Trong tình yêu say đắm của con người, có thể khai quật ra nhân cách bất đồng, cô trốn không thoát quy luật của số mệnh này. Cô dần dần phát hiện, ở sâu trong nội tâm mình tồn tại một Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn bất đồng, không có tình yêu, không có vị tha, không có đạo đức, thậm chí không có khoan dung, chỉ có ích kỉ, chỉ có ích kỉ một mình độc chiếm Đường Dịch.
Điều này luôn là một bí ẩn, nhưng lại chân thật tồn tại, cho nên khi nghe được Khiêm Nhân phủ định vị trí của cô bên cạnh Đường Dịch, cô mới khổ sở như thế; cho nên khi nghe thấy anh ấy nói những cô gái thích hợp ở bên Đường Dịch có khối người, cô mới kinh hoảng như thế.
Nếu tương lai có một ngày, Kỉ Dĩ Ninh mất đi Đường Dịch, như vậy, Kỉ Dĩ Ninh sẽ mất đi, không chỉ là Đường Dịch, mà còn có một thứ tồn tại sâu trong nội tâm kia, chỉ vì Đường Dịch mà tồn tại.
Nói cách khác, tình yêu của cô mất đi cũng tương đương với một lần chết đi.
……
Khi cô nói xong, là sự lặng im kéo dài, cô chỉ biết ôm anh thật chặt.
Trước kia Đường Dịch từng đánh giá Kỉ Dĩ Ninh, không biết thủ đoạn quyến rũ đàn ông nào, thật quá ngốc nghếch đơn thuần. Thời gian trôi qua đã hai năm, mà cô một chút cũng không thay đổi, không biết hứa hẹn với anh, cũng không biết bảo hộ chính mình. Chỉ biết đem toàn bộ con người mình mở ra cho anh xem, một chút tâm cơ cũng không có, hoàn toàn không hiểu được, trong tình cảm, một khi người đàn ông đã nắm bắt được nhược điểm của người phụ nữ, cô liền bị đánh bại.
May mắn, người Kỉ Dĩ Ninh gặp được là Đường Dịch.
Đường Dịch ôm cô, sau đó bỗng nhiên đặt cô xuống.
Anh đứng lên, mặc áo sơmi, đóng hai ba cúc áo vào. Tiếp đó nhặt lên quần áo của cô vừa rồi phân tán trên mặt đất, từng cái từng cái mặc vào cho cô. Anh từ từ kéo khóa chiếc váy của cô lên, rồi lập tức nâng tay, mơn trớn khuôn mặt cô.
“……”
Cô nhìn anh, không hiểu anh muốn làm gì.
Đường Dịch khẽ mỉm cười:“Em đã nhìn thấy rồi?”
“…… Cái gì?”
“Nội dung trên bức tranh thứ hai của em.”
Mặt Kỉ Dĩ Ninh lập tức ửng đỏ lên, gật đầu một cái thừa nhận, “Lặng lẽ nhìn thấy một lần, anh ở thư phòng, một mình nhảy điệu Latin trong đêm khuya……”
Chỉ thấy được một lần, nhưng sẽ không bao giờ biến mất trong trí nhớ cô. Cô vẽ nó xuống, khi vẽ thậm chí còn có thể cảm thấy nhịp điệu rung động lòng người đó.
Bỗng nhiên anh nói:“Về sau, em không nên nhìn.”
Cô giật mình.
Đường Dịch khẽ cười, vươn tay phải, làm ra một tư thế mời.
“Quên nó đi, anh đưa em vào điệu nhảy một lần.”
Dụ hoặc như thế, làm sao có khả năng thoát được.
Cô không kịp suy nghĩ sâu xa ý tứ trong lời nói của anh, đã tự giác nâng tay trái lên khoát lấy tay phải của anh.
Đường Dịch nở nụ cười, lòng bàn tay đóng lại, nắm chặt tay trái cô, hơi dùng sức, cô liền rơi vào vòng ôm ấp của anh.
Đêm khuya. Trong phòng. Hai người nhảy múa.
Không có âm nhạc, không có người xem, không có vỗ tay, chỉ có hai người anh và cô. Kỉ Dĩ Ninh không thể không thừa nhận, người trước mắt này mười phần là tư tưởng cao thủ, một người, cũng có thể làm cho không gian không người này không hề thua kém sàn nhảy sáng lạn.
Chuyển chuyển xoay tròn, giống như muốn khiêu vũ thật lâu cùng với thời gian. Điệu nhảy như trong câu chuyện cổ tích trên thế giới, là điệu Valse thông thường nhất.
Cô dán vào ngực anh, nói:“Em nghĩ anh sẽ cùng em nhảy điệu Latin.”
Đường Dịch lắc đầu,“Điệu Latin của anh không thích hợp với em.”
“Vì sao?”
“Bởi vì nó không hạnh phúc.”
Kỉ Dĩ Ninh ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có điều không hiểu. Anh cũng không giải thích, Kỉ Dĩ Ninh chỉ có thể ngây thơ cúi đầu, nhớ lại, cô nhớ đến lời của Đường Kính từng nói cho cô –
“Em đã nhìn thấy Đường Dịch khiêu vũ?”
“Vụng trộm nhìn thấy …… Anh ấy nhảy khá đẹp.”
“À, Dĩ Ninh, nếu sau này, em có nhìn thấy Đường Dịch một mình nhảy điệu Latin, hãy cách xa anh ấy một chút, không cần tới gần anh ấy vào lúc đó.”
“Tại sao?”
“Bởi vì nguy hiểm.”
“Đường Kính……” Cô thực hoang mang, cũng có chút sợ hãi:“Em không hiểu……”
Đường Kính không nói gì thêm, giống như đây là một điều cấm kỵ, ngay cả Đường Kính cũng kiêng dè, không dám nói chuyện nhiều.
“Lấy một ví dụ nhé,” Anh thấp giọng nói cho cô:“Đường Dịch nhảy điệu Latin gần đây nhất là vào năm bố bọn anh bị người ta hại chết, anh ấy nhảy cả một đêm. Ngày hôm sau đó, anh ấy liền đại mở sát giới……”
Nó là tín hiệu, là tín hiệu mở ra điểm mấu chốt của Đường Dịch. Sau mỗi một điệu Latin, đều là máu, đều là bi thương.
Tựa như câu hát trong điệu Latin vậy, Dance me to the end of life.
……
Đường Dịch bỗng nhiên ôm eo cô, dán vào tai cô nói từng từ.
“Trước kia anh nghĩ, trên thế giới này, có thể có một người như vậy hay không, cô ấy và anh là hai cực đối lập nhau, không hiểu thủ đoạn gì, cũng không có vọng tưởng điều gì, cho dù toàn thế giới ầm ầm sụp đổ trước mặt cô ấy, cô ấy vẫn không ôm oán hận gì mà tiếp tục bước đi, trong tình cảm cũng là như vậy, không biết ngụy trang chính mình, chỉ biết bại lộ nhược điểm, không hề biết được những điều đó làm cho những người thân yêu của cô ấy có thể dễ dàng công hãm…… Người như vậy, giống như chỉ tồn tại trong câu truyện cổ tích, mà đã lớn lên trong thế giới này, anh không ôm hy vọng có thể gặp được.”
“Nhưng cuối cùng anh đã gặp được em, gặp được Kỉ Dĩ Ninh……”
Anh nở nụ cười, có loại vui sướng ở trong đó.
“Dĩ Ninh, em sẽ không trở thành người vì tham luyến mà chịu tội như Tantalus, sẽ không vì mất đi tình yêu mà phải chết, lại càng không thể có một ngày, em bị anh phủ định……”
Bởi vì –
“…… Em là một chi tiết cuối cùng trong câu chuyện cổ tích của đời anh.”
Từ nay về sau, một người một mình nhảy điệu Latin đã bị màn che hạ xuống, và một màn khiêu vũ trong câu chuyện cổ tích sẽ được dựng lên.
Những ngày sau đó cứ dần dần lẳng lặng trôi đi.
Đây là lần đầu tiên trong đời Đường Dịch bị thương do đạn bắn, làm cho Kỉ Dĩ Ninh hoàn toàn kiến thức được địa vị của vị thiếu gia này ở Đường gia rốt cuộc có bao nhiêu quý giá. Mọi người lớn bé ở Đường gia đều hầu hạ anh cẩn thận, Đường Dịch cơ bản là không cần nói nhiều lời, chỉ cần một ánh mắt, một động tác, mỗi thủ hạ đều ngầm hiểu được, chưa một ai có thể nói chữ không với anh.Trường hợp kia, khí thế kia, thực sự chúng ta chưa thấy qua trường hợp nào hiếm lạ như của bạn Kỉ Dĩ Ninh.
Kỉ Dĩ Ninh lá gan vốn không lớn, mỗi lần nhìn thấy một đám cấp dưới của Đường gia mặc nguyên một bộ tây trang đen, ánh mắt chạm đến khuôn mặt âm trầm lạnh lẽo như sát thủ của bọn họ, trong lòng cô liền nhịn không được mà thoát ra một nỗi sợ hãi. Tuy nhiên khi gặp bộ dáng bọn họ ở trước mặt Đường Dịch, Kỉ Dĩ Ninh lại càng thêm khó hiểu.
Đối với Đường Dịch, bọn họ có thể phục tùng như vậy.
Không phải cô chưa thấy qua trường hợp người này phục tùng người khác, nhớ rõ trước kia, khi Kỉ gia vẫn còn phồn thịnh, cô đã gặp qua rất nhiều người cúi đầu trước bố mình, nhưng Kỉ Dĩ Ninh hiểu được, cung kính đó, phục tùng đó, thuận theo đó, tất cả đều là giả, tất cả chỉ như gương hoa thủy nguyệt, khi bố thất bại, Kỉ gia tiêu vong, toàn bộ đều biến mất.
Quan hệ giữa người với người lúc đó thật thờ ơ, lạnh bạc khiến cô cũng không biết trách ai đây?
Từ đó về sau, cô vẫn cho rằng, trên thế giới phàm là những người quyền thế từ quan hệ gia đình, đều phải tuân theo định luật giữa người với người này, lại chưa từng dự đoán được, nhiều năm sau, cô gặp được Đường gia, một nơi gần như hoàn toàn chỉ có màu đen, lại có thể đem đến cho cô một đáp án hoàn toàn phủ định như thế.
Kỉ Dĩ Ninh đã nhìn thấy vết thương trên người Khiêm Nhân. Ở bụng, một vết thương do đạn bắn, nhìn thấy thật ghê người. Cô mơ hồ nghe được Đường Kính từng nhắc tới, vào năm Đường gia bị hại, Đường Dịch đã ở hiện trường, Khiêm Nhân đứng bên cạnh Đường Dịch, hai viên đạn bắn ra cùng lúc hướng về hai bố con bọn họ, kết quả Khiêm Nhân đã lựa chọn không theo ý thức, ôm lấy Đường Dịch chắn trước mặt anh.
Kết cục chính là, bố anh chết, Đường Dịch sống.
Kỉ Dĩ Ninh suy nghĩ thật lâu, đến tột cùng có phải Đường Dịch có nhiều lực mê hoặc hay không, mới có thể làm cho Khiêm Nhân lựa chọn theo bản năng như vậy.
Mấy ngày nay, cô cũng thấy bộ dáng tức giận của Đường Dịch đối với bọn họ.
Không gian yên tĩnh không tiếng động.
Đường Dịch ngồi dựa vào đầu giường, ném tập văn kiện trong tay xuống, nó rơi xuống đất, phát ra âm thanh nặng nề bén nhọn. Anh không nói câu nào, ngay cả một chút biểu tình cũng không thấy, khiến cho người nhân viên đang đứng trong phòng anh báo cáo công việc kia lập tức ngậm miệng, anh ta cúi đầu thừa nhận sai lầm, tuân theo anh như thế, một chút cãi lại cũng không có.
Một người đàn ông không kiêng nể gì như vậy, thật sự là không có ai dám chống lại anh sao.
Kỉ Dĩ Ninh mỗi lần nhìn thấy tình huống thế này, trong đêm dài yên tĩnh chỉ có anh và cô, cô sẽ không nhịn được thấp giọng quở trách anh:“Thật không biết nói đạo lý gì……”
Anh cười rộ lên, kéo cô vào trong lòng, không chỗ nào cố kỵ:“Anh luôn luôn không nói đạo lý như vậy đấy, em không biết sao?” Nói còn chưa xong, anh liền cúi đầu hôn cô.
Kỉ Dĩ Ninh ngẩng đầu lên, thở hổn hển khuyên anh:“Anh mà tức giận thì thật hung dữ, cẩn thận về sau mọi người đều không chịu nổi anh……”
Nghe thấy câu nói của cô, anh lại như đang nghe một truyện cười, bàn tay chống lấy cằm rồi cười rộ lên.
Cô bị anh cười đến buồn bực, rõ ràng là cô lo lắng cho anh, mà anh lại chẳng thèm quan tâm chút nào. Không chỉ là không có, đối với sự lo lắng của cô, anh thậm chí chỉ có cảm thấy thú vị mà thôi.
Kết quả là ngày nào đó, có lẽ bởi cô đơn thuần vì anh mà lo lắng, trong mắt anh thì ý tưởng đơn thuần này của cô lại một lần nữa dấy lên dục vọng của anh, anh cởi váy ngủ của cô ra, tinh tế hôn cô, cô nghe thấy anh nói bên tai mình, Dĩ Ninh, thật lương thiện, sau khi nói xong, anh liền nâng chân cô lên, chậm rãi tiến vào, cướp đi thân thể cô, cũng cướp đi sức lực hỏi thêm bất cứ câu gì đó của cô.
Kết quả cuối cùng của ngày hôm đó là Kỉ Dĩ Ninh vẫn chưa khuyên anh được cái gì, Đường Dịch thì vẫn cứ làm theo ý mình không kiêng nể gì, thản nhiên kiêu ngạo không thèm lo lắng gì, hành vi vẫn không có đạo lý như thế.
Có một ngày, Kỉ Dĩ Ninh nói chuyện với Đường Kính. Cô nói với Đường Kính về chuyện đó, giọng điệu thật bối rối,“Anh ấy không có đạo lý như vậy, không sợ có một ngày tất cả mọi người đều không chịu nổi mà rời bỏ anh ấy sao……”
“Sẽ không,” Đường Kính nhất thời bật cười:“Chuyện này vĩnh viễn sẽ không xảy ra……”
Kỉ Dĩ Ninh kinh ngạc hỏi:“Tại sao?”
Đường Kính thản nhiên hỏi cô:“…… Em có biết Đường Dịch có ý nghĩa thế nào với người ở Đường gia không?”
Cô nhẹ nhàng lắc lắc đầu.
Đường Kính xoay người, nhìn cô, khóe môi cong lên, nói cho cô:“Tín ngưỡng.”
Trong lòng Kỉ Dĩ Ninh đang run lên, cô cố gắng hiểu nó, nhưng vẫn cảm thấy mờ mịt như bị một lớp sương mù chắn ở phía trước. Cuối cùng, cô chỉ có thể thành thật nói ra cảm giác của mình:“Em thấy rất khó hiểu……” «1234