư quả nhiên gan dạ hơn người.”
“Bây giờ có thể ký hợp đồng được rồi chứ?” Lạc Tranh vẫn còn thở hổn hển. Đã quá lâu rồi nàng không vận động, trận leo núi này dường như đã tiêu hao hết sức lực của nàng.
Cô thư ký gật đầu. “Chúng ta lập tức tới phòng họp để ký kết hợp đồng.”
Lạc Tranh khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Trong vòng một tiếng đồng hồ, Lạc Tranh tiến hành ký tên xong xuôi tất cả các giấy tờ liên quan. Tất cả các điều khoản đều rất rõ ràng. Mặc dù thái độ của đối phương có đôi chút cứng rắn, nhưng không thể không nói, đây thực sự là một nhiệm vụ đầy thử thách.
Sau khi tất cả xong xuôi, Lạc Tranh nhìn về phía cô thư ký nói. “Tôi thấy, gặp mặt ông chủ của cô một chút là việc thực sự cần thiết.”
“Đêm nay có thể gặp được rồi!” Thư ký nhẹ nhàng cười, “Ông chủ đã dặn dò, chờ Lạc luật sư ký hợp đồng xong, đúng chín giờ tối tới nơi này gặp ngài ấy.” Nói xong, tay cầm một tấm thẻ lấp lánh ánh vàng đưa tới trước mặt Lạc Tranh.
Lạc Tranh đưa mắt nhìn tấm thẻ, trong tim, nháy mắt thoáng chút run lên.