Thời gian qua, Tiểu Minh gặp chuyện như thế, ở bên cô ấy chăm sóc, tôi không sao không nghĩ đến Đình Phong và mong anh về. Chính bản thân tôi cứ tự huyễn hoặc mình rằng vì lo cho Tiểu Minh nên tôi mới vậy. Nhưng thực ra là không phải. Là vì tôi, tôi muốn gặp anh ấy, hình như tôi…tôi thấy nhớ anh ấy, nhớ nụ cười của Đình Phong, nụ cười dịu dàng hiền lành của anh ấy. Mặc dù tôi biết chỉ khi nào ở bên cạnh Tiểu Minh, Đình Phong mới hiền đến vậy. Mỗi lúc ở bên Tiểu Minh, chăm lo cho cô ấy mà tôi chỉ ước gì Đình Phong cũng ở đây, anh lại cười dịu dàng với Tiểu Minh, và tôi lại được nhìn thấy. Nhưng lúc đó, Đình Phong không về, tôi biết anh không thể về nhưng anh cũng không gọi cho tôi như anh hứa. Tôi không mong được nói chuyện cùng anh, mà tôi cũng biết anh gọi cho tôi cốt là để hỏi han đến Tiểu Minh nhưng chỉ cần được nghe thấy giọng nói của anh là tôi đã thấy vui rồi.
Mỗi khi nhắc hay nghĩ đến Đình Phong, tim tôi lại loạn nhịp, chỉ cần nụ cười của anh xuất hiện trong tâm trí tôi là mặt tôi lại nóng bừng. Hôm trước nghe điện anh gọi về mà sao tôi thấy vui đến thế. Và bây giờ thì…không cần phải hỏi ai nữa, tôi cũng có thể chắc chắn là tôi đã thích Đình Phong mất rồi. Cái cảm giác ngơ ngẩn vì nhớ mong anh ấy, tim đập rộn ràng khi nghe giọng anh ấy, buồn khi anh chỉ quan tâm đến Tiểu Minh ấy, chỉ có thể là thích thôi.
Tôi thực sự đã thích anh quá mất rồi.
Haiz, nhưng tôi biết là Đình Phong chỉ yêu mỗi Tiểu Minh thôi mà. Thật là thương anh ấy quá, Đình Phong yêu đơn phương Tiểu Minh có lẽ là rất đau khổ, anh còn bị cô ấy từ chối nữa. Nhưng…cũng thật ngưỡng mộ tình yêu anh dành cho Tiểu Minh, hẳn là to lớn lắm, vĩ đại lắm. Thế nên, chút tình cảm “thích” nhỏ nhoi của tôi sao có thể sánh được chứ, haiz. Không ngờ mối tình đầu tiên của tôi lại là một mối tình đơn phương thế này. Mà nghĩ lại, Tiểu Minh trước kia cũng yêu đơn phương Hạo Du mà. Haiz, tình yêu, thật là vô cùng khó hiểu.
Tôi thở dài không biết bao nhiêu lần, quay ra nhìn cửa sổ thì đã thấy nắng bớt gay gắt đi nhiều hơn so với lúc nãy rồi, trời đã dịu đi một chút. Thời tiết đúng là lạ lùng thật, mùa đông đến rõ sớm, rồi thì chưa gì đã lại có nắng rồi. Chẳng phải còn chưa đến Tết hay sao.
Quay trở lại nhìn Tiểu Minh ngủ rồi, tôi mới chợt để ý đến Hạo Du đang ngồi bên cửa sổ kia, cậu ấy cứ ngồi gục đầu xuống gối từ lúc vào phòng đến giờ. Có lẽ là lúc đến cậu ấy đã gặp Tú Giang, chắc hai người đã nói gì đó. Không biết là nói gì mà Hạo Du lại có vẻ mặt như thế chứ. Lúc đi vào, mặt cậu ấy vẫn còn ướt đẫm nước mắt, lúc đến bên Tiểu Minh còn khóc ngay trước mặt chúng tôi. Rốt cuộc là Tú Giang và Hạo Du đã nói những gì mà lại khiến cậu ấy như vậy. Haiz, kể ra thì cậu ấy cũng thật đáng thương, có lẽ là khổ tâm lắm vì chuyện này. Tôi đã định bụng gặp sẽ mắng cho Hạo Du một trận mà…nhìn vậy ai còn nỡ nữa. Việc Tiểu Minh tự tử chắc cũng làm cậu ấy đau khổ lắm rồi. Không biết là cậu ấy đã có quyết định thế nào về cuộc tình tay ba này.
Tôi nhìn về phía Hạo Du, lại thở dài thêm vài cái nữa. Nhìn cậu ấy kìa, tội nghiệp thật, cứ ngồi gục đầu xuống đầu gối như thế mà không thấy mỏi sao, lúc nãy còn thấy vai cậu ấy rung rung, chắc là lại… Thương thật!
Nghĩ đi nghĩ lại, ai cũng đau khổ bởi cái chữ yêu đó. Haiz, sức mạnh của nó sao mà ghê gớm, có thể khiến người ta vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau…như vậy…
Tiểu Phần, tí người ta mang nước đến để lau người và thay quần áo cho Tiểu Minh, em hãy giúp cô ấy nhé. Mấy lần trước chỉ có anh và cái tên kia ở đây nên phải để họ làm, anh sợ nhỡ họ lại làm cô ấy đau…
Đình Phong vừa ngẩng lên nhìn tôi vừa nói, mắt anh cứ sâu thăm thẳm vậy, nhìn thật đáng sợ. Tôi liền gật đầu. Đúng lúc đó cửa phòng bệnh bật mở, lại là ông bác sĩ chiều nay, đi sau là vài ba cô y tá. Chắc sau khi kiểm tra sức khỏe cho Tiểu Minh thêm lần nữa, họ mới giúp cô ấy vệ sinh thân thể và thay đồ, vì tôi thấy cô y tá kia bê một chậu nước, còn cô kia thì cầm bộ quần áo trên tay, một cô nữa lại xách mấy hộp cơm. Mà tôi thấy trên bàn kia vẫn còn mấy hộp mà, chắc là từ hôm qua không ai ăn.
Ông bác sĩ đi ra khỏi phòng rồi, Đình Phong cũng đi ra ngoài theo ông ta. Tôi bảo mấy cô y tá cứ để đồ ở đấy rồi tôi sẽ tự chăm sóc cho Tiểu Minh được. Họ cũng nghe theo lời tôi mà đi ra. Trong phòng bây giờ chỉ còn lại tôi, Tiểu Minh và Hạo Du. Tiểu Minh thì vẫn cứ nằm ngủ trên giường, Hạo Du vẫn ngồi bên cửa sổ từ trưa đến giờ, không hề thay đổi tư thế. Chuẩn bị lau người cho Tiểu Minh nên tôi liền đến bên Hạo Du, vừa lay vừa gọi cậu ấy:
_Hạo Du, bạn ra ngoài, mình đi thay đồ cho Tiểu Minh một tí. _Này, Hạo Du, bạn có nghe mình gọi không vậy? _Ơ…Hạo Du…
Lay mãi không thấy Hạo Du có phản ứng gì, tôi cũng thấy hơi sốt ruột. Cho dù ngủ say thế nào thì cũng phải tỉnh chứ, huống chi tôi còn lay (khá) mạnh như thế nữa. Nhưng mà cũng có những người ngủ say đến mức không biết trời trăng gì.
Lay và gọi Hạo Du hoài không được, tôi đành đi ra cầu cứu Đình Phong. Mà thực ra…tôi cũng muốn nói chuyện với anh lắm.
Thấy Đình Phong đang đứng chờ ở ngoài, tôi mới rón rén lại gần anh. Ôi, chưa gì mà tim tôi đã đập loạn xạ lên rồi.
_Anh…anh Đình Phong…
Nghe tiếng tôi, anh quay lại ngay:
_Gì vậy em, thay đồ cho Tiểu Minh xong chưa? _Dạ chưa. Anh ơi, Hạo Du…ngủ trong đấy say quá, em gọi mãi không thấy tỉnh. Anh vào…giúp em với.
Ôi, tôi thấy bối rối vô cùng.
_Gì cơ, tên đó, aizz…để anh vào cho nó một trận.
Đình Phong tỏ vẻ rất bực tức, anh đi qua tôi luôn vào trong phòng. Tự nhiên tôi có cảm giác hụt hẫng, anh đúng là chẳng để ý gì đến tôi cả, khuôn mặt hiền lành của anh có lẽ cũng chỉ dành riêng cho Tiểu Minh thôi. Còn với ai, anh cũng mang vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ, đôi mắt lúc nào cũng tối tăm lạnh lẽo, chỉ có khi nhìn vào Tiểu Minh thì nó mới sáng lên những tia sáng hạnh phúc mà thôi.
Tôi lững thững đi vào trong, thấy một cảnh tượng rất lạ lùng, phải nói là vô cùng lạ lùng. Lạ đến nỗi khiến tôi kinh ngạc không thốt lên được lời nào.
Hạo Du…đang ngả vào người Đình Phong, mắt vẫn nhắm nghiền.
Tôi cứ đứng sững cho đến khi nghe thấy tiếng gọi như quát lên của Đình Phong:
_Này, đứng đấy nữa, lại đây giúp anh coi. Tên này bị gì rồi, aizz…
Lúc này tôi mới luống cuống chạy lại gần. Đúng là nhìn mặt Hạo Du rất lạ, mồ hôi ướt đẫm trán và tóc. Môi lại trắng bợt. Tôi đưa liền tay lên trán cậu ấy, nóng quá, ra là bị sốt nên mới ngủ mê mệt như thế.
_Cậu ta bị cái quái gì vậy. _À, sốt anh ạ, chắc là bị cảm, hoặc gì đó. _Làm gì với cậu ta bây giờ. Nhỡ đang thay đồ cho vịt con mà nó tỉnh lại… Thôi được rồi, anh sẽ cho nó ra ngoài, em thay đồ cho Tiểu Minh nhẹ nhàng nhé.
Đình Phong nói rồi không để tôi nói gì đã lại cúi xuống làm một động tác còn kinh ngạc hơn vừa nãy. Anh bế Hạo Du lên rồi đi ra ngoài!!!
Phải, là bế, chứ không phải “xách”, “lôi” hay “vác” ra ngoài như tôi vừa mới kịp nghĩ đến khi nghe anh nói. Lại còn bế vô cùng nhẹ nhàng và dễ dàng nữa chứ, cứ như Hạo Du là một con búp bê vải với trọng lượng nhỏ tí ti vậy.
Không biết lúc Hạo Du biết được mình được (hay bị =.=) Đình Phong bế ra ngoài như thế thì sẽ có cảm giác như thế nào.
Tôi vừa nghĩ vừa đi ra đóng cửa và quay trở lại bên giường Tiểu Minh. Cô ấy cứ ngủ mãi thôi, khuôn mặt xanh xao hốc hác thật đáng thương. Tôi vuốt nhẹ tóc Tiểu Minh rồi đỡ cô ấy ngồi dậy, thật nhẹ nhàng như lời Đình Phong dặn, rồi nhẹ nhàng lau người cho cô ấy, mặc đồ mới vào cũng phải thật nhẹ.
Xong xuôi hết rồi, tôi mới lại đỡ Tiểu Minh nằm xuống. Cô ấy gầy thế này mà sao tự tử lại chọn cái cách đau đớn như vậy chứ, ngốc nghếch thật. Nhìn cổ tay cô ấy vẫn chưa tháo băng, tôi lại thấy đau xót vô cùng. Có lẽ, lúc làm cái việc dại dột đó, Tiểu Minh đã quá đau rồi, đến nỗi không còn cảm giác đau nữa. Không đau vì quá đau mà, haiz, Tiểu Minh thật đáng thương làm sao.
Thở dài thượt mấy cái, tôi mới đứng dậy mà đi ra mở cửa cho Đình Phong đang ở ngoài, đang…vác Hạo Du trên vai. Thấy tiếng mở cửa anh quay lại ngay, mặt vẫn cứ lạnh tanh, không biểu cảm.
_Em thay đồ cho Tiểu Minh xong rồi ạ. Anh vào đi, còn Hạo Du…
Đình Phong nghe tôi nói chỉ gật đầu. Rồi anh vác Hạo Du vào, ném phịch cậu ta xuống giường bên một cách không thương tiếc và lại trở lại ngồi bên Tiểu Minh. Tôi nhìn mà cũng thấy thương thương, dù sao Hạo Du cũng đang sốt mà.
Tôi đến chỗ Hạo Du, đỡ cậu ấy nằm lại ngay ngắn trên giường rồi quay ra nhìn Đình Phong. Chợt tôi nghe thấy tiếng anh:
_Sốt thì chắc không chết được đâu nhưng không thể cứ để cậu ta ở đây thế này được. _Phải làm thế nào bây giờ hả anh? – tôi vẫn nhìn anh. _Em thử gọi cho cô bạn gái hắn ta xem. _À vâng.
Chắc ý anh là Tú Giang. Nhưng tôi không có số cô ấy. Nghĩ đến máy Hạo Du, tôi mới tìm điện thoại cậu ấy, và tìm số Tú Giang.
Nhưng rắc rối thật đây, tôi tìm đi tìm lại những tên Hạo Du có thể lưu, không ngoại lệ cả cái tên “Tú Giang” nữa nhưng vẫn không thấy có số nào “khả nghi”. Hết cách, tôi mới đưa mắt về phía Đình Phong, khẽ hỏi:
_Đình Phong, nếu là anh thì anh sẽ lưu tên người yêu là gì? _Vịt con. – anh không nghĩ ngợi mà trả lời ngay. _Không…không phải. Ý em là… _Vợ yêu.
A, “vợ yêu”, sao tôi lại không nghĩ ra chứ, bây giờ, các đôi yêu nhau đều gọi nhau và vợ chồng cả. Nghe lời Đình Phong, tôi mới ghi chữ “vợ” mà đã không thấy rồi. Chán nản, tôi đang định xóa đi ghi từ khác thì màn hình lại xuất hiện tên “vk [y3u]”. Ra thế, đúng là ngôn ngữ hiện nay bị biến thể đáng sợ thật.
Nhấn nút gọi, sau hai hồi chuông thì tôi thấy bên kia nhấc máy, nhưng lại không nói gì. Thấy lạ, tôi mới lên tiếng trước:
_Alô, Tú Giang à? _Ai thế? – tiếng từ đầu dây bên kia vang lên lạnh lùng. _Mình là Lạc Phần đây. _À, có chuyện gì vậy, sao bạn… _Tú Giang, Hạo Du không hiểu sao lại bị sốt, cậu ấy cứ ngủ li bì thôi. Bọn mình ở đây không thể chăm sóc cậu ấy được, bạn có thể… _Mình bận lắm.
Tôi chưa nói hết câu, Tú Giang đã ngắt lời tôi và dập máy. Cô ấy với Hạo Du có lẽ có chuyện thật rồi nên Tú Giang mới làm như vậy. Phải chăng, hai người đã chia tay rồi?
Đang nghĩ ngợi, tôi giật mình vì thấy cái máy rung lên bần bật. Là “vk [y3u]” gọi, tôi vội nghe máy ngay.
_Alô. _Hạo Du…bị như vậy từ bao giờ rồi? _Cậu ấy hình như là bị sốt từ trưa. _Vậy à. Ừm, phiền bạn trông anh ấy hộ mình. Mình sẽ đến ngay. _Ừ, được rồi.
Lần này là tôi tắt máy trước. Nhìn Hạo Du ngủ mê mệt đi trên giường, người ướt đẫm mồ hôi, tôi mới thương tình cởi cho cậu cái áo khoác ngoài ra, rồi lau mồ hôi đi cho. Một lúc sau thì Tú Giang đến.
Cô ấy thấy Hạo Du nằm trên giường thì đến bên cạnh ngay. Rồi lại rời đến bên Tiểu Minh. Tú Giang tuy giận nhưng chắc đến giờ thấy Tiểu Minh như vậy cũng lo và thương lắm. Bạn bè lâu năm vậy cơ mà… Thấy Tú Giang vuốt tóc cho Tiểu Minh nhẹ nhàng rồi lại đến bên Hạo Du, không nói lời nào. Rồi cô ấy cũng hết sức nhẹ nhàng lau mồ hôi cho Hạo Du, giọng Tú Giang vang lên rất nhẹ:
_Phiền bạn quá. Bây giờ mình sẽ đưa Hạo Du về. _Ừ, không có gì đâu, bạn bè cùng lớp cả.
Tú Giang gật đầu. Và cô ấy từ từ đỡ Hạo Du ngồi dậy. Nhưng Hạo Du vẫn đang ngủ thế kia thì sao cô ấy có thể đưa Hạo Du đi một mình được chứ.
Tôi vừa nói vừa lén nhìn Đình Phong đang ngồi bên Tiểu Minh kia.«12345»