Tưởng Nghi cười, đứng dậy đi đến bên cạnh cô, nhìn cô một hồi, nói. “Hạ Hạ, mình rất vui.”
Vui vì hôm nay, mọi chuyện của cậu đều thuận lợi, vui vì cuối cùng cậu cúng lại hướng đến tương lai.
Cô nhìn người bạn thân ở bên cạnh mình nhiều năm trong gương, trong lòng rất rõ ý của Tưởng nghi, cũng cười.
“Hạ Hạ.” Phòng hóa trang được mở ra, Trần Vi Vi thò một cái đầu vào. “Sắp mở màn rồi.”
“Được.” Cô nắm chặt tay, sải bước ra ngoài cửa.
“Cố gắng lên!” Trần Vi Vi đứng ở cạnh cửa, lúc này cười thật chặt nắm lấy tay cô.
Cô gật đầu, đi từng bước lên sân khấu.
Bên tai là tiếng hô ‘Summer’ thật lớn, cô từ xa nhìn xuyên qua khe ở của tấm màn, cả hội trường gần như không còn chỗ ngồi.
Tất cả ánh đèn, âm nhạc, bạn nhảy đều đã chuẩn bị xong, cô bước từng bước lên sân khấu.
Ánh mắt vừa chuyển, cô nhìn thấy Lâu Dịch đang đứng ở đầu cầu thang.
Lâu Dịch cười rất lưu manh, kéo cô bước nhanh lên trên.
“Quần áo, giày, trang điểm, nữ trang… ừ, cũng không tệ.” Lâu Dịch xoay cô một vòng, quan sát cô từ đầu đến chân một lần. “Biểu cảm, dù kém hơn mình một chút, nhưng cũng coi như tạm được.”
Cô cười hì hì.
“Mặc dù cậu trọng sắc khinh bạn, hết ăn lại nằm… có điều, cậu vẫn là nghệ sĩ giỏi nhất trong mắt mình.” Lâu Dịch nắm lấy bả vai cô, giọng nói nghiêm túc, nhưng vẫn mang theo ý cười. “Đợi lát nữa, lúc bước ra, đừng sợ… bởi vì mình chưa từng nhìn thấy người xem nhiệt tình như vậy.”
Cô hít sâu, gật đầu.
“Đi đi.” Anh buông bả vai cô ra, nở nụ cười thoải mái, dịu dàng nhất với cô. “Đây là ước mơ cậu sắp thực hiện được, đã chạy đến được điểm cuối, không thể thua.”
Cô nhìn Lâu Dịch, không khỏi nghĩ tới những ngày khổ sở, phấn đầu trước kia, anh luôn ở bên cạnh cô làm bạn.
Anh chứng kiến sự bắt đầu, quá trình, và niềm hạnh phúc hôm nay của ước mơ này.
“You are the one.” Tay anh nắm chặt lại, đặt ở bên môi, cười lên.
Cuối cùng cô nhìn chằm chằm anh một lúc lâu, kéo tấm màn, bước ra sân khấu.
Hội trường to như vậy, một biển hồng, thấy cô xuất hiện, tất cả người hâm mộ cùng đứng lên, vẫy cây gậy phát sáng màu hồng trong tay.
“Cảm ơn mọi người.” Cô cúi đầu với tất cả người hâm mộ. “Cảm ơn mọi người đã tới đây hôm nay!”
Tiếng thét chói tai và tiếng hoan hô giống như muốn xuyên thủng bầu trời, âm nhạc phối hợp với ánh đèn, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Đầu tiên, cô biểu diễn tất cả các ca khúc có trong album mới, mười bài hát mới, mỗi một bát gần như được hợp ca bởi toàn bộ người hâm mộ.
Biểu diễn xong ca khúc mới, cô ngồi xuống cầu thang trên sân khấu, nói chuyện với những người hâm mộ phía dưới. “Bây giờ, tôi và mọi người cùng nhau một bài, được không?”
Trong tiếng hét ‘được’ điên cuồng, cô nghiêng đầu một chút. “Mọi người muốn hát bài gì?”
Dưới sân khấu, tiếng hét trùng điệp đáp lại, tiếng hô lớn nhất là ‘Chưa từng’, cũng có rất nhiều người hô tên bài hát khác.
Cô cười cười. “Vậy hát bài ‘Chưa từng’ trước.”
Sau đó, âm nhạc của bài ‘Chưa từng’ vang lên, tất cả người trong hội trường cùng hét chói tai, thậm chí còn phối hợp làm sóng người.
Cô đứng dạy, bước từng bước trở lại sân khấu, hát bài hát quen thuộc nhất trong trí nhớ.
Hạ tầm mắt, cô lập tức nhìn thấy trên phần chỗ ngồi VIP có ba mẹ cô Phong Trác Luân và Dung Tư Hàm, ba mẹ của Tư Không Cảnh, Mục Hi và Trịnh Vận Chi, còn có ba người bạn tốt vừa rồi ở hậu trường với cô.
Tư Không Cảnh ngồi ở giữa.
Ánh mắt anh vẫn đặt trên người cô, như dung nham nóng bỏng, bao lấy cô.
Mỗi một câu hát, đều khắc họa lại quá khứ của hai người, cho dù mang theo cảm giác tiếc nuối khe khẽ, hát vào lúc này, cô lại có một cảm giác nhớ nhung.
Cảm ơn anh, vì đã lưu lại rất nhiều điều trong cuộc đời em.
Hai tiếng biểu diễn, gần như tất cả người hâm mộ không có ngồi xuống ghế, vẫn luôn đứng đó, vẫy que sáng trong tay, hợp ca với cô.
Biếu diễn xong tất cả ca khúc, cô thở một hơi thật dài, sau đó nghe thấy toàn hội trường vang lên tiếng hô ‘encore’.
Giống như hiểu rõ.
Ánh đèn trên dài chỉ chiều một mình cô, cô nhắm mắt lại, nói. “Hôm nay. “Encore hôm nay, tôi muốn biểu diễn một ca khúc.”
“Bài hát này, không phải bài hát trong album của tôi, sau này cũng sẽ không phát hành, tôi cũng không biểu diễn lần thứ hai.” Cô nói xong câu này.
Người hâm mộ kinh nhạc, trong sự vui mừng, một bài hát hoàn toàn xa lạ vang lên.
“Tỉnh lại từ giấc mơ, anh vẫn ở trước mặt em như cũ
Em giơ tay lên, thật là nhớ, chạm vào nụ cười của anh
Anh nói, anh bật ngọn đèn thành phố
Vì em, tạo nên một tinh cầu
Năm tháng như thôi, đẹp nhất là hình ảnh phản chiếu của pháo hoa
Cảm ơn anh, dùng kỷ niệm tình yêu làm đẹp cho cuộc đời này
Thời gian trôi đi, anh vẫn ở cạnh em như cũ.”
Toàn bộ mọi người yên lặng lắng nghe bài hát, âm nhạc dần tắt đi, cô im lặng trong chốc lát, nói. “Bài hát này, anh ấy sáng tác vì tôi, muốn tặng cho tôi vào Valetine năm đó.”
“Nhưng…”
“Nhưng sau đó, bởi vì rất nhiều nguyên nhân, không thể trao món quà này.” Vào lúc cô còn sừng sờ, Tư Không Cảnh vốn đang ở dưới sân khấu bước lên, dần đi đến cạnh cô.
Dưới ánh đèn long lanh, khuôn mặt anh như được điêu khắc. “Thời gian và tuổi trẻ, để anh bỏ lỡ năm năm.”
Mọi người yên tĩnh, cuối cùng anh cũng đến bên cạnh cô.
“Thời gian năm năm, đối với người bình thường mà nói, có lẽ rất ngắn, cuộc sống tiếp tục, trong nháy mắt đã trôi qua, có lẽ không ai chú ý.” Ánh mắt anh đặt trên người cô. “Nhưng với tôi, đó lại là thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời tôi.”
“Năm năm này, người tôi thích nhất không ở bên cạnh tôi, tôi không biết cuộc sống của cô ấy thế nào, cô cũng không biết lòng cô ấy nghĩ về tôi thế nào, không thể ở cạnh cô ấy, cũng không thể lại gần cô ấy, chỉ có thể liếc nhìn từ xa, nhìn cuộc sống của cô ấy có bình an. Chưa từng trải qua cuộc sống chia lìa, thì không cách nào cảm nhận được loại cảm giác này, cuộc sống giống như đang tiếp tục, nhưng suy nghĩ lại dừng lại.”
Tốc đọ nói chuyện của anh rất chậm, hết sức chuyên chú. “Cô ấy là một người có thiên phú, cũng là người rất thông minh, cô ấy rất xuất sắc, là ánh sao sáng nhất trong mắt nhiều người, trên màn hình tivi có thể thấy cô ấy mỉm cười, nhưng tôi biết cuộc sống của cô ấy không tốt, mệt mỏi, ốm, gặp phải khó khăn cũng phải tự mình đi đối mắt, cô ấy rất vất vả, còn khổ cực hơn những người phụ nữ bình thường.”
“Mà ở trước mặt nhiều người, trước mặt tôi, cô ấy lại luôn tỏ ra mình là người vô địch, không làm sai bất cứ chuyện gì, không bị bất kỳ ai làm dao động, rất thành công.” Anh cầm lấy tay cô. “Nhưng đó lại là thất bại khiến cô ấy cực khổ suốt năm năm.”
Người con gái giỏi nhất trong năm năm qua, luôn thể hiện sự vinh quang ra bên ngoài, lại là người cô đơn, người quan trong nhất không ở bên cạnh, làm bất cứ điều gì cũng nhớ tới những điều khổ sở đã qua.
Cô khiến mình trở nên tốt nhất trong năm năm, mới chớ anh trở về.
Phong Hạ không nhúc nhích nhìn anh, hồi lâu, mới nhẹ nhàng giơ tay lên bụm miệng.
Anh nắm lấy tay cô, nhìn xuống sân khấu. “Từ hôm nay trở đi, trong làng giải trí sẽ không có ba chữ Tư Không Cảnh này, tôi sẽ không quay phim, ca hát, không tiếp tục tham gia bất kỳ chương trình nào, sẽ không có thêm bất kỳ tin tức nào về tôi nữa, để mọi người làm chứng.”
Mọi người còn đang ngồi, bao gốm cả cô, nghe thấy lời của anh, đều sững sờ tại chỗ.
Đến không khí cũng như ngừng lại, anh xoay người đối mặt với cô, đặt tay cô vào lòng bàn tay mình, nhìn vào mắt cô, quỳ một gối xuống.
“Phong Hạ.”
Anh gọi tên đầy đủ của cô.
“Từ nay về sau, anh sẽ là người bình thường nhất, làm chuyện một người đàn ông bình thường nên làm, ở bên cạnh em, làm bạn với em, chăm sóc em, bất kể sinh lão bệnh tử, anh sẽ dùng hết khả năng của mình cho em một ngôi nhà hoàn chỉnh, để em ở bên cạnh anh, mỗi ngày đều được vui vẻ, hạnh phúc.” Nỗi một chữ của anh, đều rất nghiêm túc.
Hai mươi bảy năm này, cô ở bên cạnh ba mẹ.
Những năm tiếp theo , cô sẽ ở bên cạnh anh.
“Em có thể làm bất kỳ chuyện gì em muốn làm, bất kể là diễn viên, ca sĩ, đạo diễn,… hoặc ở nhà, đi du lịch một vòng quanh trái đất, chỉ cần em thấy vui.” Anh lấy một hộp gấm nhỏ từ trong túi áo, mở ra. “Anh sẽ hoàn thành vì em.”
“Cho nên, xin em cho anh một cơ hội, để anh dùng phần đời còn lại, bù đắp cho năm năm thiếu sót này.”
Anh lấy chiếc nhẫn kim cương. “Gả cho anh, được không?”
Cô cúi đầu nhìn anh, hốc mắt khẽ ửng hồng, nụ cười dịu dàng, tư thế quỳ một chân tiêu chuẩn, nước mắt từ từ chảy xuống.
Hành vạn người đang nhìn, còn có người nhà của cô, bạn bè đang nhìn vào, anh lại đưa ra lời cầu hôn.
Hội trường vừa mới yên tĩnh, lúc này nhất trí vang lên. “Đồng ý đi.”
Chỉnh tề như vậy, khiến màng nhĩ của cô cũng thấy đau.
“Hạ Hạ.” Anh lấy tai nghe để xuống đất, nắm lấy tay cô, nhìn cô khóc trôi mất phấn trang điểm, dùng âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe thấy. “Đây là lần thứ ba Tư Không Cảnh cầu hôn, nếu như em còn không đồng ý, vậy muốn cả đời này anh phải độc thân sao.”
Người từng trầm mặc ít nói, từng cường thế bá đạo, từng không thích nói nhiều ở trước mặt công chúng, Tư Không Cảnh từng như một vị thần tiên xa với cô không thể chạm vào.
Anh lại nguyện ý buông tha những gì mình đang có, chỉ vì muốn cố vui vẻ cả đời.
Trong tiếng kêu ầm ĩ, cô nhìn vào mắt anh, vừa khóc vừa cười gật đầu.
Anh hít một hơi thật sâu, đeo chiếc nhẫn kim cương vào ngón tay áp út của cô.
Trong nháy mắt, tiếng vỗ tay vang lên như sấm, tất cả người hâm mộ đã thích hai người hơn năm năm, thậm chí còn có người hâm mộ đôi tình nhân này, yêu mến hai người từ khi họ ra mắt thì hiện tại, sau khi hai người kết hôn, họ vẫn sẽ đến xem các buổi ca nhạc như cũ.
Thậm chí còn có nhiều người hâm mộ nhìn lên sân khấu, nước mắt từ từ rơi xuống.
Anh cúi đầu nhìn lên ngón tay cô, từ từ đứng dậy, ôm tay cô vào trong ngực, cười nói. “Còn rất nhiều lới, chờ sau khi về nhà , anh sẽ từ từ nói cho em.”
Cô tựa vào đầu vai anh, âm thanh nghẹn ngào, nức nở.
Sáu năm, từ lúc ở tuổi thanh xuân cho đến bây giờ bước đi trên con đường mới, cuộc sống mới.
Quá khứ của cô, tương lai của cô, đều có anh.
Anh là người quan trong nhất trong sinh mệnh của cô, sâu tận xương tủy.
Trong cuộc đời của chúng ta, luôn có một người, có thể khiến cho chúng ta cười rạng rỡ nhất, khóc đến thương tâm nhất, nhớ đến sâu sắc nhất.
Người đó sẽ dạy bạn tất cả điều liên quan đến tình yêu, cũng sẽ cho chúng ta biết yêu.
Người đó tới thế giới này, cũng là để gặp bạn.
Đẹp nhất không phải lúc này.
Mà là lúc bạn già đi, bạn vẫn còn người ấy bên cạnh.
Cảm ơn anh, có thể khiến cuộc đời này của em may mắn được gặp anh.