nay gặp nhau chẳng qua là vì công việc mà thôi!”, nói xong, cô ta vội vàng đuổi theo Thang Bồng.
Khinh Văn ngẩn ra một lúc rồi nhìn Tô Nghệ ở bên cạnh, vẻ mặt Tô Nghệ trở nên cực kỳ trống rỗng, cô lo lắng nhìn Tiểu Nghệ và hỏi: “Tiểu Nghệ, rốt cuộc là cậu làm sao vậy?”.
-“Không sao cả!”, Tô Nghệ buồn bã đáp, “Mình đang bị lên cơn điên, đừng nói gì với mình lúc này!”.
-“…”.
Hai người im lặng, cuối cùng Tô Nghệ hít một hơi thật sâu, cô nói: “Cô gái lúc này là một trong những người mình rất ghét, ngày trước khi học cùng lớp, vì cho rằng bản thân xinh đẹp nên rất kiêu ngạo. Lúc đó nhìn cô ta rất ngứa mắt, sau đó Bánh Bao qua lại với cô ta, ai chẳng biết cô ta chỉ muốn bọn con trai chú ý đến mình nhiều hơn mà thôi, thật đáng ghét là Bánh Bao lại ngưỡng mộ cô ta, càng đáng ghét hơn là…sau đó cô gái đó đã chạy theo một tay con nhà giàu lắm tiền và bỏ rơi Bánh Bao. Mình ghét cô ta đến chết đi được và đã bắt Bánh Bao phải thề rằng sẽ không được quan tâm đến cô ta nữa!”.
-“Hóa ra là như vậy!”. Khinh Văn nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, “Thế nhưng người ta, cái người bị bỏ rơi ấy có để ý đến chuyện đó đâu, cậu việc gì phải để tâm như vậy?”.
-“Đó là vì cô ta đã làm việc có lỗi với mình!”. Tô Nghệ hùng hổ nói, “Khinh Văn đáng ghét! Rốt cuộc cậu đứng về phía mình hay về phía bọn họ hả?”.
-“Nói thực thì lần này cậu sai rồi. Lúc nãy nói nặng nề như vậy, cậu muốn sau này mình gặp Thang Bồng như thế nào đây?”.
-“Lúc nãy đúng là phát điên!”. Tô Nghệ ngẩng đầu nhìn trời cao, “Mình chỉ biết rằng giờ mình chẳng còn tâm trí đâu mà đi dạo nữa, chỉ muốn về nhà thôi!”.
-“Có những việc không phải là chỉ cần xin lỗi là xong đâu!”, cô nói, “Nhưng như thế cũng tốt, điều đó cho mình biết là anh ấy chưa coi mình là bạn gái chính thức, Tiểu Nghệ, chẳng phải cậu đã giúp mình giải bài toán khó đấy sao?”.
-“Cậu còn nói nữa! Khi mình vừa về mẹ đã nói rất nhiều chuyện: Khinh Văn ấy à, so với con gái ruột là con thì còn hiếu thuận hơn rất nhiều, mỗi tuần đều đến thăm cha mẹ một lần, khi đến không chỉ mang theo rất nhiều những món ngon tự tay con bé làm mà khi nói chuyện còn trêu đùa cho cha mẹ vui vẻ hết mức, giá mà chúng ta có một cô con gái như vậy thì có phải là tốt không! Khác hẳn con, một chút lương tâm cũng không có!”…Mình nghe đến mức ù cả tai, cha mẹ mình hình như thích cậu hơn mình rất nhiều!”.
Khinh Văn không nhịn được bật cười: “Đó là vì ở thành phố G này mình chẳng có ai thân thích cả, cho nên hễ rảnh rỗi là đến nhà, thay cậu tận hiếu với cha mẹ!”.
-“Thật không?”. Tô Nghệ nhìn cô một cách tinh nghịch, “Thế thì có cần mình phải tạ long ân không nhỉ?”.
-“Không cần, không cần!”. Khinh Văn xua xua tay, “Trẫm miễn lễ!”.
Hai người bọn họ nhìn nhau và cùng cười vang.
Buổi tối, Khinh Văn ăn tối ở nhà Tô Nghệ xong mới về nhà, chứng kiến cảnh mọi người quây quần vui vẻ khiến cô không ngừng nghĩ về người thân của mình. Khi đi xe buýt cô gọi điện về nhà nhưng không ai bắt máy, cô lại gọi đến số di động của cha, chuông đổ một lát cha cô bắt máy, cô hỏi sao ở nhà ko có ai, cha nói là buổi tối cùng mẹ đi thăm bà, bây giờ đang đi dạo. Vừa nói được chút chuyện thì mẹ giành lấy điện thoại, bà hỏi: “Văn Văn à, mùng một tháng năm có về nhà không?”. Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Cái đó để nói sau mẹ nhé, lúc nào công việc rảnh thì con về, mẹ, mẹ vẫn biết là con rất lười mà, mùng một tháng năm cả một biển người như thế, con chẳng muốn ra khỏi nhà!”. Bà Tống nói: “Con cũng cùng một giuộc với cha con, còn lười hơn ông ấy chứ. Thực ra thì cha mẹ cũng chẳng có ý gì, chỉ nghĩ rằng tuổi tác của con cũng không còn nhỏ nữa, mau mau đưa bạn trai về nhà ra mắt chứ. Đại Bảo ở tầng trên cũng cưới vợ rồi đấy, cha mẹ chỉ biết trông vào con thôi. Mẹ đã mất rất nhiều thời gian để nuôi con khôn lớn đấy!”. “Con biết rồi mà!”, Khinh Văn miễn cưỡng, “Mẹ, con sắp về đến nhà rồi, thế này đi, để hôm khác con gọi điện lại cho mẹ nhé, con chào mẹ!”.
Nói xong liền gác máy luôn, mỗi lần chỉ cần cha mẹ nhắc đến việc tìm con rể là cô lại trở nên cứng đầu, lập tức gác máy khiến ông bà chẳng kịp nói gì.
Xuống xe buýt, cô bước vào trong khu nhà, nhưng chỉ trong phút chốc, mưa phùn bỗng rây rắc khắp bầu trời, một chiếc BMW màu đen đỗ xịch cạnh cô, cô cẩn thận nhìn qua, chủ nhân của chiếc xe từ bên trong bước ra, mở cửa cho cô lên chỗ ngồi ghế phía trước.
Ngồi trong xe ấm áp, dưới ánh đèn xe, từng giọt từng giọt mưa trong suốt nhỏ xuống tấm kính, Thang Bồng hỏi: “Ở nhà Tô Nghệ chơi đến tận bây giờ à?”.
-“Vâng!”. Khinh Văn nói, “Việc trưa hôm nay, thật ngại quá nhưng Tiểu Nghệ không cố ý đâu!”.
-“Anh cũng không để ý đến chuyện đó!”, anh nói, “Chỉ là từ trước đến nay chưa bao giờ thấy cô ấy như vậy. Còn nữa…em không giận sao?”.
-“Gì cơ?”. Khinh Văn ngẩn ra rồi lắc đầu, “Không giận chút nào!”.
-“Thật chứ?”.
-“Thật mà!”. Khinh Văn mỉm cười với anh, nụ cười thoảng qua như làn gió nhẹ, nhưng cô không hề phát hiện ra sự thất vọng trên gương mặt Thang Bồng.
-“Có thực là em không để ý chút nào không?”, anh quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe và hỏi, “Khinh Văn, em không hề ghen vì anh chút nào đúng không?”.
-“Em…”, cô ngạc nhiên nhìn vào khuôn mặt nghiêng của anh, nhưng lại không biết nên nói gì hơn.
-“Thế thì, nếu như hôm nay đổi lại là anh ta thì em sẽ như thế nào?”.
-“Anh ta, anh ta là ai?”.
Thang Bồng không để ý đến việc cô làm ra vẻ cố ý không hiểu và nói: “Anh vẫn luôn tự nhủ rằng, chỉ cần chờ đợi, cho em thời gian để em thử yêu anh, thì cuối cùng chúng ta cũng có thể đến gần nhau hơn. Đó là vì anh quá tự tin vào sức hấp dẫn của bản thân, thực sự là em chưa bao giờ nghĩ đến việc sẽ quên đi quá khứ đúng không? Trước nay chưa bao giờ thử đón nhận tình cảm của anh?”.
Khinh Văn theo thói quen lại im lặng , một hồi sau mới cất lời: “Xin lỗi!”.
Anh quay đầu lại, cặp lông mày đen tuyền không còn rướn cao như trước, đôi mắt luôn mang theo nụ cười tươi rói dần dần trở nên mơ hồ: “Anh chỉ là người đến sau có đúng không? Không phải là em không quên được quá khứ, chỉ là từ trước tới nay em chưa bao giờ thử quên đi quá khứ và tiến về phía trước, cho nên dù là anh hoặc bất kỳ người nào khác đều không thể bước vào trái tim em. Em tình nguyện để cho anh ta giày vò một lần nữa chứ nhất định không chịu tiếp nhận người khác, có đúng không?”.
Khinh Văn im lặng.
Thang Bồng nhắm mắt lại, tuyệt vọng hỏi: “Rốt cuộc em đã từng thử yêu anh chưa?”.
-“Có…”. Khinh Văn nhẹ nhàng nói, “Đã từng thử!”. Đúng là đã từng có chuyện đó, chỉ có điều cô mãi mãi không thể bước ra khỏi mối ràng buộc ấy. Cô chợt hiểu ra những lời Phạm Như Sênh nói khi đó: “Anh thực sự đã nghĩ đến chuyện vì em mà nhảy ra khỏi chiếc cầu thăng bằng đó…”, chỉ có điều chiếc cầu thăng bằng của anh quá cao, nếu nhảy xuống có lẽ sẽ thịt nát xương tan. Cô cũng đã từng mở lòng mình để đón nhận một người khác, chỉ có điều thời gian năm năm vẫn chưa đủ để cô học được cách quên lãng.
Đột nhiên cô nhớ đến một câu mà trước đây từng đọc: Em không sợ phải xuống địa ngục, chỉ sợ rằng địa ngục…không có anh.
Cô không sợ quên đi quá khứ, chỉ sợ rằng sau khi quên đi tất cả thì thế giới của cô hoàn toàn không có anh…
Thang Bồng nói muốn đưa cô đến tận dưới nhà, nhưng cô từ chối.
Cô đứng trong mưa, ngóng nhìn theo chiếc xe màu đen đang xa dần, trong lòng thật tĩnh lặng. Người con trai dịu dàng như ánh mặt trời đó có lẽ có rất nhiều cô gái thầm ngưỡng mộ, nhưng cô không thể lừa dối chính bản thân, với anh, cô mãi mãi không nghe thấy tiếng rung động của trái tim.
Trái tim cô, bắt đầu từ năm năm tuổi đã run lên vì người con trai đó, năm năm trước đã chết và gần đây lại bắt đầu sống lại.
Sống đi chết đi vài lần như thế này, e rằng chẳng đến mấy năm nữa trái tim cô sẽ không thể chịu nổi.
Đứng nguyên tại chỗ, Khinh Văn ngẩng đầu cao hơn một chút, để mặc cho nước mắt hòa cùng nước mưa.
Bất ngờ, một chiếc ô trong suốt che cho cô tránh khỏi những hạt nước mưa lạnh buốt đó.
Cô quay lại.
-“Như Sênh?”.
Cô hơi run, có chút gì đó không rõ ràng giữa hiện thực và mộng ảo.
-“Em khóc à?”, giọng nói trầm trầm của anh đầy dịu dàng và quan tâm, cặp lông mày dày, đẹp đang nhíu lại.
-“Không có!”, cô bướng bỉnh lau mặt, không thừa nhận mình đã khóc.
Một tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên, biết tính của cô nên Như Sênh cũng không tiếp tục hỏi nữa, cầm chiếc ô chếch sang bên rồi dùng thân hình cao lớn của mình che cho cô tránh khỏi luồng khí lạnh.
-“Anh đưa em về!”.
Đáng lẽ cô nên từ chối, nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà rốt cục lại nói: “Vâng!”.
Về đến nhà, cô vào nhà tắm trước để lau khô đầu rồi về phòng thay quần áo. Khi ra ngoài thì thấy khung cảnh một người một mèo thật hòa hợp.
Đó là con mèo trắng mà cô đã nuôi được ba năm nay, vì sống một mình rất cô đơn nên cô nuôi thêm mèo, là một con mèo cái, bây giờ đang duyên dáng nằm trên đùi Như Sênh, mắt lim dim hưởng thụ cảm giác những ngón tay thon dài mềm mại của anh gãi trên đầu nó.
Trong phút chốc cảm giác của Khinh Văn là – Tống Khinh Văn, mày thật đáng thương! Đến con mèo mày nuôi cũng gục ngã trước sức cuốn hút của người đàn ông đó!
Như Sênh đã nhìn thấy cô đứng trước cửa phòng từ lâu, mặt đăm chiêu đờ đẫn, nhưng anh cũng không muốn phá vỡ phút riêng tư đó. Những lần gặp gỡ trong mấy ngày qua, cô lúc nào cũng như con nhím xù lông để bảo vệ chính mình, cao ngạo, nhưng trong lòng đau đớn, còn anh lại làm cho vết thương lòng của cô càng sâu hơn. Giờ đây, khó khăn lắm cô mới hạ tấm bình phong ấy xuống, lộ ra vẻ mơ màng như đứa trẻ nhỏ lạc đường, Như Sênh bỗng thấy thật ấm lòng.
Đợi đến khi Khinh Văn định thần trở lại, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm, tim cô chợt thắt lại, bèn mượn cớ đi giặt quần áo để tránh cái nhìn của anh. Vào trong nhà tắm, bỏ quần áo vào máy giặt, soi mình trong gương nhưng lại chẳng có dũng khí để đi ra. Trong lòng cô đang thầm rủa, mình đúng là đồ thần kinh, việc gì mà lại để anh ấy đưa về, rõ ràng biết mình chẳng thể kháng cự lại, mỗi lần gặp mặt là mỗi lần trái tim lại càng chìm đắm sâu hơn.
Cô ảo não nghĩ, mình trốn trong nhà tắm như thế này cũng không phải là biện pháp hay, hơn nữa anh cũng đâu phải là rắn độc hay thú dữ gì mà có thể ăn thịt được mình cơ chứ? Tự an ủi mình như vậy, cô quay người định đi ra, mới phát hiện Như Sênh đang bế mèo đứng ở cửa nhà tắm từ bao giờ, một người một mèo đang nửa cười nửa không nhìn cô.
-“Còn định đứng ở trong đó bao lâu nữa?”, anh giả vờ hỏi.
Trong phút chốc, mặt Khinh Văn đỏ bừng, vốn còn định tìm lý do nhưng lời nói sắp ra khỏi miệng thì trong lòng đã có một nỗi bực bội không tên, cô thích ở đây đợi không được à? Đây là nhà cô, ai cần anh quan tâm!
Cô “hứ” một tiếng, đi đến trước mặt Như Sênh, giành lấy con mèo của mình, nhưng chú mèo cứ bám chặt lấy áo khoác của anh, nhất quyết không chịu buông ra.
Được lắm, con mèo đáng chết! Khinh Văn trừng mắt nhìn nó: “Uổng công tao nuôi mày đến lớn, thấy trai đẹp thì quên ngay chị mày! Ai mới là chủ của mày hả?”.
Như Sênh không nhịn được bật cười thành tiếng.
Khinh Văn quay sang lườm anh: “Anh cười cái gì mà cười!”.