Đường cong sạch sẽ, sắc thái mộc mạc, toàn bộ hình ảnh đều hiện ra một hơi thở trong suốt bình thản. Đường Dịch không nhịn được nghĩ đến bộ dáng khi cô vẽ, anh biết cô thích vẽ vào một đêm dài yên tĩnh, dưới ánh đèn bàn màu da cam nhu hòa, cô ngồi trước bàn vẽ, trong tay cầm một cây bút chì gỗ đơn giản nhất, toàn bộ không gian chỉ có tiếng than chì lướt trên mặt giấy.
Bức vẽ đầu tiên của cô là một lần gặp nhau.
Không phải lần đầu gặp nhau dưới bầu trời đêm đầy sao, mà là một buổi sáng, cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ, cảnh tượng đầu tiên nhìn thấy là anh: Anh ngồi đối diện cô, nghiền ngẫm nhìn cô.
“Khi em mới biết anh, vẫn có ý muốn đi tìm một loại phương thức, có thể nhìn thấu con người thật sự của anh, sau đó em lại phát hiện, điều này quá khó khăn, cho nên em không tiếp tục nữa, em buông tha nó ……”
Căn bản không có cách nào có thể miêu tả rung động mà anh mang đến cho cô, cô vừa nhớ rõ ràng vừa nhận thức toàn bộ con người anh, mỗi một chi tiết, mỗi một cử chỉ, tất cả đều khắc sâu trong trí nhớ của cô, vĩnh viễn không phai mờ, tuy nhiên, cô vẫn không hiểu anh.
“Đường Dịch,” Cô xoa lên khuôn mặt đẹp của anh:“Em thật có lỗi.”
Anh khẽ cười.
“Em thật có lỗi cái gì?”
“Em thật có lỗi, bắt đầu từ ngày quyết định gả cho anh, làm vợ của anh, em vẫn không từ bỏ, đi giải đáp còn người anh.”
……
Cô nên sớm hiểu được.
Nếu cô biết được, cũng sẽ không làm anh bị thương thế này.
Đáng tiếc lúc đó Kỉ Dĩ Ninh chưa học được cách yêu một người.
Nhớ rõ ngày hôm đó, cô vừa tỉnh, chống tay trái muốn ngồi dậy, vừa nhấc mắt, liền nhìn thấy anh.
Đẹp quá.
Đó là ấn tượng đầu tiên của cô với anh. Thật sự, anh thật sự xinh đẹp, tựa như một cổ ngữ của Hồi giáo, Zahir Shah [1], ngay tại trước mắt, không thể bị bỏ qua, dễ dàng chiếm cứ được linh hồn của sự vật.
Cô thấy anh ngồi xuống một cái sô pha gần đó, tư thái thanh thản, biểu tình lười biếng, trong tay cầm một ly nước trong suốt, không nhanh không chậm uống nước, thấy cô tỉnh lại, anh liền cười một cái, khóe môi gợi lên, rất mê hoặc, dùng âm sắc hoa lệ hỏi một câu:“Tỉnh?”
Cô gật đầu một cái, muốn hỏi anh là ai, tôi đang ở nơi nào, nơi này là địa phương nào, vân vân……
Không cho cô mở miệng, anh liền đoạt lấy quyền chủ động.
“Kỉ Dĩ Ninh đúng không?”
Nghe thấy tên mình bị gọi lên trong miệng một người đàn ông xa lạ, cô chỉ cảm thấy kinh hãi.
Anh lẳng lặng thưởng thức biểu tình đơn thuần trên mặt cô, vài phút sau, như là không chút để ý nào, anh đặt ly nước lên bàn và lấy ra một tập tài liệu dày, giọng nói không nhanh không chậm vang lên.
“Kỉ Dĩ Ninh, hai mươi ba tuổi, con gái một của Kỉ gia, học ở Cambridge vương quốc Anh, chuyên ngành văn học châu Âu, đồng thời học thêm triết học phương Tây, thành tích xuất sắc được trường đào tạo sâu hơn, nhưng gia đình xảy ra chuyện đành bỏ qua cơ hội học sâu hơn này, về phương diện sinh hoạt cá nhân……” Anh lật qua một tờ, giọng điệu thật nghiền ngẫm:“Không hút thuốc, không uống rượu, không có câu lạc bộ đêm nào ghi lại, không có kinh nghiệm tình dục, kết giao với người khác phái dường như không có.”
Cuối cùng, có lẽ anh cho rằng đã đủ rồi, có hưng trí đánh giá một câu:“Tín đồ Plato [2], phải không? Trong vòng luẩn quẩn lớn thế này thật sự ngay cả kinh nghiệm tình dục cũng không có à, cũng coi như là sinh vật hi hữu.”
Anh điều tra cô, ở trong khoảng thời gian ngắn, điều tra đầy đủ như thế, quang minh chính đại như thế, càng làm cô kinh hãi là, người đàn ông này có động cơ và mục đích gì.
“Anh……”
Cô mở to hai mắt, không hiểu ý anh muốn gì.
Anh buông tư liệu điều tra cô ra, ánh mắt nhìn cô chăm chú, cô nhìn không rõ đáy mắt anh rốt cuộc là đen hay trắng.
Anh cười một cái, nói thẳng:“Nói đơn giản, tôi đối với em có hứng thú.”
“…… Có, có hứng thú?!”
Cô có chút sợ hãi, người đàn ông này có ý tứ gì?
Anh rất kiên nhẫn giải thích nghi hoặc của cô, “Tôi đối với em có hứng thú chính là có ý, tôi có thể thay em trả nợ, thay em giải quyết tất cả những chuyện phiền toái của nhà em.”
Cô lập tức phản ứng lại, trực giác liền lắc đầu:“Thực xin lỗi, tôi không ra bán chính mình.”
Anh đột nhiên nở nụ cười.
“Bán đi?” Anh thấy thú vị:“Không phải em cho rằng tôi có hứng thú với thân thể này của em chứ?”
“……”
Cô không nói nên lời.
Chỉ thấy anh chậm rãi đánh giá thân thể cô từ trên xuống dưới, ánh mắt tuyệt đối là khủng bố, sau đó, cô nghe thấy giọng nói của anh chậm rãi vang lên:“Tuy rằng nói như vậy, đối với một cô gái có chút thất lễ, nhưng tôi nghĩ trực tiếp nói cho em cũng tốt……. Chỉ bằng khối thân thể thường thường đơn giản này của em, lại không biết thủ đoạn khơi gợi dục vọng của đàn ông, tôi đối với chuyện lên giường cùng em này, hứng thú không lớn……”
Cô càng hoang mang hơn, “Vậy anh……”
Anh ta rốt cuộc muốn làm gì?
Anh mỉm cười, công bố đáp án:“Tôi đối với thân thể này của em không có hứng thú, tuy nhiên, tôi đối với con người em, rất có hứng thú.”
“……”
“Đúng, điều tôi muốn là, con người của Kỉ Dĩ Ninh này.”
Vừa dứt lời, ngón tay thon dài của anh giơ lên một tờ giấy mỏng manh, giấy trắng mực đen, đẩy trên bàn, dừng lại trước mặt cô, cô cúi đầu nhìn, nhất thời bị dọa cho sợ hãi.
“Anh –?!”
Anh không hề vô nghĩa, “Cùng tôi kết hôn, những phiền toái bố mẹ em để lại cho em, tôi đến giải quyết.”
Cô chỉ nghe anh nói:“Tôi không có hứng thú với chuyện nuôi dưỡng tình nhân, tôi muốn em ở lại bên người tôi, làm người phụ nữ của tôi, cũng chỉ có duy nhất một phương pháp,…… Trở thành cô dâu của Đường gia.”
Thẳng đến khi anh đứng dậy rời đi, cô vẫn đang bị khiếp sợ bao vây, chưa thể hoàn hồn.
Anh mở cửa phòng đi ra ngoài, phút cuối cùng, không quên xoay người nói:“Nếu em muốn chạy trốn, cứ tự nhiên. Có điều, tôi nhắc nhở em một chút, tôi muốn bắt một người trở về, không phải là một việc khó. Tôi đã nói rồi, tôi có hứng thú với em, không phải tôi nói đùa.”
Cô dường như không thể tin được nhìn anh, “Anh, anh rốt cuộc là……” Ai?
Anh nở nụ cười, không phân rõ là thật tình hay là thực lòng, cô chỉ thấy anh như đang đứng giữa ánh hòa quang, huyễn hoặc chói mắt.
Nghe thấy câu hỏi của cô, trong giọng nói hàm chứa một tia run sợ, anh chợt thấy mềm lòng, đứng ở cửa yên lặng nhìn cô trong chốc lát, sau đó đi vòng vào phòng, chậm rãi đi đến trước mắt cô, quỳ một gối trước mặt cô, anh nâng tay sờ lên mặt cô, trong mắt lây dính chút dịu dàng, coi như yêu chiều.
“Đường Dịch,” Anh nói cho cô:“…… Anh là Đường Dịch.”
……
“…… Khi đó em không hiểu, hôn nhân cả đời chỉ có một lần, tại sao anh có thể quyết định đồng hành cùng em, em nghĩ anh đang đùa, hoặc là, anh căn bản không thèm để ý, sau đó em mới chậm rãi phát giác, em không phải loại người như vậy……”
“Em không hiểu hai năm trước tại sao anh lại có dũng khí đó, chỉ mới gặp nhau mà đã dám nhận định một cô gái, tựa như hai năm sau, em không thể hiểu được anh,” Cô nhìn anh, nhìn vào đáy mắt anh:“Em thừa nhận đạo đức của em và anh có khác biệt, tuy nhiên chúng ta có thể nói chuyện. Về sau, anh không cần cực đoan đối với mình như thế, được không, hả?”
Đường Dịch khẽ cười ra tiếng.
Hồn nhiên lơ đễnh, anh nhìn cô, tựa như nhìn một đứa trẻ, cô rất đơn thuần, xa xa không biết hết thảy về anh, chờ cô hiểu biết, sẽ không nói như vậy, cô có thể chứ, thoát được càng xa càng tốt.
“Anh sẽ không nói chuyện với em.”
Kỉ Dĩ Ninh có chút bất đắc dĩ:“Đường Dịch……”
Cô vừa muốn nói gì, lại nghe thấy giọng nói thản nhiên vang lên.
“…… Làm thế nào để những làn gió mát, không nhiễm bụi trần?”
Kỉ Dĩ Ninh giật mình.
Cô là gió lạnh mát mẻ, anh lại là một thân nhiễm cát bụi bạo lực, Đường Dịch cười cười, “Em nói cho anh biết, chúng ta nên nói chuyện thế nào đây?”
Anh bỗng nhiên vòng lấy cô, cúi đầu nói bên tai cô.
“Anh biết,” Anh biết, anh đã rất rõ ràng:“…… Không cực đoan, anh không thể giữ em lại được.”
Thời gian trôi qua hai năm, cho tới hôm nay, thẳng đến giờ phút này, Kỉ Dĩ Ninh mới biết, thì ra, trái tim của một người thật sự có thể chết đi để lưu lại cho người khác.
Đường Dịch, người đàn ông này, vì giữ cô lại, lần đầu tiên là đánh đổ bằng hôn nhân, lần thứ hai, liền đánh đổ bằng tính mạng.
Anh đã nghĩ kĩ như vậy, hẳn là sáng sớm nên nói cái gì anh đều đã biết.
Chỉ là anh không nói.
Anh thậm chí biết được, đối với cô, mắc kẹt lại một phần, cô lại càng không tự nguyện.
Nhưng anh vẫn mắc kẹt trong đó, thậm chí ngay cả giãy giụa anh cũng không thiết.
Nhìn anh, cô sẽ thấy khổ sở, một Đường Dịch như vậy, Kỉ Dĩ Ninh trốn không thoát, có phải hay không?
Khi ai đó đang động tâm hết mình, có thể làm ra được những chuyện không thể tưởng tượng, mặc kệ thời gian địa điểm, không hỏi nguyên nhân lý do.
Đường Dịch cũng không phải ngoại lệ.
Chỉ có điều Kỉ Dĩ Ninh vẫn không dám tin tưởng.
Một câu của anh là ước hẹn cùng gió lạnh như thế nào, làm cho cô thất thần thật lâu.
Ngọn đèn vẫn tỏa ánh sáng màu da cam như thế, nhuộm đẫm không khí ấm áp, nó khiến cho cái đêm đầu mùa xuân này, rốt cục thoát khỏi sự quấy nhiễu của cái lạnh.
Kỉ Dĩ Ninh tựa vào lòng anh, ánh mắt có chút chùng xuống, không có tiêu điểm, cô lâm vào trầm tư, thật lâu thật lâu sau, nhịn không được thấp giọng gọi anh một tiếng.
“Đường Dịch.”
“Ừ?”
“Em đối với ánh mắt chọn nữ nhân của anh, thật sự là không dám khen tặng……”
Đường Dịch nở nụ cười.
Kỉ Dĩ Ninh nhẹ nhàng thở dài một hơi.
“Em nói thật đó.”
Đường Dịch từ chối cho ý kiến, anh ôm lấy cô, xoay người cô lại, để cô đối mặt với mình.
“Tiểu thư, anh hiếm khi mới chân thành như vậy, em lại còn có thể phủ định anh hả, cũng phải cho anh một lý do chứ?”
“Bởi vì Tiểu Miêu.”
Biểu hiện của Đường Dịch có một chút kinh ngạc khó hiểu:“…… Sao?”
“Bởi vì Tiểu Miêu,” Cô lập lại một lần nữa, cười với anh:“Ở Đường gia đã có Tô Tiểu Miêu là điều kiện về nữ tính tiên quyết rồi, thế nhưng anh còn có thể chấp nhận Kỉ Dĩ Ninh sao, theo mức độ nào đó mà nói, em thật sự bội phục anh……”
Cô gái kia, mới là chân chính huyễn hoặc, cô ấy có một sức sống lạ thường, xâm nhập vào chỗ sâu nhất trong linh hồn mỗi người, làm cho người ta không có cách nào từ chối cô.
Kỉ Dĩ Ninh vẫn nhớ rõ, hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy Tô Tiểu Miêu.
Đó là vào một mùa đông, cô ở nhà Đường Kính làm khách, Đường Dịch đã đem đến cho cô đầy bụng tâm sự, tuy rằng cô chưa bao giờ nói ra, nhưng bằng năng lực sát ngôn quan sắc của Đường Kính, tự nhiên có thể nhìn ra rõ ràng. Đường Kính cũng có điểm đồng tình với cô, cũng có chút thương tiếc, vì thế liền cùng cô nói chuyện lúc chạng vạng.
Ban đêm, bởi vì thay đổi hoàn cảnh, cô không có thói quen, thủy chung không thể ngủ được. Cuối cùng đơn giản là cô buông tha cho giấc ngủ, ngâm một tách trà nóng cho mình, tựa vào cửa sổ bên phòng ngủ, lẳng lặng nhìn tuyết rơi qua cửa sổ cả một đêm.
Kỉ Dĩ Ninh luôn cảm thấy, thứ hạ xuống trần gian đẹp nhất chính là tuyết, đơn giản tr