Trần Kình gần đây có chút phiền muộn, bây giờ người ta thích chạy theo mốt, ngay đến “phiền phức” cũng thích đua nhau tụ tập lại. Vừa mới dẹp yên chuyện của em trai, công ty lại xảy ra chút rắc rối.
Thật ra, theo cách nghĩ của ông ngoại hắn - Viên lão tướng quân, đương nhiên là muốn tống hắn vào quân đội để rèn luyện. Ông cụ một mực cho rằng thằng cháu ngoại này giống mình nhất, tuy không cùng họ nhưng lại kế thừa sự cứng rắn lạnh lùng tận trong xương tủy của ông, thích hợp nhất với công việc kiên cường bất khuất, giàu lòng hi sinh kia. Nhưng Trần Kình có suy nghĩ riêng của mình, hắn xưa nay vốn ghét sự ràng buộc, đến nơi kỷ luật nghiêm ngặt đó không phải là tự tìm tới đau khổ sao, thế giới bên ngoài tốt biết bao nhiêu, biển rộng cho cá bơi lội, trời cao cho chim tung bay. Điều quan trọng là, cuộc sống bên ngoài đặc sắc muôn màu muôn vẻ, tốt hơn nhiều so với màu xanh lá đơn điệu của doanh trại quân đội kia.
Trần Kình học đại học ngành kỹ thuật truyền thông, sau khi tốt nghiệp lại thành lập một công ty nhỏ làm đại lý tiêu thụ sản phẩm điện tín. Ông ngoại hắn không hiểu được những thứ mới lạ này. Trong mắt ông, thứ nhìn thấy tận mắt, sờ được tận tay mới là có thực, thế nên ông lập tức khẳng định: “Cái công ty nhỏ vớ vẫn mua đi bán lại mạng điện kia của mày dăm bữa nửa tháng là thất bại, đến lúc đó ngoan ngoãn vào quân đội cho ta.”
Trần Kình cười cười nói vâng, trong lòng nghĩ, vậy cháu sẽ làm ông phải sáng mắt. Làm người không thể chịu thua kém, huống hồ hắn thật sự không muốn vào quân đội...
Trần Kình hăng hái xông pha, công ty nhỏ không những không đóng cửa mà trái lại ngày càng thêm lớn mạnh. Được như vậy chủ yếu là nhờ hoàn cảnh thuận lợi, mạng lưới liên lạc ngày càng phổ biến rộng khắp, tất nhiên cũng nhờ vào con mắt nhìn xa trông rộng của hắn. Một công ty đại lý tiêu thụ nhỏ bé đương nhiên không thể nào chứa nổi dã tâm của hắn. Vậy nên thu được tiền lợi nhuận cộng thêm khoản vay ngân hàng, hắn lại xông pha thêm lần nữa, thành lập “Công ty trách nhiệm hữu hạn công nghệ Chí Thành”, phát triển nhanh chóng, thế lực lấn át, đe dọa đến những doanh nghiệp uy tín thành lập từ đầu những năm 90 ở phía Nam.
Cùng lúc Trần Kình mải mê thể hiện bản lĩnh, mở mang bờ cõi thì những người xung quanh hắn cũng ồ ạt bắt tay vào kinh doanh thương mại, nhưng họ lại dấn thân vào một ngành công nghiệp triển vọng khác: Bất động sản. Từng người một dựa vào quan hệ trong gia đình làm mưa làm gió trong lĩnh vực này.
Trần Kình có lý tưởng của hắn, nhưng cũng là kẻ hết sức thực tế, có tiền không kiếm là thằng ngốc. Hơn nữa, nguồn tài nguyên của gia đình hắn phong phú như vậy, không sử dụng một chút chẳng phải quá lãng phí hay sao? Ông cha ta xưa nay đã dạy, lãng phí là không tốt. Vừa hay Hướng Dương - người bạn cùng lớn lên từ thuở nhỏ của hắn nóng lòng muốn thử sức, vậy là hai người hợp tác vô cùng ăn ý. Chí Thành trở thành tập đoàn, trong đó chủ yếu kinh doanh hai mảng lớn là công nghệ thông tin và bất động sản.
Tóm lại, rốt cuộc vẫn là vì ước mơ lúc ban đầu. Sức cạnh tranh chủ yếu của ngành công nghệ thông tin là nghiên cứu và phát triển. Trần Kình lôi kéo nhân tài, lập nên trung tâm nghiên cứu và phát triển, xin cấp bản quyền sáng chế. Lợi nhuận bên ngành bất động sản lớn, bảo đảm tiền vốn được cung cấp đầy đủ.
Mấy năm trở lại đây, cả hai mảng trong từng lĩnh vực đều đạt được thành tích không hề tầm thường. Song, bất cứ điều gì cũng có mặt lợi và hại. Người xưa có câu “Cây càng cao thì gió càng lay”, bên bất động sản vì có “Kim chung trạo, thiết bố sam”[1] hiển nhiên không có sơ suất gì lớn, nhưng mảng công nghệ này vì tính đặc thù của ngành, nên thường xảy ra một số tranh chấp về quyền sở hữu trí tuệ, ví dụ như lần này, lại có người tố cáo công ty hắn xâm phạm bản quyền.
[1] “Kim chung trạo”: Chuông vàng úp, “Thiết bố sam”: Áo giáp sắt; đều là tên gọi hai loại công phu chân truyền lợi hại của Thiếu Lâm Tự, ở đây tác giả sử dụng ám chỉ thế lực và sức mạnh.
Việc kiện tụng từ trước tới nay đều không có bên thắng tuyệt đối, bất kể ai thắng ai thua, đợi đến khi thủ tục vụ án được hoàn thành thì chẳng khác nào “Ăn cơm gà gáy, cất binh nửa ngày”, mọi việc đều bị lỡ dở. Trần Kình luôn chú trọng mảng công nghệ kĩ thuật, đích thân bay tới Thẩm Quyến giải quyết vụ việc, đọ sức cùng đối thủ xảo quyệt mất vài ngày, bản thân cũng nhường một bước coi như để ai nấy đều vui vẻ, lúc này hắn mới có thể thư giãn. Vừa xuống máy bay, hắn liền về thẳng căn hộ mà hắn đang sống một mình, tắm rửa đi ngủ, đang mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy chuông cửa reo.
Hắn bức xúc tỉnh dậy, đi chân không ra phía cửa, nhìn vào video. Thì ra là mẹ hắn. Kì thực hắn cũng không lấy làm lạ, phụ nữ mà dám chủ động đến cửa nhà hắn cũng chỉ có mỗi người này.
Bà Viên Lai là điển hình cho tính cách của các bà các mẹ, không có chuyện thì lải nhải cả ngày, có chuyện thì khóc lóc sướt mướt cả buổi, sở thích lớn nhất của bà là thăm dò tìm kiếm con dâu tốt cho hai đứa con trai, nhưng bà không ngờ con gái tốt đều không thích hợp với nhà họ Trần này. Bà Viên xuất thân không hề tầm thường, tính cách mạnh mẽ, trong sự nghiệp đủ sức cạnh tranh cao thấp với đàn ông. Nhưng bà lại bằng lòng làm một bà chủ gia đình bình thường, cả ngày loanh quanh với bếp núc chồng con. Có lẽ chính người mẹ như vậy mới đào tạo ra một đứa con trai cứng rắn đến thế.
Cửa mở, bà Viên xách một hộp giữ nhiệt bước vào, trách móc nhẹ nhàng: “Bảo con bao nhiêu lần rồi, không thể cho mẹ một cái chìa khóa à?”
“Không được, đây là không gian riêng của con.” Trần Kình ngáp dài quay về phía phòng ngủ, ngửa mặt nhìn trời nằm phịch lên giường.
Bà Viên tới phòng bếp tìm bát, múc canh rồi mang qua, gọi con trai: “Mau dậy đi, mẹ nấu canh vịt củ sen cho con này, mùa hè phải thanh nhiệt giải độc, thịt vịt này mẹ nhúng qua nước gừng nên không tanh chút nào, vẫn còn ấm đấy con.”
Nguyên quán nhà họ Viên là ở Triết Giang, bà Viên vẫn giữ nguyên đặc tính dịu dàng hiền thục của con gái phương Nam, đặc biệt là sở trường nấu nướng. Đáng tiếc rằng con trai lớn rồi, cả ngày không về nhà, ông chồng lại thường xuyên ở ngoài, khiến tài nghệ nấu ăn của bà không có chỗ phát huy.
Trần Kình nhắm mắt, ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, buồn bực nói: “Mẹ không thể đến muộn hơn chút sao? Suốt một tuần con không ngủ yên được giấc nào, buồn ngủ chết mất.”
Cho đến lúc mẹ hắn làm ra vẻ đi đến véo vào lưng, hắn mới uể oải ngồi dậy, bưng bát lên bắt đầu ăn canh.
Bà Viên ngồi ở một bên ngắm con trai, gương mặt vui vẻ yên tâm nhưng miệng vẫn than phiền: “Ai bảo con không về nhà ngủ? Làm mẹ đây phải cất công vội đến thăm.”
“Đây cũng là nhà của con.” Trần Kình đang nhai thịt vịt, không rõ tiếng phản bác lại.
“Ai nói thế, ngay đến một người phụ nữ cũng không có làm sao gọi là nhà được?”
“Vậy mẹ bảo con phải tìm một người phụ nữ về ở cùng à?”
“Cái thằng oắt hồ đồ này, con dám? Muốn lấy vợ cũng phải để mẹ đây xem xét, con gái bây giờ...”
“Lại nữa rồi.”
“Không phải mẹ thích lải nhải, anh em các con hai đứa đều không để người khác bớt lo, một đứa thay bạn gái như thay áo còn...”
“Không phải có câu anh em như tay chân, đàn bà như áo quần sao?” Trần Kình gõ quai hàm, nói chen vào.
“Nói nhảm cái gì đấy hả? Thằng nhóc này!” Bà Viên vờ tức giận, đánh một cái vào lưng con trai. “Vậy thì con tốt xấu gì cũng tìm một bộ quần áo đi! Hơn ba mươi tuổi rồi chưa thèm kết hôn, đừng để người ta tưởng con có vấn đề.”
Lại nữa rồi, lại nữa rồi, không biết bây giờ tại sao người làm cha mẹ đều phóng khoáng như vậy, động một cái là liên tưởng đến vấn đề định hướng giới tính con cái. Trần Kình bức xúc nói: “Mẹ yên tâm đi, con trai mẹ có bạn... hừm, bạn gái rồi.”
“Thế thì mau mau dẫn về cho mẹ xem mặt, con cũng nên định ngày đi, haiz, ngay cả Phương My cũng phải kết hôn rồi...”
Nói đến đây, lòng dạ bà Viên như vỡ tan ra. Phương My là một cô gái xuất chúng trong số ít những cô gái thuộc tầm ngắm của bà, đẹp người đẹp nết, lại rõ ràng gốc gác. Bà Viên sớm đã rêu rao muốn cô làm con dâu mình, hơn nữa Phương My xinh đẹp cũng sớm đã âm thầm thương mến Trần Kình. Chỉ đáng tiếc “thiếp có tình mà chàng chẳng hay”, đợi đến hơn mười năm sau, Phương My xinh đẹp cuối cùng đã hết hi vọng, bèn đầu tư tình cảm với người khác.
Trần Kình không đồng ý với việc mai mối như thế. Phương My kia quả thực rất tốt, ai cũng không thể tìm ra khuyết điểm của cô. Nhưng hắn lại không có hứng thú, nói trắng ra là không có dục tính, còn chẳng bằng... người nào đó. Nghĩ đến đây, trong đầu hắn bỗng lướt qua một bóng hình. Haiz... Hắn sụp soạt ăn xong, lau miệng nói: “Mẹ, không có việc gì khác con đi ngủ đây, buổi tối còn phải đi mời khách nữa.”
“Cứ nói đến vấn đề này là con lại đổi chủ đề, người ta tốt xấu gì cũng đã đợi con nhiều năm như thế. Con thì hay rồi, cái đứa lòng dạ sắt đá. Giờ cuối cùng cô gái tốt muốn thành vợ kẻ khác rồi, để mẹ xem sau này con sẽ làm thế nào?” Bà Viên nét mặt buồn bã, giọng nói cũng chuyển tông cao hẳn lên. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (77F1.XTGEM.COM)
Trần Kình nghe thấy cười khi khi đáp: “Cái này là mẹ sai hoàn toàn. Con gái tốt còn nhiều lắm, con trai mẹ tuấn tú tài giỏi thế này mà còn sợ không lấy được vợ sao? Mẹ cứ yên tâm đi, sớm muộn gì cũng cho mẹ được bế cháu.”
“Haiz, con lúc nào cũng lấy điều đấy ra đánh trống lảng. Nói chuyện nghiêm chỉnh này, bố con hai hôm nữa sẽ về, việc của A Túy không có vấn đề chứ?”
“Con không phải đã nói với mẹ rất nhiều lần rồi à? Không có vấn đề.”
“Rốt cuộc con đã xử lí như thế nào?
“Đền bù nhiều hơn cho người ta, chỉ cần có thể bảo vệ em trai con, muốn chúng ta làm thế nào cũng được. Haiz, A Túy, cái thằng bất hiếu, thật không để cho người khác bớt lo...”
“Mẹ, việc này mẹ đừng lo lắng, con đều giải quyết ổn thỏa rồi.”
Không hiểu tại sao lúc nói xong câu này, Trần Kình lại bắt đầu thấy buồn bực khó giải thích. Hắn ứng phó vài câu rồi mời “mẫu thân đại nhân” ra về. Nhưng có một chuyện khiến hắn không tài nào ngủ nổi, trằn trọc thao thức mãi, trong đầu toàn là hình ảnh một gương mặt... vừa bi thương, vừa căm phẫn, lại vừa lạnh lùng hờ hững.
Cũng không biết do thời tiết nóng nực, hay là do vừa nãy uống canh bổ dưỡng quá nhiều, mà Trần Kình cảm thấy toàn thân bứt rứt khó chịu, có dội cả bồn nước cũng chẳng có tác dụng gì. Trong lòng hắn như thể có một con mèo đang không ngừng cào cấu. Chẳng lẽ ăn no mặc ấm rồi nên rảnh rỗi sinh nông nổi? Bấm đốt ngón tay xem thử, thì ra hắn đã trải qua cuộc sống hòa thượng tầm hơn nửa tháng rồi. Hắn bèn nhấc điện thoại lên gọi tới một dãy số: “Lộ Lộ, đang ở đâu đấy? Thu dọn mau lên, tôi bảo tài xế qua đón cô... Ừ, chỗ cũ.”
Chẳng màng đến đối phương đang ngạc nhiên mừng rỡ kịp phản ứng lại, hắn đã cúp máy. Sau đó lấy ví, rút tấm ảnh đen trắng có gương mặt bánh bao kia vứt trên bàn uống trà, tức giận lẩm bẩm: “Mẹ nó, chính là tại cái đồ quỷ này nguyền rủa, ác mộng chẳng thấy, toàn thấy xuân mộng.”
Nghĩ tới đó, hắn liền trở nên buồn bực. Tấm ảnh này đặt đâu không đặt, sao lại cứ phải nhét vào trong ví, thật là khiến bản thân không được sống thanh thản. Mấy ngày đó ở Thâm Quyến bận rộn đế