Mộ Trầm Hoằng bước nhanh vào trong, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Tuyên Văn đế, liền nổi giận quát: “Tiết Giai ngươi thật to gan!”
Tiết Lâm Phủ cũng lập tức bước vào trong, mở hòm thuốc, lấy hai viên cho Tuyên Văn đế uống gấp, rồi sau đó mới băng bó vết thương trên đầu.
Tuyên Văn đế tuy đã bị hôn mê, nhưng sắc mặt vẫn còn đỏ rực, hơi thở gấp gáp. Tiết Lâm Phủ cảm thấy kì lạ, liền bắt mạch, sau đó quay người nói với Độc Cô hoàng hậu: “Lúc nãy hoàng thượng có thể đã ăn phải thứ gì đó không nên ăn.”
Độc Cô hoàng hậu vừa nghe đã hiểu, hai luồng ánh mắt như hàn băng quét thẳng về phía Tiết Giai.
Tiết Giai thấy lúc này không thể che giấu được chân tướng sự việc được nữa, nên đành phải dập đầu nhận tội, kể hết ngọn ngành.
Tiết Lâm Phủ vừa nghe trong trà có thuốc giải, liền vội vàng cho Tuyên Văn đế uống. Sau đó lập tức rời khỏi tẩm cung đi bào chế thuốc để sắc.
Độc Cô hoàng hậu nổi giận đùng đùng, một cước đạp thẳng về phía Tiết Giai: “Ngươi thật to gan, vậy mà còn đổ tội cho hoàng thượng. Ngươi còn nói mình bị cưỡng ép, rõ ràng là có ý đồ dụ dỗ hoàng thượng, ta thực đã xem nhẹ ngươi, ngươi đúng là kẻ không chịu an phận thủ thường như vậy.”
Tiết Giai lết đến ôm lấy chân hoàng hậu, khẩn cầu: “Xin di mẫu tha mạng. Quả thật A Giai chưa bao giờ nghĩ sẽ dụ dỗ hoàng thượng, A Giai chỉ là luôn thích biểu ca, nhưng di mẫu chưa bao giờ có ý gả A Giai cho biểu ca cả, A Giai không cầu danh phận, chỉ muốn được ở bên cạnh biểu ca, cho dù làm nô tì hầu hạ biểu ca cả đời cũng cam tâm tình nguyện. A Giai làm bánh là tặng cho biểu ca, ai ngờ hoàng thượng đột nhiên xuất hiện, ăn nhầm phải bánh đó.”
“Đồ tiện nhân không biết xấu hổ như ngươi, lại còn nghĩ ra thủ đoạn xấu xa đe hèn như vậy.”
Mộ Trầm Hoằng nói: “Mẫu hậu, Tiết Giai tâm tư độc ác, tội không thể tha. Trong cuộc đi săn mùa thu, nàng ta đã hạ độc con bạch mã của Cung Khanh, muốn mưu hại tính mạng của nàng ấy.”
Tiết Giai vừa nghe sắc mặt tái nhợt, vội la lên: “Di mẫu, là công chúa sai thần làm.” Mộ Trầm Hoằng chau mày nghiêm nghị: “A Cửu?”
Lúc này Tiết Giai nóng lòng muốn phủ sạch tội của mình, nên chính miệng thốt ra: “Đúng, còn chuyện tên cướp bất ngờ đánh thái tử phi bên Nguyệt hồ lần trước, đều là do công chúa làm, không liên quan đến thần.”
Độc Cô hoàng hậu giận đến nỗi cả bàn tay run lên: “Tiện nhân, ngươi muốn rửa sạch sành sanh tội lỗi của mình, nên trút cả lên đầu A Cửu?”
Mộ Trầm Hoằng đang chờ nàng ta khai ra A Cửu, lúc này mới có cớ gọi A Cửu đến giáo huấn cho một trận. Nhân chứng vật chứng rành rành, Độc Cô hoàng hậu không thể bao che cho A Cửu, lần này nàng ta cũng không thoát được bị uốn nắn khiển trách.
“Mẫu hậu, có đúng là A Cửu bị oan hay không, gọi muội ấy đến hỏi là biết ngay.” Dứt lời, hắn liền đi ra ngoài điện, nói với Lý Vạn Phúc: “Đi gọi A Cửu đến.”
Độc Cô hoàng hậu lớn tiếng hỏi Tiết Giai: “Ngươi đã làm những việc gì, thành thực khai ra.”
“Di mẫu, A Giai đều là làm theo sự sai bảo của công chúa, là công chúa không thích thái tử phi, nên vẫn ngầm sai thần đối phó với nàng ấy, trong cuộc đi săn mùa thu vừa rồi, việc xảy ra như vậy đều là công chúa sai A Giai làm, A Giai đối với di mẫu, đối với hoàng thượng, đối với công chúa, đối với thái tử chưa từng một dạ hai lòng.”
Tiết Giai phủ phục trên mặt đất ôm chặt lấy chân Độc Cô hoàng hậu, giọng thảm thiết cầu xin: “Di mẫu tha mạng, sau này A Giai không dám nữa.”
Độc Cô hoàng hậu giơ chân đá nàng ta, cả giận nói: “Ngươi còn có sau này sao?”
Tiết Giai vừa nghe Độc Cô hoàng hậu nói vậy thì trong lòng mất hết hy vọng, cả người mềm nhũn ngồi bịch xuống đất.
Lúc này, A Cửu đã đi vào trong điện, nhìn thấy Tiết Giai đang sợ hãi hoảng loạn ngồi thừ dưới đất, Mộ Trầm Hoằng thì sắc mặt nghiêm trang, bất giác tim đập thình thịch, chẳng lẽ sự tình đã bại lộ sao?
Mộ Trầm Hoằng nhìn thấy nàng ta liền lạnh lùng hỏi: “A Cửu, con bạch mã của Cung Khanh là so muội sai Tiết Giai giở trò đúng không?”
A Cửu vừa nghe liền vội vàng phủ nhận: “Không phải muội, là nàng ta.”
Mộ Trầm Hoằng cười lạnh: “Nói vậy, là muội cũng biết rõ nội tình?”
A Cửu nhất thời bị chụp mũ, hoảng hốt lắp bắp: “Hoàng huynh, muội… muội…”
Mộ Trầm Hoằng bước đến trước mặt nàng ta, trên mặt phả ra một luồng sát khí. A Cửu xưa nay đều cho rằng huynh trưởng của mình ôn thuận như ngọc, nhưng lúc này lại bị hắn phả thẳng luồng sát khí vào mặt, liền cả kinh lùi lại mấy bước.
“Muội có biết, Cung Khanh là trưởng tẩu của muội, là thiên mệnh thái tử phi, vậy mà muội còn dám động thủ với nàng ấy?”
“Muội… muội không động thủ, tất cả đều do A Giai đã làm, nàng ta thèm khát vị trí thái tử phi, muốn diệt trừ Cung Khanh.”
Độc Cô hoàng hậu nhìn Tiết Giai cười lạnh: “Tiện nhân, đỉa cũng đòi đeo chân hạc sao?” Hoàng hậu nộ khí xung thiên, đi tới cửa đại điện, nói với Minh Vũ đang nơm nớp lo sợ run rẩy đang đợi ở ngoài: “Chuyện hôm nay nếu truyền ra nửa chữ, sẽ tru di cửu tộc.”
Minh Vũ cùng bốn cung nữ khác lập tức quỳ lạy trên mặt đất, dập đầu như giã tỏi.
“Nô tỳ không dám.”
“Lôi con tiện nhân kia ra ngoài, ban cho nó một chén rượu độc.”
Minh Vũ lập tức dẫn theo mấy cung nữ tiến vào trong điện, lôi Tiết Giai đã nhũn như bùn ra ngoài.
A Cửu run lẩy bẩy hỏi: “Mẫu hậu, có thật là hạ độc chết nàng ta không?”
Mộ Trầm Hoằng lạnh lùng nhìn nàng ta: “Nàng ta muốn mưu hại thái tử phi, còn hại cả hoàng thượng, tội không thể tha, chết vẫn chưa hết tội.”
A Cửu chột dạ thối lui hai bước. Nàng ta không hề nghĩ đến lúc Độc Cô hoàng hậu xử phạt nghiêm khắc như vậy, may mà có Tiết Giai làm kẻ chết thay.
Mộ Trầm Hoằng đứng trước mặt muội muội của mình, sắc mặt trầm xuống, nói rõ ràng từng chữ một: “Mưu hại tính mạng người khác, kể cả hoàng thân quốc thích cũng không dung tha. A Cửu, muội nên biết điều đó.”
A Cửu chột dạ gượng cười: “Hoàng huynh nó với muội chuyện ấy để làm gì, muội chưa làm chuyện gì xấu.”
Mộ Trầm Hoằng lạnh lùng nói: “Mọi hành vi của muội ta đều biết rõ, đây là lần cuối ta cảnh cáo muội, nếu muội thêm một lần nữa bất kính với Cung Khanh, mưu đồ tính toán, ta tuyệt đối sẽ không dung tha.”
A Cửu nói: “Hoàng huynh, chuyện xảy ra trong cuộc đi săn mùa thu vốn không liên quan đến muội, tất cả đều do A Giai sắp đặt.”
“Chứng cứ như núi muội còn dám giảo biện!” Mộ Trầm Hoằng thấy nàng ta ngoan cố không chịu nhận tội liền cả giận nói: “Chuyện bên Nguyệt hồ cũng là do muội sai An phu nhân gây nên, hay là muốn để ta cho người gọi bà ta đến đối chất với muội?”
“Mẫu hậu.” A Cửu nhận thấy Mộ Trầm Hoằng có vẻ không muốn bỏ qua cho mình, liền cầu viện binh. Nhưng Độc Cô hoàng hậu chưa kịp mở miệng, Mộ Trầm Hoằng đã nói: “Nếu mẫu hậu còn tiếp tục bênh vực muội muội, thì nhi thần từ nay sẽ coi như không có người muội muội này.”
Độc Cô hoàng hậu đành phải ngậm miệng nín thinh.
Mộ Trầm Hoằng lãnh đạm nói: “A Cửu, ngày mai đến chỗ thái tử phi khấu đầu nhận tội, cầu xin nàng ấy khoan dung thứ lỗi, và thề rằng sẽ vĩnh viễn không bao giờ tái phạm.”
A Cửu thấy Mộ Trầm Hoằng mặt đầy nộ khí, bất giác có chút sợ hãi, liền vội vàng lên tiếng cầu xin mẫu hậu che chở. Độc Cô hoàng hậu đưa mắt nhìn nàng ta, ngụ ý rằng Mộ Trầm Hoằng đang rất tức giận, không nên cứng đầu cứng cổ nữa. Hơn nữa lần này rõ ràng A Cửu đã hơi quá đáng, suýt nữa đã hại đến tính mạng người khác.
A Cửu thấy mẫu hậu không có cách gì để che chở cho mình, đành phải ngượng ngùng xấu hổ rời đi.
Đêm nay, đích thân Mộ Trầm Hoằng ở lại trong tẩm cung, tự mình hầu hạ Tuyên Văn đế uống thuốc.
Nửa đêm, thể trạng của Tuyên Văn đế ổn định trở lại, dần dần nhớ ra mọi việc, ngoài việc kinh thiên động địa đó, thì việc đối mặt với Độc Cô hoàng hậu lúc này cũng gây cảm giác khó chịu và tức giận. Tuyên Văn đế tuy là người thích hưởng lạc, nhưng không phải một hôn quân hoang dâm vô sỉ, xảy ra chuyện như vậy, thậm chí bản thân ông còn cảm thấy phẫn nộ hơn cả Độc Cô hoàng hậu, đối với một hoàng đế mà nói, đây quả thực là việc vô cùng nhục nhã. Mà kẻ gây nên tội kia chính là Tiết Giai, nên càng nghĩ cảm giác xấu hổ và giận dữ càng bùng lên trong lòng, thậm chí cả cảm giác loạn luân cũng len lỏi trong suy nghĩ của ông.
Giờ đây đối mặt với nhi tử của mình, đương nhiên cảm thấy thập phần xấu hổ, ông nhìn Mộ Trầm Hoằng xua xua tay, hữu khí vô lực nói: “Ngươi quay về đi.”
Mộ Trầm Hoằng nghe lời lui ra.
Sau khi Mộ Trầm Hoằng rời đi, trong nội điện chỉ còn lại phu phụ đế hậu.
Tuyên Văn đế hai mắt nhắm lại, đầu mày nhíu chặt, chẳng nói nửa lời.
Độc Cô hoàng hậu bản tính hay ghen, lần này lại tận mắt chứng kiến cảnh tượng đau lòng giữa Tuyên Văn đế và đứa cháu gái mình, nỗi ấm ức trong lòng vốn bị đè nén, giờ thấy Tuyên Văn đế lại đối xử lạnh lùng với mình như vậy, cứ như là chính mình hại ông ta ra nông nỗi ấy, nên trong lòng ủy khuất tức tối, không nhịn được oán giận nói: “Tại sao hoàng thượng lại bất cẩn như thế?”
Hậu cung của Tuyên Văn đế bao năm nay vẫn gió êm sóng lặng, là bởi không có các hậu phi tranh đấu, hơn nữa Độc Cô hoàng hậu vốn là người cường thế mạnh bạo, các cung nhân sợ hãi uy quyền của bà ta, không dám làm càn, cho nên Tuyên Văn đế không giống các đế vương trước luôn bị người khác giăng bẫy, lúc nào cũng an nhàn thoải mái, chẳng bao giờ nghĩ tới bản thân mình lại bị người nhà mẹ đẻ của Độc Cô hoàng hậu cài bẫy, càng không bao giờ nghĩ tới người đó lại là Tiết Giai, một đứa trẻ với vẻ ngoài vô cùng ngây thơ hồn nhiên, vừa nhìn đã có thiện cảm.
Thanh danh nửa đời suýt chút nữa đã bị nữ tử đó hủy hoại, trong lòng Tuyên Văn đế vô cùng bực tức, điều này không nghĩ cũng biết, Độc Cô hoàng hậu không nhắc đến còn đỡ, giờ chạm phải chuyện này đúng là chẳng khác nào châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ đang tích đầy trong lòng Tuyên Văn đế bùng lên.
Hoàng đế trợn trừng hai mắt, cả giận nói: “Nàng ta là cháu gái ruột của nàng, trẫm nể mặt nàng mà đối đãi như người nhà, cho phép tự do ra vào trong cung, chưa bao giờ đề phòng. Hơn nữa hoàng hậu mới chính là chủ nhân của hậu cung, dẫn sói vào nhà, lẽ nào hoàng hậu không có trách nhiệm?”
Độc Cô hoàng hậu ít khi bị phu quân lớn tiếng quát mắng, trong lòng cũng thấy tức giận, liền phủ nhận: “Nói như vậy chẳng phải tất cả là lỗi do thần thiếp sao?”
“Vốn không phải là lỗi của nàng”, Tuyên Văn đế không muốn nhiều lời, khẩu khí lạnh lùng chán ghét nói: “Sau này, nàng bảo người nhà nàng ít tiến cung một chút.”
Độc Cô hoàng hậu vừa nghe, trong lòng càng thêm buồn bực, liền nói: “Lúc này hoàng thượng rõ ràng là ghét bỏ người nhà của thần thiếp, năm đó nếu không phải là nhờ người nhà thần thiếp, thì người ngồi trên ngai vàng hôm nay đã là Duệ Vương rồi.”
Chuyện cũ năm đó chính là tử huyệt của Tuyên Văn đế , vừa nghe những lời ấy, ông tức giận đến nỗi không ngừng thở gấp, hai mắt trợn trừng hung hăng nhìn Độc Cô hoàng hậu, nghiến răng nói: “Là trẫm luôn niệm tình năm đó, nên từ trước đến giờ mới đối đãi với nàng có vài phần kính trọng, trong hậu cung chỉ có nàng là quyền uy nhất.”
Độc Cô hoàng hậu cười nhạt: “Hoàng thượng, rốt cuộc người nhớ đến