Lâm Hựu Lật đứng trong bồn tắm, chậm rãi nhìn nước chảy qua lưng bàn chân, vẻ mặt thoáng cái lập tức hoảng hốt .
Cứ nghĩ đến bị Tây Môn Dật nhốt rồi lại không đủ sức chống lại, Lâm Hựu Lật cảm thấy rất tuyệt vọng, nhưng rất nhanh lại dấy lên ngọn lửa hi vọng.
Lâm Hựu Lật cô không phải sẽ dễ dàng lùi bước như vậy, nếu muốn chơi, vậy thì dứt khoát chơi tới cùng đi, cô cũng không phải là một người tham sống sợ chết.
Nước trong bồn tắm từ từ nhiều hơn, Lâm Hựu Lật ngồi xuống, điều chỉnh độ nóng của nước đến mức thích hợp nhất, sau đó nhìn cửa sổ trong phòng bị đóng chặt, lộ ra nụ cười quỷ mị.
Rất tốt, Tây Môn Dật hắn cái gì cũng coi là tốt rồi, trong phòng không có bất kỳ công cụ sắc bén, không có bất kỳ con đường chạy trốn, thậm chí không có ai ở bên ngoài, mỗi ngày chỉ có Tây Môn Dật đến buổi tối mang bữa ăn tối đến.
Bởi vì một ngày chỉ ăn một bữa, cho nên cả người vô lực.
Nhưng là, trên thế giới này vũ khí hữu lực nhất không nhất định phải là thứ bén nhọn gì đó, huống chi chỉ là muốn chết mà thôi, không có khó khăn như vậy .
Cô không bắt bẻ chết kiểu này.
Nước từ từ dâng qua bả vai Lâm Hựu Lật, bồn tắm đã đầy, nhưng vòi nước vẫn tiếp tục chảy, Lâm Hựu Lật không có ý định tắt đi, dù sao, cô còn phải dựa vào này hiệu ứng kích thích thị giác một chút tự phụ trong lòng của người đàn ông kia.
Không biết đã qua bao lâu, Lâm Hựu Lật dựa vào cảm giác, biết đã đến lúc rồi.
Đúng vậy, Tây Môn Dật thậm chí không cho cô biết thời gian, cô căn bản không biết bên ngoài đã qua mấy ngày, trong phòng không nhìn ra bên ngoài cũng không có thông gió, cô chỉ có thể dựa vào trực giác nhạy cảm trời sinh để phán đoán thời gian trôi qua.
Chậm rãi cuối cơ thể thấp xuống, Lâm Hựu Lật nằm ngang xuống, khiến nước dìm hết ngũ quan của cô.
Lâm Hựu Lật rất khổ sở tuy nhiên lại cảm thấy rất vui vẻ, bởi vì tự do đang ở phía trước rồi.
Hai mươi phút sau, khi Tây Môn Dật mang theo thân thể mệt mỏi mở cửa phòng nhốt của cô gái anh yêu mến ra, tay chân cũng hoảng loạn.
Cả căn phòng khắp nơi đều là nước, có điều không thấy bóng dáng cô gái mà lòng anh thích.
Tây Môn Dật kinh hoảng chạy vào trong phòng tắm, quả nhiên thấy được Lâm Hựu Lật nằm ngang dưới kia trong bồn tắm, mặt của anh lập tức trắng bệch, tay chân chợt lạnh lẽo.
Xông tới ôm lấy Lâm Hựu Lật, bọc một cái khăn tắm, thế giới của Tây Môn Dật bắt đầu sụp đổ rồi.
"Người đâu, chuẩn bị xe, gọi người của tổ y liệu chờ sẵn!" Giọng Tây Môn Dật chọc thủng màng nhĩ Lâm Hựu Lật, làm đau gay gắt, cũng đã có ý thức tự chủ. Tây Môn Dật hốt hoảng không biết làm sao nên không có phát hiện, một người hôn mê bất tỉnh, trọng lượng cơ thể vẫn còn nên có sức nặng.
Bởi vì một người lúc hôn mê không có ý thức tự chủ, trọng lượng của họ sẽ gấp hai sức nặng so với ở thời điểm tỉnh táo.
Ba ngày sau.
Sân bay Hạ Môn.
Một cô gái tóc dài đeo kính mát lôi va li hành lý, cầm trong tay một quyển tạp chí Ruili [Thụy Lệ]0 mới nhất, lặng lẽ xuất hiện trong một góc ở sân bay.
0 chắc là một tạp chí nổi tiếng nào đó
Bầu trời Hạ Môn, xanh thẳm mà cao xa.
Độ ẩm đặc hữu của cảng biển khiến Lâm Hựu Lật nhíu mày, cô không thích cảm giác ươn ướt, cô thích mùi vị ánh mặt trời, thật may là, ánh mặt trời Hạ Môn coi như là làm cho người ta vui mừng đáng giá.
Ánh mặt trời, cô hiện tại muốn đi tìm nhất là ánh mặt trời.
Chuyện này do cô dựng lên, tự nhiên thời điểm cô cần trợ giúp, người kia cũng phải trợ giúp cô, nếu không, cô sẽ làm tên ngu ngốc kia rất không vui vẻ, dù sao cô có rất nhiều biện pháp. (ý nói anh Tây Môn Dật đã hỗ trợ cho kế hoạch trốn thoát ấy ạ)
"Leng keng! Leng keng! Leng keng!" Lâm Hựu Lật nhấn ba lần cái chuông cửa, sau đó đứng ở một bên chờ người mở cửa.
Nhưng đợi đã lâu mà không ai ra ngoài mở cửa.
Lâm Hựu Lật nhíu lông mày xinh đẹp lại, móc ra trong bóp da trước mặt một cái kẹp tóc, đưa vào khóa cửa bên trong, rất nhanh, cửa mở ra rồi.
Bên trong vô cùng dơ dáy bẩn thỉu, hơn nữa còn có một cỗ mùi hôi thối.
Dịch Đình không hề có thói quen thuận tay đem đồ mang đi, cô không biết cô ấy ăn không hết một thùng mỳ ăn liền đã để lại đến mấy tháng rồi khiến Lâm Hựu Lật thiếu chút nữa không thở nổi.
Cũng tốt, nếu không có ai ở đây vậy trước tiên yên tĩnh một chút đi, dù sao cái chỗ này rất an toàn, khẳng định Tây Môn Dật không ngờ cư nhiên cô sẽ ở chỗ này, hơn nữa còn ở nơi Y Hi Nhi đã từng ở qua, Dịch Đình cho dù đã nói phải giúp một tay cũng không thể sẽ về Hạ Môn ngay.
Nói đến Dịch Đình, cô gái kia so với tưởng tượng của cô thông minh hơn rất nhiều, nhưng cũng đều nhờ cô ấy, nếu như không có Dịch Đình đắc lực tương trợ, Tây Môn Dật cũng sẽ không có nhiều thời giờ như vậy đi hành hạ cô, một món nợ này, về sau cô sẽ chậm chậm coi lại.
Thân thể căng thẳng của Lâm Hựu Lật cho tới giờ khắc này mới được thả lỏng, trải qua thời gian dài chịu đựng rốt cuộc cũng có thể tháo xuống.
Không để ý trong phòng dơ dáy bẩn thỉu bốc mùi, Lâm Hựu Lật nằm trên ghế sa lon, ngủ mê man, ngủ một cái liền ngủ ba ngày.
Đang lúc Tây Môn Dật điên cuồng tìm người, Y Hi Nhi quả thật lại đang rất hạnh phúc.
Cô thật không ngờ là Cố Nhã Thuần và Vũ Văn Bác thật cùng chung sống, hơn nữa còn liên thủ trên thương trường bất luận làm gì cũng đều sinh lợi, đến nỗi giờ thời gian Cố Nhã Thuần và Vũ Văn Bác đi chung với nhau so với chính tông bạn gái là cô còn nhiều hơn rất nhiều.
Cố Nhã Thuần mà có tức giận không tiêu chẳng qua là phát hết trên người Đoan Mộc Thác mà thôi. Nếu không phải Đoan Mộc Thác đến, chức vụ của cô cũng sẽ không bị đình chỉ nhưng bây giờ cái tên Đoan Mộc Thác này sau khi lấy được chức vị mà cô đã cố gắng có được lại cư nhiên không cần.
Đây đối với Cố Nhã Thuần mà nói quả thật là một loại sỉ nhục quá lớn.
Vì vậy, Cố Nhã Thuần cứ ba ngày hai bữa liền cùng Đoan Mộc Thác đấu đá, người chủ trì là Y Hi Nhi. Theo đạo lý mà nói, Y Hi Nhi phải vô cùng vui lòng muốn làm chuyện này nhưng trên thực tế Y Hi Nhi đảm đương có chút bất đắc dĩ cùng với nhàm chán.
Mặc dù cả hai đều là những người rất uy vũ nhưng khi nhìn đến đấu đá giữa bọn họ, Y Hi Nhi liền không nhịn được hoài nghi trí thông minh hai người đó có phải có vấn đề hay không.
"Một hai ba bắt đầu!" Y Hi Nhi không còn hơi sức kêu, phất cái cờ nhỏ trong tay xuống.
"Xì xà xì xụp. . . . . ."
"Xì xà xì xụp. . . . . ."
Nghe âm thanh như thế ngàn vạn lần không được cho là tiếng súng, càng thêm đừng tưởng rằng là tiếng bắn tên, cái âm thanh làm người ta điếc tai phát ra này là tiếng ăn mì.
Nghe một chút, ăn mì tranh tài, xem ai ăn hết trước một bát mì, trên đời này còn có kiểu so tài làm người ta cả người nổi da gà như vậy sao? Nhất là hai nhân vật tranh tài cũng rất là oai phong, Y Hi Nhi đã cảm thấy mình mới bắt đầu đã xuất hiện triệu chứng cơ tim mệt mỏi.
Không được, cô muốn đi tìm Lâm Hựu Lật, cô phải trị bệnh, không trị sẽ chết, không đúng, cô là người bình thường rất tốt chữa bệnh gì, muốn trị cũng là trị đồ quỷ hai người ngây thơ này thôi.
Xem ra, ở trước hai con người không bình thường này, người bình thường sẽ không đất dung thân.
"Đông!" Đoan Mộc Thác để bát xuống trước tiên.
"Tôi ăn xong rồi." Cố Nhã Thuần trong miệng còn chứa một sợi mì, hô to một tiếng, sau đó mới khí phách buông bát xuống .
"Tôi thắng."
"Tôi thắng."
Hai người nhìn lẫn nhau một chút, sau đó đồng thanh nói.
Khóe miệng Y Hi Nhi co giật, nhìn biểu hiện tương đối non nớt của hai người trước mặt mình, im lặng hỏi ông trời, cô quyết định chưa muốn xen vào, loại kỹ thuật đơn giản này không thích hợp để cô làm.
"Là tôi nói ra trước." Thanh âm Cố Nhã Thuần khí phách để lộ ra một cỗ vô lại.
"Tôi để bát xuống trước." Thanh âm Đoan Mộc Thác mặc dù có chút lười biếng, tuy nhiên cũng không nhượng bộ chút nào.
"Anh có phải đàn ông không, lại có thể cùng phụ nữ tranh những thứ này, anh thua cho tôi một lần thì sao nào?" Cố Nhã Thuần hét lớn.
Không phải Cố Nhã Thuần ngây thơ, cũng không phải cô thật nghĩ như vậy muốn nói rõ mình là thân phận nữ nhi, mà là bọn họ trước đó đã có ước định, người chịu thua trước là người muốn nói xin lỗi với đối phương, hơn nữa còn là ở trước mọi người của đội chống khủng bố quốc tế nói xin lỗi, nói mình đã sai lầm rồi, về sau không dám chọc đối phương nữa.
Vì vậy, hai người đều rất sĩ diện liền bắt đầu tranh đấu, hơn nữa ai cũng không chịu thua, nhiều lần đánh nhau bất phân thắng bại, càng đánh càng bất phân thắng bại thì càng không cam lòng, vì vậy cứ hẹn nhau lần sau tranh tài rồi từ lúc nào thành cái địa điểm cái hạng mục gì cũng không biết.
Cho đến bây giờ, bọn họ tranh tài qua vô số hạng mục, tỷ như quyền anh, đánh lộn, Taekwondo, bắn súng, leo núi, nhảy Bungee0, cởi ngựa, bơi lội, nhảy cầu, nhảy dây, nhảy xa, chạy cự li dài, chạy nhanh vân vân, về sau không còn hạng mục tranh tài mới chuyển thành loại so tài ngây thơ như hôm nay
0 nhảy Bungee: là một trong những bộ môn thể thao mạo hiểm được yêu thích nhất thế giới. Người chơi đứng ở vị trí cao chót vót, gắn đai an toàn với một sợi dây chắc chắn rồi tung người từ độ cao nghẹt thở xuống phía dưới, tận hưởng cảm giác vừa đứng tim nhưng cũng vô cùng sảng khoái.
Kể từ hạng mục tranh tài ngây thơ này về sau, ở giữa hai cá nhân hình như nhiều trao đổi hơn một chút, nhưng cái loại trao đổi đó cái người bình thường như cô thật sự là nghe không vào, vì vậy cô quyết định bỏ chạy.
Lặng lẽ lui về phía sau, Y Hi Nhi liền bắt đầu bộ dạng xun xoe chạy hết tốc lực.
"Á." Kêu đau một tiếng, Y Hi Nhi đụng phải một bức tường, đây là tường thịt, Y Hi Nhi rất nhanh đoán được.
Sờ sờ, sờ sờ, cảm giác chính xác, thật ra cô gần đây rất ít ở cùng Vũ Văn Bác.
"Vũ Văn Bác, anh tới rồi, chúng ta đi hẹn hò có được không?" Y Hi Nhi vội vàng mở miệng yêu cầu, quan hệ của bọn họ xác định cũng lâu như vậy, tại sao tới một lần hẹn hò cũng không có? Điều này thật sự làm cô quá buồn bực.
"Chúng ta không phải ngày ngày vẫn hẹn hò sao?" Vũ Văn Bác không hiểu hỏi.
Bọn họ không phải ngày ngày tối tối đều gặp mặt sao? Hơn nữa mỗi buổi tối cũng sẽ ôm lấy đối phương ngủ, có lúc tâm tình Y Hi Nhi tốt còn có thể làm những vận động khác, tỷ như chuyện bình thường giữa nam nữ không làm, là việc vợ chồng nam nữ hợp pháp nhất định sẽ làm.
Đúng vậy, bây giờ Vũ Văn Bác rốt cuộc cũng có nhục dục rồi.
Nhưng mà Vũ Văn Bác không có bất kỳ tự quyền chủ động nào mà phải là do Y Hi Nhi chủ động, nếu không, bọn họ nhất định chỉ có thể là ngủ, không thì chia phòng thôi.
Tuy được ít nhưng tối thiểu còn có thể tồn tại tình dục, Vũ Văn Bác gật đầu đáp ứng.
"Anh đã thấy những người yêu nhau bình thường nào mà hẹn hò như vậy chưa? Anh chưa từng xem qua phim điện ảnh sao? Yêu không có hẹn hò căn bản cũng không phải là yêu." Y Hi Nhi bĩu môi mong đợi, nhất quyết không tha, cô dầu gì cũng là một cô gái.
Tương lai con cháu cô hỏi năm đó cô được gả cho Vũ Văn Bác như thế nào, cô phải trả lời thế nào? Là quan hệ lui tới không giải thích được sao? Nhưng bọn con cháu lại hỏi, năm đó bọn họ làm gì trong lúc hẹn hò? Chẳng lẽ muốn cô trả lời là không có hẹn hò qua sao?
Làm ơn, bây giờ là thời đại nào, tình huống không có h