liền mấy cái gật đầu, không giấu được tia cười nơi khóe mắt, mặc dù cô cũng thấy có chút áy náy với Đình Phong.
Còn Đình Phong thì chẳng nói gì, vẫn giữ nguyên nụ cười, cũng gật đầu một cái với cô.
Nhưng đến lúc Tiểu Minh chuẩn bị chạy đi rồi, Đình Phong bỗng lại gọi với cô lại:
_Tiểu Minh, đợi đã. _Dạ?
Tiểu Minh đang phấn khởi, háo hức, bị Đình Phong gọi lại cũng miễn cưỡng quay lại thôi.
Đình Phong vẫn nhìn Tiểu Minh bằng đôi mắt đượm buồn ấy:
_Cho anh ôm em một cái, có được không?
Nhìn vào mắt Đình Phong, Tiểu Minh thật sự làm sao có thể từ chối cho được. Cô liền gật đầu.
Ngay lập tức cơ thể nhỏ bé của cô nằm gọn trong vòng ôm ấm áp của Đình Phong. Anh ghì chặt lấy cô, gần như muốn làm cô nghẹt thở. Giọng anh dịu nhẹ vang bên tai:
_Tiểu Minh, em biết anh ghét em nhất lúc nào không, đó là lúc em khóc. Đến bên Hạo Du rồi thì đừng bao giờ khiến anh phải ghét em nữa nhé. Tiểu Minh à, em…phải hạnh phúc đấy. Phải thật hạnh phúc.
Đình Phong hình như…đã khóc. Không, Tiểu Minh không nhìn thấy giọt nước mắt nào của anh, ngay cả lúc anh đã buông cô ra rồi. Nhưng có phải lệ đã đổ trong tim anh rồi không?
_Em đi đi, Tiểu Minh.
Đình Phong buông Tiểu Minh ra rồi, liền nói.
Tiểu Minh lúc này bỗng lại có chút chần chừ, nhưng thấy Đình Phong giục, cô cũng vội vàng quay lưng chạy đi. Tay vẫn còn nắm chắc chiếc vòng Đình Phong vừa mua tặng vừa nãy.
Trong tâm trí cô lúc này cũng có gợn một vài suy nghĩ thương Đình Phong, nhưng người cô thật sự muốn lao đến ngay bên cạnh chỉ có duy nhất Hạo Du thôi – người vẫn luôn yêu cô nhưng chỉ vì hiểu lầm mà quyết định rời xa cô. Là Hạo Du, người cô yêu nhất, yêu nhất, yêu nhất trên đời này.
Tiểu Minh cứ cắm đầu chạy.
Đột nhiên cô nghe thấy có tiếng ai gọi tên mình giữa đường phố, còn gọi rất to.
_Tiểu Minh!!!!!!!!!!!!!!!
Tiếng hét của Đình Phong như xé toang không khí, làm chân Tiểu Minh bỗng khựng lại.
Ở đâu đó có tiếng còi xe, ngày càng gần, ngày càng lớn. Có phải nó đang đi đến chỗ cô không.
Tiểu Minh chôn chân ở đó quay người nhìn ra. Mắt kinh hãi mở to hết cỡ.
Không phải nó đang đi đến chỗ cô, không phải, mà là…sắp lao vào cô đến nơi rồi.
_Tiểu Minh!!!!!!!
Lại là một tiếng hét.
Sau đó là tiếng xe phanh kít lại.
Phịch và…
Tiểu Minh thấy cơ thể mình chao đảo, dường như bị chấn động rất mạnh, như thể bị ai đó thô bạo lôi kéo. Mọi thứ quay tròn, quay tròn, rồi cô cũng ngã phịch xuống đất, ngay sau tiếng “phịch” của ai đó kia vừa đập xuống mặt đường.
Mùi máu tanh nồng bỗng xộc lên vô cùng khó chịu hòa với mùi bê tông. Tiểu Minh khẽ cựa người khi cảm nhận được chứ chất lỏng đặc sánh kinh khủng ấy chảy qua cánh tay cô. Có ai đó…đang cố gắng dùng cả thân thể to lớn của mình để bao bọc lấy toàn thân cô. Và hình như máu…cũng là của người đó…
Lúc Tiểu Minh có thể gượng ngồi dậy với cái lưng nhức mỏi khá đau đớn, Đình Phong đã nằm đó, trong vũng máu, hai mắt nhắm hờ.
Tiểu Minh rất sợ hãi, ngay lập tức bò đến ôm đỡ lấy cơ thể người con trai đang nằm sõng soài trên đường ấy, toàn thân run lên bần bật.
Lưỡi Tiểu Minh như bị dính chặt trong miệng, tiếng nói không sao…không sao có thể thoát ra được thành lời:
_Đì…Đì…Đình Ph…Phong…
Đình Phong dường như vẫn tỉnh, anh vẫn đang nhìn chăm chăm vào cô. Thậm chí, cánh tay đầy máu tươi đó, còn muốn đưa lên vuốt ve gương mặt cô…một lần cuối.
Tiểu Minh rõ ràng muốn gào lên gọi tên anh, nhưng cô không sao làm được. Đầu óc cô như trống rỗng, cơ thể chỉ còn lại đôi mắt ngập màu sợ hãi đang nhìn vào Đình Phong và đôi bàn tay run rẩy ôm lấy anh là còn có thể cử động.
Đình Phong vẫn cố…cố chạm tay vào má cô, máu ở miệng đã từ từ trào ra thành dòng. Mùi máu ngày càng nồng xộc vào mũi cô…
Tiểu Minh quá sợ hãi, tay bắt lấy tay Đình Phong chạm vào má mình, nước mắt đã từng dòng trào ra, mang theo cả những giọt máu dính từ tay Đình Phong, từ từ chảy xuống.
_Pho…Phong, Đình Phong. _Vợ yêu à...em biết không...cả đời này...anh chỉ yêu...mình em thôi...
Đình Phong vừa nói…vừa cười, một nụ cười đẫm máu và nước mắt. Thực sự là anh đang cười rất tươi, nụ cười đẹp nhất trên thế gian này.
Tiểu Minh gắt gao ôm lấy Đình Phong. Cố đỡ lấy cơ thể anh. Nước mắt cô mặn chát chảy xuống miệng, hình như còn có cả vị máu.
Đình Phong nằm trong vòng tay cô vẫn cố thều thào, nhưng mỗi lúc một yếu dần, yếu dần.
Rồi từ từ, mắt Đình Phong cũng khép lại. Tay anh dần tuột ra khỏi tay cô, trượt xuống mặt đường bỏng rát…
Tiểu Minh đã hét lên như điên dại ngay khoảnh khắc ấy:
_Anh à...anh ơi, tỉnh lại đi anh, đừng làm em sợ mà anh ơi... _Anh ơi...tỉnh lại đi mà... _Anh ơi…Đình Phong………………
Tiếng hét của cô vang vọng khắp một cùng không gian rộng lớn. Vang mãi, vang mãi không ngừng nghỉ…
Rồi đến lúc đưa được Đình Phong vào viện, Tiểu Minh cũng ngất lịm, cùng anh chìm sâu vào trong bóng tối.
Buổi sáng bên ngoài bệnh viện tiếng chim ca ríu rít…
Trong phòng hồi sức, sau một giấc ngủ không mấy ngon lành, Tiểu Minh khẽ động mình rồi nặng nề mở mắt. Mọi thứ xung quanh phủ một màu trắng đơn điệu, lạnh lẽo tương phản hẳn với thứ bóng tối bao trùm lấy cô suốt một khoảng thời gian rất dài kia. Phút chốc Tiểu Minh cảm thấy đầu óc trống rỗng, một chút chuyện xảy ra hôm qua cũng không nhớ.
Rồi chợt tất cả lại cùng ùa về…
Trên mặt đường hơi nóng từng đợt bốc lên ấy, có một người con trai nằm đó trong vũng máu. Có một người con trai đã xả thân mình bảo vệ cho cô…
_Đình Phong!!!!!!!
Tiểu Minh sợ hãi hét lên rất lớn, ngay lập tức bật dậy. Người cô run lên từng đợt, từng đợt, mồ hôi từ lúc nào đã sớm ướt đẫm trán. Sự sợ hãi ép nước mắt Tiểu Minh chảy ra.
_Đình Phong, Đình Phong.
Tiểu Minh lẩm bẩm trong miệng, liên tục gọi tên người con trai ấy. Sợ hãi đã làm thành một vòng xoáy điên cuồng trong mắt cô, trong đôi mắt mở to hết cỡ, con người cứ dao động liên tục ấy.
_Mi Mi, con tỉnh rồi sao, Mi Mi, con không sao chứ.
Mẹ Tiểu Minh vừa ra rót nước, nghe thấy tiếng con gái mình hét cuống cuồng chạy lại. Nhìn Tiểu Minh ngồi trên đường mặt trắng bệch, nước mắt lại đã hai hàng chảy ra, bà đau lòng vô cùng, liền ngay lập tức ôm con vào lòng vỗ về.
_Mi Mi, có mẹ đây mà, con đừng sợ, đừng sợ. _Mẹ…mẹ ơi. _Ừ, mẹ đây.
Đúng là mẹ rồi, Tiểu Minh cũng vội quàng tay ôm chặt lấy thân hình ấm áp thân yêu ấy, giờ lại còn khóc dữ hơn.
_Mẹ…mẹ ơi, anh Đình Phong, anh Đình Phong đâu rồi hả mẹ? Anh ấy sao rồi. _Không sao, nó không sao rồi con ạ, đã qua cơn nguy kịch rồi, không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa. _Thật sao ạ? _Ừ, giờ chỉ chờ tỉnh lại là tất cả sẽ ổn.
Mẹ Tiểu Minh liền trả lời với giọng rất dịu dàng, vẫn âu yếm ôm con gái bé bỏng trong vòng tay.
_Thế anh ấy đang ở đâu ạ? _Đình Phong đang nằm trong phòng hồi sức.
Nghe thấy mẹ nói, Tiểu Minh vội buông mẹ ra ngay. Cô tuy thấy mình không khỏe chút nào những vẫn cố gượng dậy ra khỏi giường. Tiểu Minh phải đến chỗ Đình Phong thôi, không thể ngồi thế này được.
Thấy vậy người phụ nữ vội lên tiếng:
_Mi Mi, con định đi đâu? _Con đến chỗ Đình Phong mẹ ạ. _Tiểu Minh, con đã… _Mẹ, con không sao, Đình Phong…hiện ở phòng nào hả mẹ, để con…để con đến. – Tiểu Minh mắt vẫn đầy nước. _Nó…ở phòng bên cạnh đó. _Dạ.
Tiểu Minh không chờ mẹ nói thêm gì liền chạy đi, mặc dù thấy hơi chóng mặt. Nhưng cô không quan tâm gì được hết ngoài Đình Phong lúc này.
Tiểu Minh chạy sang bên thì thấy Tiểu Phần đang một mình ngồi bên giường bệnh. Trên đó…là Đình Phong.
_Tiểu Minh, bạn tỉnh rồi sao.
Tiểu Phần nghe tiếng bước chân vội quay ra ngay, thì thấy Tiểu Minh lo lắng chạy vào. Tiểu Minh đến bên giường Đình Phong, tay đưa lên quệt nước mắt, hướng Tiểu Phần hỏi:
_Tiểu Phần, Đình Phong… _Không sao đâu, anh ấy không sao, bạn đừng lo. Bạn thì sao hả Tiểu Minh, bạn đã ngất ngay sau khi đưa được Đình Phong vào viện, còn ngủ từ hôm qua đến giờ. _Ừ, tớ…cũng không sao.
Tiểu Minh đau lòng ngồi xuống chiếc ghế đã để sẵn đó, mắt chăm chăm nhìn vào Đình Phong đang nằm trên giường. Đình Phong trong bộ quần áo bệnh nhân, đầu băng băng trắng, da, môi đều nhợt nhạt thiếu sức sống. Nhìn anh mà Tiểu Minh lại không kìm được nước mắt.
Thấy Tiểu Minh như vậy, Tiểu Phần vội vàng an ủi bạn. Đưa khăn giấy cho Tiểu Minh, còn nằm tay cô, Tiểu Phần nhẹ nói:
_Tiểu Minh, Đình Phong không sao rồi, bác sĩ bảo giờ chỉ cần anh ấy tỉnh lại nữa thôi. Bạn đừng khóc nữa.
Cầm giấy từ tay Tiểu Phần, Tiểu Minh khẽ gật đầu. Đình Phong không sao vậy là tốt quá rồi, hôm qua cô còn cứ tưởng Đình Phong sẽ…sẽ không qua khỏi.
Lau sạch hai dòng nước mắt, Tiểu Minh lúc này mới nhìn quan căn phòng. Sao chỉ có mình Tiểu Phần ở đây.
_Tiểu Phần, bố mẹ Đình Phong đâu, sao có mình bạn ở đây? _Ừ, hai bác vừa về qua nhà tắm giặt thay quần áo nên có một mình tớ trông Đình Phong thôi. Tớ cũng vừa ngủ dậy ấy mà, hôm qua hiến nhiều máu quá nên mệt. _Vậy à? – giờ Tiểu Minh mới nhìn thấy da Tiểu Phần cũng hơi xanh. _Ừ, hôm qua lúc cấp cứu, Đình Phong mất nhiều máu quá mà bệnh viện lại không đủ, máu của bố anh ấy cũng không đủ, thật may là tớ lại là nhóm máu O. _Ừ, thật may quá.
Tiểu Minh thở phào trong đầu, mắt vẫn nhìn Đình Phong. Tay cô khẽ nắm lấy bàn tay to lớn của anh, là bàn tay hôm qua đã cố đưa lên chạm vào má cô... Mới nghĩ thế mà nước mắt lại rưng rưng rồi, Tiểu Minh sao lại nợ Đình Phong nhiều đến vậy kia chứ, không chỉ tình yêu mà đến cả mạng sống của mình, Đình Phong cũng muốn dành cho cô nữa.
Tiểu Minh biết làm sao có thể trả Đình Phong bây giờ.
_Tiểu Minh…
Tiểu Phần thấy Tiểu Minh rơi nước mắt, ngồi bên cạnh mà tự nhiên cũng muốn khóc quá. Cô lại khẽ nắm lấy tay Tiểu Minh, lần này tự dùng khăn lau nước mắt cho cô bạn.
Một lúc sau thấy Tiểu Minh bình tâm hơn, Tiểu Phần mới lại lên tiếng:
_Tiểu Minh, mình nói chuyện một chút nha.
Tiểu Minh quay ra nhìn Tiểu Phần, khẽ gật đầu.
_Ra kia ngồi.
Tiểu Phần ra hiệu cho Tiểu Minh, chỉ về phía chiếc giường hôm qua cô đã ngủ. Rồi hai người đi ra đấy ngồi.
Tiểu Phần cúi mặt nói:
_Tiểu Minh, có một chuyện…tớ không thể không nói với bạn. – là chuyện cô đã lừa dối bạn thân mình… _Ừ, bạn nói đi Tiểu Phần. _Tiểu Minh, tớ mong là nghe xong, bạn… Mà thôi, để tớ nói đã.
Lần này thấy Tiểu Minh gật đầu, Tiểu Phần mới bắt đầu nói. Cô lại cúi gằm mặt xuống giường, nhìn hai bàn tay mình đang đan vào nhau.
Không gian im ắng như làm nền cho “câu chuyện” Tiểu Phần kể, vẫn với giọng hối lỗi như lúc nói với Đình Phong nhưng Tiểu Phần lúc này đã bớt căng thẳng hơn. Nếu Tiểu Minh không tha thứ cho cô, cô cũng không có gì phản đối. Tất cả là cô sai mà. Tiểu Phần kể xong mọi chuyện rồi, nhìn lên Tiểu Minh, thấy cô bạn trong mắt cảm xúc đang lẫn lộn hòa vào nhau, lại nói thêm một câu nữa:
_Tiểu Minh, tớ là một đứa bạn tồi tệ. À, tớ không xứng đáng được làm bạn của bạn nữa.
Tiểu Minh không thể tin được những gì Tiểu Phần nói là thật, t