Điều anh vừa nói với tôi, rõ ràng là một lời cảnh cáo.
Ở trong vòng tay ấm áp của Mục Huyền, mà tôi đột nhiên buốt giá toàn thân, lạnh đến mức bất giác run lên.
Bây giờ ý thức của anh hỗn loạn, lòng chiếm hữu đối với tôi gần như điên cuồng. Vậy tại sao khi phát hiện tôi muốn bỏ trốn, anh không có bất cứ hành động nào khác?
Tôi cũng từng nghĩ đến điều này. Ngộ nhỡ bị anh vạch trần, tôi sẽ phải hứng chịu hậu quả như thế nào? Có lẽ bị anh giam lỏng, có lẽ anh sẽ giày vò thân thể tôi. Vậy mà bây giờ, Mục Huyền để tôi cùng anh tự do đi lại trong không gian.
Tại sao chứ?
Tim tôi đập nhanh một nhịp.
Mục Huyền đang chờ đợi, anh đang thăm dò tôi. Anh vẫn còn chưa biết, người ở bên ngoài đưa tôi thoát khỏi bằng cách nào, vì vậy anh đang im lặng theo dõi tình hình.
Có phải anh định chờ đến lúc chúng tôi bắt đầu đào thoát, anh mới ra tay?
Tôi cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi lạnh. Nhất định là như vậy.
Tôi không biết Mạc Lâm thu xếp kiểu gì, cũng không rõ sau khi đến mép không gian, tôi phải làm gì. Nhưng điều khiến tôi lo lắng nhất bây giờ, là người ở bên ngoài khổ cực sắp đặt cơ hội cuối cùng, nhưng bị Mục Huyền phá bỏ. Từ đây chúng tôi không còn khả năng thoát khỏi không gian do anh tạo ra.
Chỉ một chốc lát, dưới chân tôi đã là khu rừng rậm rạp. Chúng tôi chỉ cách mặt đất hơn mười mét. Lòng tôi hỗn loạn vô cùng, tôi ngẩng đầu nhìn Mục Huyền, gương mặt thanh tú lạnh lùng của anh trông vẫn có vẻ bình tĩnh.
“Em có thích không?” Anh để lộ nụ cười nhàn nhạt.
Lòng tôi thấp thỏm không yên: “Gì cơ?”
“Các ngôi sao.”
Tôi gật đầu: “Em rất thích.”
“Sau này tôi sẽ dạy em cách tạo ngôi sao.” Anh nói: “Đợi sau khi tôi xử lý hết phiền phức ở bên ngoài.”
Một luồng khí lạnh dội lên trong lòng tôi. Mục Huyền lặng lẽ quan sát tôi, đôi mắt vàng đục của anh vừa lạnh lẽo vừa u ám.
Tôi miễn cưỡng mở miệng: “Được...”
Tôi không thể nói hết câu, bởi vì màu mắt Mục Huyền đột nhiên thay đổi. Tròng mắt màu vàng đục biến mất, thay thế bằng đồng tử đen nhánh.
Tôi giật mình, là Mạc Lâm, thời gian giao hẹn đã tới.
Trong chớp mắt, thân thể Mục Huyền bắt đầu run rẩy, hai cánh tay vốn ôm chặt eo tôi buông thõng. Sau một giây căng thẳng ngắn ngủi, tôi sợ đến mức hồn bay phách tán. Chúng tôi vẫn đang ở trên không trung, thời gian trùng hợp quá.
Tôi ôm chặt người Mục Huyền nhưng vô dụng. ‘Sức mạnh tinh thần’ giúp chúng tôi bay lên cao biến mất. Chúng tôi rơi thẳng xuống đất từ độ cao bảy tám mét.
“A...” Tôi thét lên một tiếng kinh hoàng. Trong lòng vừa tuyệt vọng vừa ấm ức. Ngộ nhỡ bị ngã gãy chân, tôi làm sao có thể đưa Mục Huyền thoát khỏi chốn này?
“Khục...” Một tiếng cười khẽ từ bên dưới truyền tới. Tôi còn chưa có phản ứng, một sức mạnh cực lớn giữ người tôi lại, khi tôi còn cách mặt đất chưa đầy nửa mét.
Không có cảm giác xương cốt gãy rời như dự kiến, mà tôi rơi vào vòng tay ấm áp của một người.
Dịch Phố Thành hơi nheo mắt, cúi đầu nhìn tôi. Ánh mắt hắn lấp lánh như vì sao trên trời.
Tôi ngây ra, vui mừng hét lên: “Dịch Phố Thành!”
Hắn gật đầu, đặt tôi xuống đất, rồi cúi xuống nhìn Mục Huyền vẫn còn trên tay hắn. Hóa ra Dịch Phố Thành đồng thời đỡ cả hai chúng tôi. Bắt gặp ánh mắt thâm hiểm của hắn, tôi giật mình, vội mở miệng: “Dịch Phố Thành, anh nghe tôi nói, thời gian cấp bách... Đừng! Dừng tay lại!”
Không kịp nữa.
Dịch Phố Thành tung người Mục Huyền lên cao rồi đá mạnh. Thân thể Mục Huyền bay ra xa, đập vào một thân cây lớn.
Tôi còn chưa kịp mở miệng mắng chửi hắn, hắn đã lao về phía Mục Huyền, vác anh lên vai rồi quay đầu nhìn tôi. Gương mặt hắn ẩn hiện ý cười, trông hơi tàn nhẫn và có vẻ chưa hả giận.
“Đi, chúng ta đi ra bờ biển.” Giọng nói của hắn trầm thấp tràn đầy sức mạnh.
Tôi ngẩn người. Dịch Phố Thành liếc tôi một cái, giải thích: “Hôm qua, tôi cũng nghe thấy hết.”
Tôi chợt hiểu ra. Lúc tôi nói chuyện với Mạc Lâm, chắc hắn đã tỉnh lại nhưng giả bộ bị ngất, quả nhiên là con hồ ly.
Dịch Phố Thành xuất hiện kịp thời để đỡ chúng tôi, chứng tỏ sau khi hồi phục thân thể, hắn lén lút giám sát chúng tôi, đồng thời chờ đợi thời gian Mạc Lâm giao hẹn.
Có điều...
Tôi quay sang ngắm gương mặt nghiêng trầm tĩnh của hắn. Vừa rồi hắn đá Mục Huyền khiến tôi tức điên người, nhưng bây giờ việc thoát thân là quan trọng nhất. Hơn nữa, Mục Huyền hành hạ hắn tương đối dã man. Chỉ cần hắn hả giận và phối hợp với tôi, mọi việc sẽ thuận lợi hơn nhiều.
May mà bờ biển không xa lắm. Chúng tôi chạy một mạch ra bờ biển. Mặt biển tối om, sóng vỗ rì rào. Dịch Phố Thành ném Mục Huyền xuống bãi cát, nhìn tôi chăm chú: “Thuyền đâu?”
Tôi hơi đờ người: “Không có thuyền.”
“Máy bay? Đừng nói với tôi không có gì đấy nhé.” Dịch Phố Thành lập tức mở miệng.
Tôi chỉ còn cách gật đầu: “Không có gì cả.”
“Mẹ kiếp!” Dịch Phố Thành túm cổ áo tôi, hắn rõ ràng cũng khó chấp nhận sự thật: “Cô khiến hắn chết mê chết mệt, vậy mà không biết đòi một con thuyền hay một chiếc máy bay? Chẳng phải hắn vung tay là có ngay hay sao?”
Tôi lắc đầu: “Tôi đòi rồi nhưng anh ấy không cho. Anh ấy đã phát giác ra ý đồ của tôi. Tôi cảm thấy anh ấy đang đợi chúng ta hành động. Một khi chúng ta bỏ trốn, anh ấy sẽ hốt trọn cả lưới.”
Dịch Phố Thành ngẩn người, buông tay khỏi cổ áo tôi. Hắn đảo mắt qua Mục Huyền nằm dưới đất. Trầm mặc vài giây, hắn quay người đi về phía ngôi nhà của chúng tôi.
“Anh định làm gì vậy?” Tôi vội hỏi. Mục Huyền có thể tỉnh lại sau một tiếng đồng hồ.
“Tôi còn có thể làm gì bây giờ? Tất nhiên đi dỡ mái nhà làm bè rồi.” Dịch Phố Thành gầm lên.
Bè ư?
Tôi vội hỏi: “Có cần tôi giúp không?”
“Thôi khỏi.” Dịch Phố Thành không hề khách khí. Hắn đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn tôi, ngữ khí hết sức nặng nề.
“Cho dù ông chồng điên khùng của cô có bố trí thiên la địa võng, chúng ta cũng không còn con đường nào khác.”
Tôi gật đầu. Thật ra trong lòng tôi cũng nghĩ như vậy. Biết rõ con đường phía trước gập ghềnh khúc khuỷu, chúng tôi cũng chỉ còn cách tiến lên, không thể lùi bước.
May mà quá trình làm bè rất thuận lợi. Dịch Phố Thành nói, nhà tôi được làm bằng chất liệu kim loại mới, mật độ nhỏ, chất lượng tốt. Hắn dỡ một nửa mái nhà và mấy thanh kim loại làm mái chèo. Sau đó, Dịch Phố Thành ném Mục Huyền lên bè, tôi cũng ngồi lên trên đó. Hắn dùng sức đẩy mạnh, chiếc bè của chúng tôi rời khỏi bờ biển. Dịch Phố Thành vẫn đi dưới nước, đẩy chiếc bè đến độ sâu vừa đủ, mới nhảy lên bè. Lúc này, Mục Huyền đã hôn mê bất tỉnh hai mươi lăm phút.
“Chúng ta chèo đi đâu?” Tôi hỏi Dịch Phố Thành.
“Cứ tiếp về phía trước.” Hắn lạnh lùng trả lời.
Mặt biển vô cùng vô tận, trong đêm đen như một con quái vật dưới chân chúng tôi. May mắn là càng đi ra xa, mặt biển càng yên tĩnh, không một ngọn gió thổi qua. Dịch Phố Thành giống mô tơ thần tốc, hắn vung mái chèo nhanh không thể tả. Nhờ vào bản chất người máy tràn đầy sức mạnh và không biết mệt mỏi của hắn, bè của chúng tôi lao vun vút trên mặt biển. Cây cối và nhà cửa bên bờ biển nhanh chóng biến khỏi tầm mắt.
Tuy nhiên, thời gian cũng trôi qua từng giây từng phút.
Tôi ôm Mục Huyền ngồi giữa chiếc bè. Anh vẫn chưa tỉnh lại. Tôi rất sợ anh đột nhiên mở mắt, mở đôi mắt màu vàng đục ngầu. Sau đó tôi bị anh kéo xuống vực sâu vô tận của không gian hư cấu.
Xin anh đừng tỉnh, đừng tỉnh lại vào lúc này. Tôi ôm chặt Mục Huyền, trong lòng niệm thầm, hãy để em đưa anh thoát khỏi nơi đây.
“Cô nhìn thấy gì chưa?” Dịch Phố Thành bất chợt lên tiếng, giọng nói xen lẫn tiếng thở hổn hển. Tôi dõi theo hướng tay hắn, chỉ thấy một màu đen sì. Tôi lắc đầu.
Dịch Phố Thành đã cởi trần, bờ ngực rắn chắc của hắn lấm tấm mồ hôi. Mắt hắn nhìn chằm chằm về phía trước, mái chèo trong tay càng chuyển động nhanh hơn, thanh âm lộ rõ niềm vui: “Sắp đến rồi!”
Sắp đến?
Ban đầu tôi không hiểu ý hắn. Vài phút sau, tôi cũng đã nhìn rõ.
“Đó là...” Tôi vui mừng hét lên: “Rìa mép không gian?”
“Ha ha...” Dịch Phố Thành cười ha hả, hưng phấn đẩy nhanh tốc độ tay chèo. Chiếc bè của chúng tôi lướt đi, nhưng ngay sau đó như chạm vào một bức tường vô hình (mặt cắt), phát ra tiếng động nhẹ rồi dừng lại.
Tôi ôm Mục Huyền, mở to mắt theo dõi cảnh sắc ly kỳ trước mặt.
Mặt biển sâu thẳm và bầu trời đầy sao như bị chặn lại bởi mặt cắt trong suốt trước mặt chúng tôi. Đằng sau mặt cắt vô hình đó là hư không vô bờ vô bến màu xám thẫm, giống hỗn mang chúng tôi từng nhìn thấy ở tòa lâu đài thần bí. Một luồng sáng mờ mờ chuyển động, tỏa ra từ trong hư không đó.
Hai chúng tôi lặng lẽ quan sát, không một ai lên tiếng. Một lúc sau, tôi không nhịn được hỏi: “Tiếp theo phải làm thế nào?”
“Quỷ mới biết.” Dịch Phố Thành ngồi im trên chiếc bè, ánh mắt hắn âm trầm khó đoán.
Tôi lại nhìn đồng hồ đeo tay (hôm nay trước khi ra cửa, tôi đặc biệt tìm đồng hồ để theo dõi thời gian), còn hai mươi phút nữa, Mục Huyền sẽ tỉnh lại.
Nhưng chúng tôi chỉ có thể chờ đợi. Trời đất tĩnh lặng, mặt nước im lìm. Cả thế giới phảng phất ngủ say theo Mục Huyền. Tôi quay đầu quan sát. Ở sau lưng chúng tôi, bầu trời, khu rừng, lục địa vẫn an lành đẹp đẽ như vậy.
“Hoa Dao!” Dịch Phố Thành ở bên cạnh đột ngột đứng dậy, hắn không rời mắt khỏi hư không đằng sau mặt cắt. Tôi quay lại, lập tức hóa đá.
Mặt nước.
Hư không ở đằng sau bức tường vô hình đó, đột nhiên xuất hiện mặt nước. Mặt nước dần dần mở rộng, hư không từ từ biến mất. Sau đó, bầu trời, các vì sao... kéo dài ra vô tận. Cảnh tượng rất giống không gian của chúng tôi.
“Chuyện này là thế nào?” Tôi hỏi nhỏ, mắt vẫn quan sát cảnh vật ở phía đối diện đang từ từ mở rộng.
Dịch Phố Thành không trả lời mà giơ tay sờ vào mặt cắt trong suốt phía trước. Mặt cắt đột ngột biến mất, khiến hắn có thể thò tay vào mặt nước ở đằng sau.
Đáy mắt hắn lóe lên một tia sáng, sau đó hắn ngoác miệng cười.
“Hờ, anh đây biết rồi. Người nghĩ ra trò này chắc hẳn là thiên tài!” Dịch Phố Thành nói: “Bọn họ nhất định dùng máy tính, tạo ra một không gian tương tự ở ngay mép không gian của Mục Huyền. Thật giả lẫn lộn, bọn họ sẽ nhân cơ hội đó đón chúng ta ra ngoài!”
Tôi ngây người, trong đầu lờ mờ hiểu ra điều gì đó nhưng không rõ ràng.
Cảnh vật ở không gian bên kia xuất hiện với tốc độ rất nhanh, mới chỉ mười mấy giây đã lấp đầy hư không. Một vùng nước mênh mông hiện ra trước mắt chúng tôi.
Đúng lúc này, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng rên khẽ. Tôi sợ đến mức toát mồ hôi lạnh. Vừa cúi đầu, liền bắt gặp Mục Huyền đang nhíu mày, lông mi của anh hơi động đậy.
“Nhanh lên!” Tôi hét to một tiếng. Dịch Phố Thành nghiến răng, dùng toàn lực đẩy mái chèo. Chiếc bè của chúng tôi lao vào không gian mới trong nháy mắt.