Những câu nói đó, khi ở nhà anh rất thích nghe, đó chính là điều bí mật nho nhỏ thuộc về riêng họ, tạm thời anh không muốn chia sẻ với người khác.
-“Khinh Vãn, tỉnh rồi hả?”. Như Sênh dùng tay vỗ nhè nhẹ lên khuôn mặt ửng hồng vì say ngủ của cô.
Nhìn cô mơ mơ màng màng mở bừng đôi mắt…
Chuyện này là sao?
Khinh Vãn chớp chớp mắt ngơ ngác.
Tại sao mọi người đều nhìn cô với vẻ rất kỳ quặc? Có gì đó kỳ lạ và mập mờ không thể nói ra thành lời…
-“Ha ha…hóa ra viện trưởng Phạm của chúng ta cũng có lúc dịu dàng như thế này!”. Tào Châu cười toe toét, thậm chí còn hát toáng lên: “Sự dịu dàng của anh, em mãi mãi không hiểu…”.
Mọi người, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, sau đó lại tiếp tục ăn uống.
Mọi thứ lại trở về bình thường, tiệc cưới vẫn tiếp tục diễn ra.
Khinh Vãn vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cô giật giật tay áo Như Sênh, hỏi nhỏ: “Như Sênh, lúc nãy em không nói mơ đấy chứ?”.
-“Có…”. Như Sênh nhíu mày, thong thả nói: “Em nói, em yêu anh!”.
-“Anh nói dối!”, cô không tin.
-“Biết thì tốt rồi!”. Như Sênh cũng không đùa cô nữa, cầm thuốc đặt trên bàn lên: “Uống thuốc đi nhé!”.
-“Vâng!”. Cô ngoan ngoãn gật đầu, dùng cốc nước trong tay anh uống hết số thuốc. Sau đó khẽ dựa vào ghế nghỉ ngơi.
Như Sênh múc muỗng canh gạo đỏ vào bát đưa cho cô: “Nghỉ ngơi rồi ăn một chút đồ thanh đạm nhé!”.
Khinh Vãn nhìn anh, vẫn không yên tâm hỏi: “Thật sự là em không nói gì đấy chứ?”.
Như Sênh đặt muỗng xuống, dừng lại một lát rồi nhìn cô chờ đợi: “Em muốn nói gì?”.
Khi tiệc cưới kết thúc, trời cũng đã nhá nhem tối, mọi người cũng bắt đầu rời bàn tiệc, cô dâu cùng chú rể sửa soạn trở về Pháp hưởng tuần trăng mật. Trên đời này chẳng có bữa tiệc nào không đến hồi kết thúc, mỗi người ở đây đều ghi nhớ ngày này.
…
Rõ ràng ban ngày trời rất quang đãng, thế mà tối đến lại mưa tầm tã, mưa rơi trên mái nhà, mưa trên đường phố, mưa ào xuống thành một bức màn trắng mênh mang, mịt mù như thàm lụa trắng xa tít tắp. Đây là căn hộ của Như Sênh, sau khi buổi tiệc kết thúc, Khinh Vãn đề nghị qua đây xem thử, không ngờ chẳng mấy chốc trời đã đổ mưa, thế là hai người đều lười quay lại.
Căn hộ tuy rộng rãi, nhưng trang trí rất đơn giản, vừa nhìn qua là biết đây là nơi ở của một người đàn ông độc thân. Như Sênh vẫn luôn là người ưa sạch sẽ, trong phòng đương nhiên rất ngăn nắp chỉnh tề.
Một trận gió lạnh từ ngoài thổi vào khiến cho Như Sênh vừa trong nhà tắm bước ra không tránh khỏi run lên. Cửa sổ đang mở, tấm rèm cửa màu xanh thẫm đã được cuốn lên, Khinh Vãn mặc chiếc áo ngủ màu trắng của anh, hai tay ôm lấy gối, lặng lẽ ngồi lọt thỏm vào một góc trên nền đất trước cửa sổ.
Như Sênh chau mày, bước lên đóng cửa phòng, quay lại nhìn cô với ánh mắt trách móc: “Như thế này dễ bị cảm lắm đấy!”.
Khinh Vãn đáng thương trân trân nhìn anh, rồi lại cúi đầu xuống.
Như Sênh không biết nên nói gì, liền ngồi xuống bên cạnh cô, đến khi ôm cô vào lòng mới phát hiện trong tay Khinh Vãn đang cầm một ly rượu thủy tinh, chất lỏng màu đỏ đang sóng sánh trong ly, mùi rượu nồng nồng lan tỏa khắp nơi.
-“Em sao thế?”. Sau khi tỉnh lại tại bữa tiệc hôm nay, tâm trạng của cô đã có gì đó khác với bình thường, bây giờ lại thấy cô uống rượu, anh không thể kìm nén nỗi xót xa trong lòng.
-“Có gì đâu!”. Khinh Vãn giấu mặt vào lồng ngực anh, buồn buồn nói: “Hơi buồng ngủ một chút!”.
-“Dạ dày khó chịu hả?”.
-“Không…”, cô nâng chiếc ly, định uống một ngụm vang đỏ, nhưng bị Như Sênh giành mất.
-“Đừng uống nữa!”.
-“Em không!”. Lúc đó, cô hơi bướng bỉnh.
Thông thường người ta ví con gái như một chú mèo nhỏ, lúc này cô trong mắt Như Sênh thật sự rất giống một chú mèo lười nhác tình nghịch.
-“Hôm nay em có gì đó rất lạ!”.
Tay Khinh Vãn trở nên cứng đờ: “Lạ chỗ nào đâu?”.
-“Chỗ nào không lạ?”, anh cúi đầu hỏi vặn.
Khinh Vãn nhìn anh với ánh mắt long lanh, rồi đột nhiên đưa hai tay ôm lấy cổ anh, kéo anh cúi xuống, nhẹ nhàng ngẩng mái đầu và đặt lên môi anh một nụ hôn.
Làn môi mềm mại và thắm đỏ của cô, có lẽ do tác dụng của rượu đã trở nên nóng bỏng, bắt đầu thở dốc và tỏa ra hương rượu vang thoang thoảng.
Đôi mắt to long lanh là thế, giờ khắc này giống như một hồ nước ấm áp đong đầy.
Tuy gần đây sự gần gũi giữa hai người tương đối nhiều, nhưng lần nào cô cũng tỏ ra xấu hổ và nhìn anh với ánh mắt vô tội. Bây giờ cô chủ động thế này liệu có phải là mời gọi? Hay là do tác dụng của rượu vang?
Tâm tình xáo động tận đáy lòng của Như Sênh bắt đầu dậy sóng, ánh mắt nhìn cô càng thêm mê mẩn.
-“Như Sênh, anh đỏ mặt à?”. Khinh Vãn khép hờ đôi mắt, trên môi dường như phảng phất một nụ cười.
-“…”. Như Sênh khóc dở mếu dở, thực sự là anh không thích đứng trước một Tống Khinh Vãn như thế này. Ở cô toát lên sự nũng nịu của người phụ nữ yêu kiều và tư thế đang rất mời gọi.
Cô gái nhỏ đưa ly rượu lên hỏi: “Có uống một chút không?”.
-“Được thôi!”, nói xong anh đưa tay ra cầm ly và che giấu sự bối rối của mình, nhưng cô đột nhiên giành lấy ly rượu và uống một hơi cạn luôn.
-“Em…”, Như Sênh vừa bực lại vừa buồn cười, định nói điều gì đó, cô gái bé nhỏ trong lòng lại một lần nữa ôm lấy cổ anh, sau đó hôn lên môi anh.
Đầu lưỡi mềm mại khéo léo lách vào trong, mang theo vị chua chua, chát chát. Có lẽ chất men của rượu vang và sự mềm dẻo của đầu lưỡi khéo dẫn dụ con người ta, lý trí của Như Sênh dần dần tan biến, anh vốn không phải là người dễ dàng vì mê đắm mà đánh mất bản thân, chỉ có điều người con gái trong lòng anh có tên Tống Khinh Vãn.
Anh trở tay ôm chặt lấy thân hình vốn rất nhẹ và mềm mại của cô, nâng niu giống như một vật báu, quyến luyến không rời…
Gió táp, mưa rơi mãnh liệt, gõ mạnh trên cửa kính, mưa, mưa xối xả cứ đổ xuống không ngừng.
Như Sênh đột nhiên bế bổng người con gái trong lòng lên, quay mình đặt cô trên giường, những ngón tay thon dài vẫn mềm mại, tiết tấu giữa làn môi ngày càng trở nên nhanh hơn. Ánh mắt anh như vì sao đêm đăm đắm nhìn cô, thấy vẻ mặt đầy mãn nguyện của cô trước những động tác của mình, sự hổ thẹn trong lòng lúc đầu dần dần bị đánh bại. Những năm qua, luôn cảm thấy có một điều gì đó mà bản thân đã quên, nhưng vẫn không thể nhớ ra, đến tận hôm nay mới nhớ được, hóa ra là quên yêu chiều cô.
Mưa bên ngoài vẫn tí tách rơi, tiếng mưa gõ trên cửa kính cũng thật điên cuồng.
…
Khinh Vãn nằm trong bồn tắm, say đắm ngắm nhìn Như Sênh ở bên cạnh, trên môi nở một nụ cười.
-“Đang nghĩ gì vậy?”, giọng Như Sênh đột ngột vang lên, làm cô hơi giật mình.
-“Hôm nay Tiểu Phàm kết hôn, em rất vui!”.
-“Ừm!”.
-“David tốt như vậy, cuộc sống của Tiểu Phàm sau khi kết hôn nhất định sẽ rất hạnh phúc!”.
-“Ừm!”.
-“Thế thì…Như Sênh, chúng ta kết hôn đi!”, cuối cùng vẫn là Khinh Vãn chủ động nói ra.
-“…”, Như Sênh không nói “Ừm” nữa, sự im lặng bao trùm cả căn phòng.
Khinh Vãn ngẩng đầu nhìn anh, ôn tồn hỏi: “Anh không muốn à?”.
-“Sao thế được?”, Như Sênh nhìn cô, ánh mắt trong suốt đang đọng lại trên thên thể cô, nhưng dường như xuyên qua đó để ngao du ở thế giới mộng ảo xa lắc xa lơ nào đó, “Chỉ là…vẫn cần phải đợi một thời gian nữa!”.
Khinh Vãn chầm chậm cụp mắt xuống, cũng không nói gì, giống như một đứa trẻ vừa bị người lớn từ chối điều mà nó mong mỏi bấy lâu.
-“Khinh Vãn, có một chuyện anh cần nói với em!”. Như Sênh nâng cằm cô lên, để cô có thể nhìn thẳng vào đôi mắt thăm thẳm như hồ nước của anh, trong đó đang ánh lên hình ảnh nhỏ bé của cô.
-“Chuyện gì cơ?”, giọng nói dường như không phải là của cô.
-“Tuần sau anh phải đi Mỹ tham dự Hội thảo giao lưu y học Trung – Mỹ!”.
-“Vâng, cần đi bao lâu?”. Giọng nói của cô trầm xuống, giống như trái tim của cô vậy.
-“Có thể kéo dài nửa tháng!”. Anh nói, “Khinh Vãn, đợi anh về, chúng ta kết hôn được không?”.
Cô không trả lời, chỉ theo thói quen dựa vào ngực anh để cảm nhận được sự yên ổn. Mùi hương của anh tràn đầy khoang mũi, nhưng cô như vừa nuốt phải ma túy, không thể ngửi thấy gì.
Dường như cảm thấy người trong lòng mình không được vui vẻ, Như Sênh hỏi: “Em sao thế?”.
-“Có thể không đi được không anh?”.
-“Đừng bướng bỉnh!”. Như Sênh ôm lấy vai cô an ủi, mỉm cười nói, “Em biết mà, anh cũng không nỡ rời xa em. Anh sẽ sớm quay về, mỗi sáng hãy ngoan ngoãn đi làm. Nhớ phải ăn sáng, đừng có mà vắng anh mà làm bừa đấy!”.
Nếu như nũng nịu có thể giữ anh lại, cô nhất định sẽ làm. Nhưng cô biết, điều đó thực sự không có chút hiệu quả nào với anh. Một lúc lâu sau, cô mới nhẹ nhàng trách móc: “Người ta cầu hôn đều có hoa hồng, có bữa tối ngập tràn ánh nến còn em thì đến một cọng cọ cũng không có!”.
Trong đôi mắt đen láy của Như Sênh ánh lên nét cười vui, anh hôn nhẹ lên trán cô, giống như đanh dỗ dành một đứa trẻ, anh nói: “Đây là cầu hôn tạm thời…”, ngừng lại một chút, dường như quyết tâm một điều gì đó, trịnh trọng nâng cằm cô lên, nhìn sâu vào mắt cô, “Đợi anh về, anh sẽ dành cho em nghi thức cầu hôn đúng như em mong đợi!”.
Trong giờ khắc này, với niềm hạnh phúc đang tràn ngập trong lòng, Khinh Vãn quyết định tạm thời gạt đi nỗi buồn và sự nghi ngờ đang chế ngự trong lòng.
Cô nắm tay anh, các ngón tay đan vào nhau.
-“Anh phải hứa với em mỗi ngày đều phải gọi điện cho em!”.
-“Được!”.
-“Mỗi tuần ít nhất phải lên mạng gặp em ba lần!”.
-“Được!”.
-“Mỗi ngày đều phải nhớ em, buổi sáng khi mở mắt dậy, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu anh phải là em!”.
-“Được!”.
-“Nếu có một cô gái nào đó có ý định theo đuổi anh, anh phải nói với cô ta rằng mình đã có bạn gái…, không, đã có vợ rồi!”.
-“Được!”.
-“Nếu như em lại hỏi anh lần nữa rằng: Có thể không đi được không, anh có thể nói “Được” chứ?”.
-“…Không được!”.
Như Sênh bật cười nhìn Khinh Vãn đang mặt mày bí xị rồi nhẹ nhàng vỗ về cô: “Được rồi, không nói việc này nữa, dậy nào, nếu ngâm nữa sẽ bị lột da đấy!”.
Đêm hôm đó yên bình đến kỳ lạ, Khinh Vãn cứ ôm chặt lấy anh, rúc sâu vào lòng anh, không muốn làm gì, chỉ muốn tranh thủ từng giây từng phút để hít hà lấy hơi thở của anh.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô đột nhiên nhớ đến việc khi giúp bà Tô dọn dẹp đồ đạc trong phòng của Tô Nghệ, cô nhìn thấy nét bút của bạn mình ghi trên bàn: “Có một số người đơn giản như thế đấy, âm thầm làm người và làm việc, chìm đắm trong thế giới của riêng bản thân, cố chấp giữ lấy phương hướng mình chọn, làm những việc mà mình cảm thấy vui vẻ. Trên thế gian này, có một số việc không nên khiên cưỡng, tôi tin rằng, có thể cùng nhau thì đó là duyên phận; không thể cùng nhau thì đó cũng là duyên phận!”.