làm chủ đạo với hai hàng cây xanh tốt, truyền thông, người hâm mộ, tất cả tạo thành một đám đông nhốn nháo.
Vào lúc nghi thức thảm đỏ tiến hành được một nửa, Tư Không Cảnh và Phong Hạ xuất hiện đúng như lời trong buổi họp báo.
Ánh đèn rọi xuống như ban ngày, cô mặc một bộ lễ phục màu trắng để lộ lưng, khoác tay anh mặc một bộ âu phục màu đen bước xuống, đi lên thảm đỏ.
Khuôn mặt như điêu khắc, không ai có thể xứng đôi bằng.
Như một đôi thần tiên, nhưng mà cũng chỉ như vậy.
Cả hội trường lập tức vang lên tiếng thét chói tai điên cuồng, còn vang dội hơn tiếng hét của tất cả ngôi sao lớn gộp lại, mà họ cũng hết sức phối hợp, đi vài bước, sẽ dừng lại để người hâm mộ mà giới truyền thông chụp hình.
Đi trên thảm đỏ đến nơi mc đang đứng, người mc nhìn hai người, vẻ mặt kích động đưa hai người đến giữa sân khấu.
Chờ hai người ký chữ lên bảng, nữ mc đỡ tim, nói vô cùng khoa trương. “Tôi cảm thấy, giờ khắc này, trái tim tôi như muốn nhảy ra ngoài!”
“Uranus, Summer.” Mc nam lập tức cướp lời. “Là hai nghệ sĩ quyền lực nhất trong làng giải trí, hai người có gì muốn nói với người hâm mộ không?”
Biết Tư Không Cảnh vẫn không thích nói nhiều trước mặt mọi người như cũ, Phong Hạ giành lấy mic, cười nói. “Chúng tôi luôn cố gắng làm những tác phẩm hay hơn dành tặng mọi người, những cái khác thì không thể báo lại, chỉ có thể chỉ có thể thành kính cảm ơn mọi người.”
Ánh mắt Tư Không Cảnh vẫn rơi trên người cô, hình như chỉ cần nghe cô nói là được rồi.
Sau khi nói chuyện mấy câu, sau khi mc chúc tối nay hai người có thể đạt giải, mới lưu luyến để họ rời đi.
Tiến vào trong hội trường, sau khi hai người đã ngồi xuống vị trí của mình, cô mới thở dài, nhỏ giọng làm nũng anh. “Mệt chết đi được… vừa rồi đèn flash suýt nữa khiến em nhìn đường cũng không rõ.”
Mười ngón tay của hai người đan xen, vẻ mặt thản nhiên, con mắt tuấn mĩ chợt lóe. “Chờ buổi lễ kết thúc, chúng ta về nhà đi, thế nào?”
Cô gật đầu, nhìn gương mặt của anh một hồi, đột nhiên nói. “Tư Không, nếu tối nay em không đạt được giải thưởng nữ chính xuất sắc nhất thì làm thế nào…”
Tác phẩm này là tâm huyết của hai người, cũng là nhân chứng cho tình yêu của hai người sau năm năm, cô rất muốn dùng vinh dự cao nhất, để tặng cho anh, năm năm này đã khổ cực kiến tạo một đế quốc vì cô.
“Không thể nào.” Cùng lúc với ánh đèn trên sân khấu hạ xuống, anh nắm lòng bàn tay của cô đưa đến bên môi của chính mình. “Sáu năm trước anh đã nói qua câu đó, em còn nhớ không?”
Không quan tâm đến ánh mắt và lời nói của người khác, em là người phụ nữ duy nhất và là nữ chính xuất sắc nhất trong lòng anh.
…
Sau khi buổi lễ trao giải tiến hành được một nửa mới bắt đầu đến những giải thưởng nặng kí nhất.
Mc nói ra nhưng diễn viên nữ được đề cử cho giải thưởng nữ chính xuất sắc nhất, ống kính máy quay lập tức lia đến những người được đề cử, chiếu lên màn hình lớn, Phong Hạ nhìn khuôn mặt mình trên màn ảnh, tim đập thình thịch thịch, lập tức nắm lấy tay của Tư Không Cảnh.
Sau đó, anh lập tức cầm lấy tay cô, mạnh mẽ bao trong lòng bàn tay.
“Người giành được giải nữ chính xuất sắc nhất là…” Người ban thưởng cố ý kéo dài giọng. “Phong Hạ của bộ phim ‘Thanh Sắc’.:
Sau một giây yên tĩnh, tiếng vỗ tay lập tức vang lên như sấm, cô nhìn gò má mình xuất hiện trên màn ảnh lớn, bên tai giống như liên tiếp vang lên tiếng nổ.
“Hạ Hạ.”
Trên mặt Tư Không Cảnh hiện lên một nụ cười kinh ngạc, đáy mắt lại phản chiếu khuôn mặt vui mừng lại không biết nói sao của cô. “Chúc mừng em.”
Cô ngơ ngác nhìn anh, khi anh nở nụ cười khích lệ thì từ từ đứng lên.
Dọc theo đường đi, trong ánh mắt mọi người đều là sự chúc mừng, cô đi từng bước lên bục nhận thưởng, trong đầu đột nhiên thoáng qua vô số suy nghĩ.
Đi tới trên sân khấu, nhận lấy cúp, cô đi tới trước ống nói, hít sâu một hơi.
Thật ra thì mấy năm anh rời đi này, cô cũng nhận được không ít giải thưởng lớn, bao gôm cả Thiên Hậu, nhưng không có lần nào như hôm nay, khiến chiếc cúp trên tay cô phát run.
“Đầu tiên, tôi muốn cảm ơn…” Cô nhìn dưới đài, cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình. “Cảm ơn các nhân viên làm việc trong đoàn làm phim ‘Thanh Sắc’, không có sự trợ giúp và cố gắng của mọi người, tôi cũng không có giải thưởng này trong tay, cảm ơn mọi người.”
Cô cười cười, ánh mắt đột nhiên lại nhìn thấy Mục Hi và Trịnh Vận Chi ngồi ở góc trái hội trường, còn có Sharon, Lâu Dịch, Trần Vi Vi và Tưởng Nghi. “Tiếp theo, tôi muốn cảm ơn gia đình và bạn bè tôi, cảm ơn những người bạn của tôi đã đến đây ngày hôm nay, mọi người là hậu phương kiên cường nhất của tôi trong sáu năm nay.”
“Tôi nhớ được, lần đầu tiên mình nhận được giải thưởng, mình còn là người mới chịu rất nhiều chất vấn về kỹ năng diễn xuất.” Ánh mắt cô xa xăm, giống như đang hồi tưởng ngày trước. “Lúc nhận được giải thưởng, tôi có nói với mọi người, sau này, một ngày nào đó, khi mọi người nhắc đến tên Phong Hạ, sẽ không nghĩ đến là một bình hoa hay người mới nữa, mà là một nghễ sĩ nữ tài hoa hơn người đáng để kính trọng… bây giờ nghĩ lại, lúc đó thật sự là tuổi trẻ gan lớn, dám nói ra những lời như vậy.”
Tất cả mọi người phía dưới đều nhẹ giọng nở nụ cười, cô cũng cười. “Chỉ là may mắn, hôm nay vẫn có thể đứng ở chỗ này, cũng không tính là nuốt lời, đúng không?”
Cô dứt lời, hít một hơi thật sâu, cuối cùng cũng nhìn về chỗ ngồi của Tư Không Cảnh.
Cho dù rời đi rất xa nhưng dường như cô vẫn cảm nhận được anh đang nhìn chăm chú lên màn hình.
Hốc mắt hơi chua xót, cô cố gắng uốn cong môi. “Cuối cùng, tôi còn muốn cảm ơn một người.”
Theo lời của cô, những người quay phim lập tức lia ống kính về phía Tư Không Cảnh.
Trên màn ảnh khổng lồ, gương mặt anh bình thường vẫn luôn lạnh lùng, nhưng lại vì cô, đáy mắt lại lộ ra một chút ấm áp, khiến mọi người đang ngồi ở đây phai nhẹ giọng cảm thán.
“Người này, đã dạy tôi rất nhiều, nhiều vô cùng.”
Sáu năm, từ khi cô hai mươi tuổi đến khi cô hai mươi sáu tuổi, anh khiến cô lệ thuộc vào anh, dạy cô cố gắng, dạy cô buông tay, dạy cô tự tin, dạy cô kiên cường, cũng dạy cô lớn lên.
Dạy cô nhớ lại và tiếp tục, cũng dạy cô yêu.
“Bốn năm trước, khi tôi đạt được giải Golden Melody Awards cúng đã từng cảm ơn anh, khi anh đang ở một nơi cách đây cả một đại dương rộng lớn, cũng giống như tôi, cố gắng vì một mục tiêu.”
Năm năm này, thật ra thì hai người vẫn chưa cố một khắc chân chính chia lìa.
“Anh ấy là người quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, tôi nguyện ý buông tha bao nhiêu vì anh ấy, cũng nguyên ý tranh thủ bấy nhiêu vì anh.” Cô nói tiếp, từng câu từng chữ. “Cho nên, tôi sẽ tiếp tục cố gắng hoàn thành giấc mơ tôi muốn cho anh ấy thấy.”
Xuyên qua mọi người, bốn mắt nhìn nhau, giọng nói của cô kiên định lại dịu dàng. “Nhưng đợi đến một ngày tôi hoàn thành, tôi sẽ giống như những người phụ nữ bình thường khác, ở bên cạnh anh, tồn tại như một người nhỏ bé nhất.”
Em sẽ rời đi những thứ em từng theo đuổi, cuộc sống sinh hoạt tràn ngập hình bóng em, trở lại sau lưng anh, bồi bạn với anh, là một người vợ bình thường nhất, chăm sóc anh, làm bạn với anh, là người bạn già ở tuổi xế chiều.
“Anh ấy là thầy giáo vỡ lòng của tôi, là vai nam chính trong cuộc đời tôi, cũng là đạo diễn… hay sau này là người nhà của tôi.” Cuối cùng cô giơ cúp lên, nhận lấy tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, nở nụ cười đẹp nhất. “Tư Không Cảnh, đây là phong cách tỏ tình của Phong Hạ.”
Cuối cùng em cũng có thể là vinh quang của anh.
Thoát khỏi ánh hào quang của anh, vẫn liên quan đến mọi điều của anh, cuối cùng trở thành ngôi sao sáng, làm bạn với anh trong vũ trụ mịt mờ.
Cảm ơn anh trong những năm tháng rất dài đó, vẫn chớ em như cũ, cuối cùng… tìm được em.