ực tiếp, lại dễ dàng tác động vào lòng người. Cảnh tượng như vậy, rất đáng giá để đi chân trần trên tuyết một vòng mới là dễ chịu.
Trời không phụ cô, hạ xuống cả một đêm tuyết rơi dày đặc cho cô xem. Mà cô lại phụ chính mình, thẳng đến hừng đông, cũng thủy chung không có người nào xuống lầu gần với tuyết.
Ngay lúc đó, lại có một người làm được.
Ở phía chân trời kia đang hé ra những tia nắng sớm, Kỉ Dĩ Ninh chỉ nghe thấy dưới lầu có người phát ra ‘Oa –!’ một tiếng tán thưởng, sau đó cô liền thấy, có một bóng người nhỏ nhắn chạy ra khỏi phòng.
Là một cô gái.
Hiển nhiên là bộ dáng vừa tỉnh ngủ, chỉ mặc một cái áo ngủ đơn giản, cảm xúc dào dạt, mềm mại như tuyết, tóc dài rối tung xõa trên bờ vai cô, mang theo một đôi mắt còn nhập nhèm, còn có vài phần buồn ngủ, tâm trạng cô ấy thật tốt, tuyết rơi nhiều như vậy mà cũng không sợ lãnh, hai chân trần, dẫm nát trên nền tuyết, mỗi khi bước xuống lại tạo ra những âm thanh sắc nét của tuyết, lưu lại một chuỗi dấu chân.
Kỉ Dĩ Ninh vừa định đánh giá, thật là một cô gái không rành thế tục, dám lấy diện mạo như thế của mình lộ ra trước màn ảnh.
Nhưng mà ngay giây sau đó, cô thấy cô ấy lấy một ít tuyết dưới nhành mai vàng, rồi lại lấy một đóa hoa mai để vào lòng bàn tay, sau đó cùng bỏ chúng vào miệng, ăn một miệng lớn, Kỉ Dĩ Ninh chỉ nhìn thấy bên môi cô ấy còn dính lại bông tuyết trắng, cô ấy vươn cái lưỡi hồng nhạt ra liếm, lóe ra tuyết trắng trong suốt.
Nhàn hạ thoải mái.
Đây mới chân chính là hương vị thanh nhàn vui vẻ của nhân gian.
Chỉ với một động tác này, Kỉ Dĩ Ninh không thể không thích cô ấy.
Cô nhìn cô gái dưới tầng, không nhịn được mà khẽ cong khóe môi, dành cho cô ấy những lời ca ngợi từ trong lòng mình.
Thử hỏi thế gian, có mấy người có thể có tâm trạng thoải mái như vậy? Phẩm tuyết thưởng hoa, uống sương uống mưa, những việc thế này, nếu không có chút bản tính trời cho thì không thể làm được.
Thế gian này cũng không có nhiều ước định lắm, khi chúng ta còn chưa trưởng thành, đã bị thế tục trói buộc, dần dần quên mất cái gì gọi là thanh nhàn trong cuộc sống.
Kỉ Dĩ Ninh buông chén trà trong tay xuống, không nhịn được muốn xuống tầng, muốn trò chuyện cùng cô ấy, cô là ai?
Không đợi cô rời bước, bởi vì đã có người giải đáp giúp cô.
Cô nhìn thấy Đường Kính đi ra từ trong phòng, bước chân có chút vội vàng, trên tay cầm một cái áo khoác dày. Anh chắc cũng vừa mới tỉnh, cảm giác mơ màng của ban đêm còn chưa tán đi, không thấy người bên cạnh, anh liền nhanh chóng đi tìm. Đường Kính buổi sáng hay bị huyết áp thấp, thực không dễ dàng tỉnh táo, nhưng anh vẫn đang đuổi tới. Nhìn thân ảnh của anh, Kỉ Dĩ Ninh mỉm cười, cô nghĩ mình đã biết được vị tiểu thư dưới tầng kia là ai, là người nào ở Đường gia.
Đường Kính vội vàng mặc áo vào cho Tiểu Miêu, lại cầm một đôi dép lên bảo cô ấy đi vào, anh vừa cúi người xoa xoa đôi tay đỏ bừng của cô ấy, vừa quở trách: Em là cô ngốc hả? Khuya khoắt mới trở về ngủ, trời còn chưa sáng đã tỉnh rồi, tỉnh dậy lại bỏ chạy ra ngoài này chịu lạnh, lạnh như vậy lại còn không đi giày, đúng là một tế bào, rốt cuộc có phải là người lớn không hả?……
Tiểu Miêu nghiêm trang sửa đúng lời anh: Em không phải hình thành từ một tế bào, em hình thành từ các phân bào……
Đường Kính không nói gì, khóe mắt nhìn vào đôi môi đỏ bừng của cô, anh nhíu mày: Vừa rồi em ăn cái gì?
Tiểu Miêu cười cười, nắm một nắm tuyết đưa cho anh, ngẫm lại thấy còn chưa đủ, lại hái thêm hai đóa mai vàng đặt lên trên cho đẹp, cười với một vẻ mặt vô hại, hỏi: Anh có muốn ăn không?
Đường Kính hít sâu một hơi, nhu nhu huyệt thái dương.
Trước kia ở trong nhà, anh có một người anh trai thích đem thuốc phiện làm đồ chơi mà đùa nghịch; hiện tại ở trong nhà, anh có một bà xã, thật không thể tưởng tượng có thể ăn được cái gì……
Đường Kính nhìn cô, thấy khóe môi cô còn dính một cánh hoa mai vàng, cô vươn đầu lưỡi ra muốn liếm nó vào miệng ăn luôn, hình ảnh này bỗng nhiên khiến cho Đường Kính động tâm, vì thế anh đột ngột giữ lấy gáy cô, cúi đầu liền hôn cô thật sâu, động tác yêu thương lại cường ngạnh, giống như muốn dùng nụ hôn của mình tán đi hơi lạnh quanh người cô.
Kỉ Dĩ Ninh mỉm cười, biết điều rời đi, không quấy rầy khoảnh khắc yên tĩnh tốt đẹp của hai người dưới tầng.
……
“Đường Kính có ánh mắt tốt, biết được khi nào có thể ra tay đem Tô Tiểu Miêu vòng định bên người, từ nay về sau cuộc sống tràn ngập lạc thú, sinh mệnh không hề cô tịch.”
Đường Dịch cúi đầu, hôn hôn trán cô, trong thanh âm nghe không ra cảm xúc,“…… Em cảm thấy mình không tốt?”
Kỉ Dĩ Ninh không trả lời ngay.
“Trong [ Hồng Lâu Mộng ] có giảng, nếu ai bẩm thụ khí ấy mà sinh ra, dù trai hay gái, trên không làm được bậc chân nhân quân tử, mà dưới cũng không làm nổi hạng đại hung đại ác. Đem hạng người đó đặt vào trong ngàn vạn người, thì khí thông minh tuấn tú sẽ ở trên ngàn vạn người, mà cái lối bướng bỉnh càn rỡ cũng lại ở dưới ngàn vạn người. Nếu sinh vào nhà công hầu phú quý, thì là hạng người tình si tình chủng; sinh vào nhà thi thư thanh bạch thì là dật sĩ cao nhân; dù có sinh vào những nhà hèn hạ thì cũng là đào kép danh tiếng, chứ không đến nỗi làm tôi đòi cam chịu sai khiến.”
Cô cười, nói:“Ý tứ Tào tiên sinh là, một sinh mệnh linh động, vô luận ở nơi nào, đều đã phấn khích vạn phần. Mà anh, Đường Kính, Tô Tiểu Miêu, có chỗ nào không phải là một sinh mệnh như vậy……. Chỉ có em là không phải.” (Tào tiên sinh là Tào Tuyết Cần, tác giả của Hồng Lâu Mộng)
Đường Dịch ôm chặt lấy cô, thản nhiên hỏi lại:“…… Ồ?”
“Em không phải,” Cô thành khẩn nói cho anh:“Em hiểu rõ mình, hiểu rõ ràng mình là người thế nào. Với những người như em, làm bạn thì không khó, nhưng nếu ở cùng em cả đời, có thể không phải là một chuyện hạnh phúc.”
Đường Dịch nhìn cô, ánh mắt có điểm phức tạp, thâm thúy nhìn không tới một tia ánh sáng.
Cô thản nhiên kể cho anh nghe một chuyện cũ:“Nhớ rõ năm đó, sau khi bố em gặp chuyện không may, bỏ lại em và mẹ mà đi, hai mẹ con em đem hồi môn năm trăm ngàn đi trả nợ, kết quả có một chú vào buổi tối trước ngày hôm đó đến vay tiền mẹ con em, chú ấy bị bố làm liên lụy, nợ xã hội đen năm mươi ngàn, mẹ em đã từ chối, bởi vì nhà em nợ những hai triệu, tự thân mình cũng khó bảo toàn. Sau đó em đã vụng trộm cầm năm mươi ngàn đưa cho chú ấy, khi tiễn người thì bị mẹ phát hiện, mẹ lập tức tát em một cái……”
“…… Là mẹ đánh em, nhưng người khóc cũng là mẹ, có lẽ tính cách của em như vậy khiến mẹ quá thất vọng, vì thế em cũng không giải thích cái gì. Thật ra em nghĩ rất đơn giản, nhà em đã nợ hai triệu, trả thiếu năm mươi ngàn nữa cũng có sao đâu, dù sao vẫn là nợ, nhưng nhà chú ấy thì không như thế, nhà chú chỉ thiếu năm mươi ngàn, chỉ cần trả nợ là có thể chấm dứt tai bay vạ gió này. Đáng tiếc điều đó giải thích, không phải mỗi người đều có thể chấp nhận được.”
“…… Còn có một lần, em hỏi Tiểu Miêu, nếu ở trong tay người khác có thứ mà cô rất muốn, cô sẽ làm thế nào? Tiểu Miêu nói, cô ấy có thể nghĩ biện pháp kiếm tiền, sau đó mua lại nó, nếu đối phương không chịu bán, cô ấy sẽ nghĩ biện pháp lừa gạt để có được nó. Mà biện pháp của em thì có vẻ tiêu cực, em sẽ làm bộ như không thích, hoặc nói rõ với mình là hãy quên chuyện này đi. Đường Dịch, anh thấy đó, đây bất đồng của em và Tiểu Miêu……”
“Đó thật ra là một bài trắc nghiệm tâm lý, thử nghiệm đã cho thấy em là người có vẻ tiêu cực trong cuộc sống, mà Tiểu Miêu là một cô gái có cuộc sống tích cực, như vậy mới tốt.”
“Em không có được sức sống mãnh liệt như Tiểu Miêu, cũng không có được sự hòa hợp giữa ôn nhu và cứng rắn như Đường Kính, càng không có được sáng lạn dụ hoặc như anh. Anh và em ở cùng một chỗ, trong cuộc sống lâu dài, không có nhiều ngạc nhiên, cũng sẽ không có nhiều mừng vui bất ngờ……”
“…… Vậy nên, Đường Dịch, em vẫn phải xin lỗi anh,” Giọng nói của cô thật thản nhiên, ánh mắt chứa sự cô đơn:“…… Trên thế giới này, có rất nhiều cô gái thông minh năng động, mà Đường Dịch anh, lại đánh bạc với tính mạng của mình, chỉ cần một Kỉ Dĩ Ninh bình thản nhất.”
Khi Kỉ Dĩ Ninh nói xong một câu cuối cùng, một chữ cuối cùng đó, toàn bộ không gian giống như bị đình trệ lặng im một giây.
Cô cúi đầu, tựa vào lòng anh, để anh không nhìn thấy vẻ mặt mình, mà cô cũng không muốn nhìn, bởi vì không có dũng khí.
Ngay sau đó, cả người cô bỗng nhiên bị người nào đó ôm lấy rồi nhấc lên, khi cô mở mắt nhìn, ngay lập tức hai người đối mặt nhau, cô nhìn Đường Dịch đang mang vẻ mặt hứng thú nhìn mình, biểu tình thong dong như thế, cô cũng từng thấy qua rồi.
Cô nghe thấy anh chậm rãi mở miệng, chậm rãi lên tiếng:“…… Ở trước mặt anh em phủ định toàn bộ mình như thế, em đang sợ cái gì?”
Quả nhiên, anh đã nhìn thấu cô. Ngay cả khi cô đã tìm nhiều lý do quanh co lòng vòng như thế, nhưng đối với anh mà nói, anh đã nhìn thấu dưới những lí do thoái thác kia có nỗi lòng của cô, đó không phải chuyện khó với anh.
Kỉ Dĩ Ninh không dám tiếp tục nhìn thẳng vào mắt anh.
Bỗng nhiên cô nghiêng người ôm chặt lấy anh, nâng tay vòng lên cổ anh, vùi đầu xuống cổ anh, trước nay cô chưa từng chủ động thế này, lộ ra bối rối rõ ràng, như con thú nhỏ sợ hãi.
Đường Dịch lặng im một giây, như là không đành lòng, anh nâng tay vỗ nhẹ lên lưng cô, ôn nhu an ủi:“Dĩ Ninh……”
“Anh đừng nói gì, để em nói hết đã……” Cô đột nhiên lên tiếng ngắt lời anh, ngay cả giọng nói cũng rõ ràng nhuộm đẫm lo âu:“…… Trước kia em cực kỳ không thích một câu chuyện xưa. Trong thần thoại Hy Lạp, có một người chịu hình phạt, ông ta bị chìm trong nước, nước đến bên môi vẫn phải chịu cơn khát khô cổ, mà một khi ông ta cúi đầu uống nước, nước liền rút đi, sau đó tiếp tục đầy lên, rồi lại rút đi, cứ lặp lại như vậy, ông ta có thể nhìn thấy, nhưng vĩnh viễn không thể……”
Đường Dịch hiểu rõ, thay cô nói tiếp,“Tantalus [3], bị các vị thần trừng phạt. Muốn tìm nhiều lắm, tham luyến cũng rất nhiều, cuối cùng khiến các vị thần nổi cơn thịnh nộ.”
Kỉ Dĩ Ninh không nhịn được dùng sức trên đầu ngón tay, cùng da thịt anh gắt gao chạm vào, cô ôm chặt lấy anh, dường như muốn làm anh đau.
“Đường Dịch……” Giọng cô có chút mệt mỏi, không thể nói rõ là sợ hãi nhiều hơn, hay là làm nũng nhiều hơn:“Em không thích câu chuyện này, anh có hiểu không? Em không thích……”
Tantalus, ông ta tham lam, là có khát vọng, là có ý đồ.
Nhưng ông ta vĩnh viễn không thể cầu được.
Tựa như Kỉ Dĩ Ninh hiện tại tham luyến Đường Dịch. Cô có thể nhìn thấy anh, lại không biết có thể chạm tới anh hay không.
Cô không muốn trở thành người cầu mà không được như Tantalus.
Cô nằm trên đầu vai anh, giọng nói nhu nhược mà bất lực:“Em phủ định chính mình, bởi vì em không muốn tương lai bị anh phủ định…… Em không muốn có một ngày, Đường Dịch bỗng nhiên hối hận, hối hận Kỉ Dĩ Ninh không đáng để mình đánh đổ hôn nhân và tính mạng.”
Anh chính là toàn bộ sự ích kỉ của cô, là tất cả tham luyến trong cuộc đời này của cô, là khát vọng, là có ý đồ, toàn bộ đều từ anh mà ra.
Anh rất hoàn mỹ, dường như không chê vào đâu được. Đối với anh, cô có một loại cảm tình không thể nói nên lời, không thể từ bất luận kẻ nào đến chia xẻ anh, cô thầm nghĩ đ