n lướt anh như bây giờ: “Đồng hồ này em đã mua bằng tiền làm thêm!”. Khuôn mặt cô tự nhiên ửng đỏ, “Anh biết mà, em đi làm thêm là để theo đuổi anh, nếu như không phải vì thế thì em cũng không thể kiếm được lấy một hào, cho nên tiền này đương nhiên là phần thưởng mà em dành cho chính mình, vì đã theo đuổi được anh!”.
Lời cô nói hơi thiếu logic, thực sự cô chỉ muốn tìm một cái cớ để anh nhận quà, cô hiểu tính cách của anh, thứ đồ quý như thế, dù thế nào anh cũng không dễ dàng nhận lấy, nhưng điều cô lo lắng nhất chính là anh sẽ cho cô là một cô gái hoang phí tiền bạc, không biết tiết kiệm.
-“Ngày mai em nghỉ việc đi!”.
-“Cái gì cơ?” Khinh Văn không bao giờ ngờ rằng anh sẽ nói câu đó, vội vàng giải thích: “Như Sênh, anh nghe em nói này…”
-“Em nghe anh nói đã!”. Anh trấn an cô, cô chỉ biết ngây ra nhìn anh. Như Sênh nói: “Anh vì gia đình nên mới đi làm thêm, em không nhất thiết phải làm theo anh, nên dành nhiều tâm sức hơn nữa cho việc học tập…”.
Khinh Văn mím môi: “Em sẽ không vì làm thêm mà bỏ bê việc học hành!”.
Như Sênh lắc đầu: “Không giống nhau đâu, chí ít em cũng không phải chịu nhiều vất vả như vậy, nếu như anh là em, thì tuyệt đối sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà phải mang khổ vào thân!”. Anh nắm chặt đôi bàn tay nhỏ bé trong tay mình, cho dù có nhiều vết chai, nhưng đôi bàn tay mềm mại ngày nào vẫn còn, so với đôi tay xù xì của anh cũng giống như khoảng cách giữa họ vậy. “Chúng ta vốn thuộc những đẳng cấp khác nhau, không nên qua lại, vì vậy trước đây anh mới luôn lạnh lùng với em, mà không chỉ có em, với tất cả những người khác cũng vậy!”.
-“Như Sênh…”.
Như Sênh vẫn tiếp tục: “Chắc hẳn em vẫn chưa biết hoàn cảnh gia đình anh đúng không? Anh là một đứa trẻ mồ côi và có một em gái tên là Như Tiêu, bọn anh đều được nhận về nuôi, tuy người mẹ bây giờ chỉ là mẹ nuôi, nhưng trong tận đáy lòng anh và Như Tiêu thì bà đã sớm trở thành mẹ đẻ từ lâu rồi. Từ nhỏ đến lớn, bà đều kiếm sống bằng nghề nhặt rác, bà là một người phụ nữ lương thiện, vì bị cha mẹ bỏ rơi từ ngày còn rất nhỏ nên bà luôn thấu hiểu những nỗi thống khổ mà một đứa trẻ mồ côi phải chịu đựng. Nghe nói, mẹ đã phát hiện ra và nhặt anh về ở dưới một cây cầu lớn vào một ngày mùa đông lạnh cắt, toàn thân anh đã tím tái, nếu như không được mẹ tìm ra và mang về thì có lẽ anh đã chết vì lạnh. Hôm đó là ngày mùng một tháng mười hai nên mẹ đã quyết định lấy ngày ấy là ngày sinh của anh rồi đặt tên anh là Như Sinh, nghĩa là tái sinh một lần nữa, nhưng vì mẹ không biết chữ, một lần anh bị ốm, khi mẹ đưa anh đi khám bệnh, một bác sĩ đã viết nhầm tên anh thành chữ Sênh trong từ Sênh Tiêu 0.
0 Trong tiếng Trung chữ Sênh và Sinh đồng âm (BTV).
-“Việc mẹ lượm rác để nuôi anh khôn lớn thật không dễ dàng gì, sau này mẹ còn đón thêm Như Tiêu về, bà đã nhịn ăn để dành phần cho anh và Như Tiêu. Khi anh đến tuổi đi học, ngày ngày bà phải ra ngoài nhặt rác, lúc đó Như Tiêu rất hiểu chuyện, cũng biết theo mẹ đi nhặt đồ, nhân lúc bọn anh không biết, bà còn hóa trang đi ăn xin trên đường. Khi anh lên trung học, Như Tiêu cũng sắp vào tiểu học, nhưng lấy đâu ra tiền? Sô tiền cho anh ăn học đều là những đồng tiền thắt lưng buộc bụng mới có được, thế là anh liền tranh thủ những lúc không phải lên lớp để đi làm thêm, còn mẹ mỗi ngày đều thức khuya dậy sớm, cho đến một ngày mệt mỏi không gượng dậy được khiến lũ con phát hoảng. Bọn anh muốn tìm người giúp đỡ, nhưng những người qua đường đều lánh xa như lánh bệnh dịch, không cách nào khác, hai anh em đành đỡ bà đưa đến bệnh viện, nhưng nhà anh lúc đó không có lấy một đồng, đến chứng minh thư nhân dân cũng chẳng có, khốn khổ cầu xin song cuối cùng vẫn bị người ta tống cổ ra khỏi bệnh viện. Về đến nhà, Như Tiêu vừa khóc vừa lắc tay anh nói: “Anh, em không đi học đâu, dù sao thì con gái đọc sách cũng chẳng có tác dụng gì! Anh, em có thể đi rửa bát, có thể làm việc nhà! Em thực sự không muốn đi học nữa!”. Cũng bắt đầu từ đêm hôm đó, anh đã nhận thấy sự tàn khốc của xã hội, anh đã thề với lòng mình rằng, cả đời này sẽ không cam chịu làm một kẻ tầm thường, nhất định phải thành công, để cả nhà được sống những tháng ngày vui vẻ và hạnh phúc. Cũng vì lần đó mà sức khỏe của mẹ càng ngày càng kém hơn, đó cũng là nguyên nhân khiến anh kiên trì theo đuổi nghề y. Anh không sợ mẹ và em gái sẽ trở thành gánh nặng cho mình, anh chỉ hy vọng mọi người có thể có được cuộc sống tốt đẹp và họ chính là những người quan trọng nhất đối với anh. Dù có những lúc áp lực,căng thẳng đến nghẹt thở, nhưng anh vẫn cam tâm tình nguyện, mỗi khi nhìn thấy niềm vui trên gương mặt mẹ và Như Tiêu, anh cảm thấy tất cả đều rất đáng!”.
Nghe Như Sênh tâm sự về cuộc sống của bản thân từ nhỏ đến lớn, Khinh Văn cảm thấy cởi được gánh nặng trong lòng: “Như Sênh, em tin anh, em luôn biết rằng anh là người có trách nhiệm, là người có tấm lòng, em nhất định không nhìn nhầm đâu!”. Cô nhìn anh với ánh mắt đầy trìu mến và cảm thông với những nỗi thống khổ mà anh đã từng trải qua. Thật không ngờ, những gì anh đã trải qua vượt xa so với những tưởng tượng của cô! Lại có người, đến ngày sinh nhật của mình cũng lựa chọn một cách ngẫu hứng hay sao? Ngày hôm nay của hơn hai mươi năm về trước, anh đã bị bỏ lại dưới gầm cầu lạnh đến mức suýt chết rét, còn cô thì sao? Vẫn nằm trong chiếc nôi ấm áp và hưởng thụ niềm vui vẻ trong ngày được sinh ra, tương phản vô cùng rõ rệt.
Như Sênh thở dài: “Khinh Văn, anh nói những điều này không phải để tìm sự cảm thông nơi em, anh có nghĩa vụ phải cho em biết rằng nếu như em chọn một người như anh, anh sẽ không thể cho em những ngày tháng tốt đẹp, đặc biệt là gia đình anh có thể khiến em phải chịu đựng những ánh mắt tò mò từ phía người ngoài. Nhưng những điều này em phải biết, nếu như bây giờ em hối hận, thì những chuyện xảy ra giữa chúng ta có thể coi như là chưa từng có!”.
-“Tại sao em lại hối hận?”. Cô ngồi thẳng người đậy, chăm chú nhìn anh: “Người mà em thích chính là anh – Phạm Như Sênh và chẳng liên quan gì đến gia đình anh. Anh chưa từng nghe câu: “Yêu người, yêu cả đường đi lối về” sao? Em thích anh nên em sẽ yêu quý cả những người trong gia đình anh, huống hồ dì và Như Tiêu đều là những người tốt như vậy. Hơn nữa…hơn nữa…”. Khinh Văn cụp mắt xuống, kéo bàn tay to lớn của anh đặt lên vị trí trái tim mình: “Hơn nữa, từ trước tới giờ em vẫn vô cùng yêu anh, thực sự yêu anh, lẽ nào anh không cảm nhận được?”.
Cảm nhận được trái tim đang đập liên hồi dưới bàn tay mình, lòng Như Sênh ấm lại, anh vuốt nhẹ mái tóc cô, vẫn thở dài mà nói rằng: “Anh chỉ lo, đến một ngày nào đó, em sẽ hối hận về sự lựa chọn của ngày hôm nay!”.
Vốn dĩ cô định nói không phải, chỉ cần là anh, thì cô mãi mãi không bao giờ hối hận, nhưng mở miệng lại thành trêu chọc anh: “Nếu như thực sự lo lắng em sẽ hối hận, thế thì ngay từ hôm nay, anh hãy đối xử với em tốt hơn một chút nhé!”.
-“…”.
-“Không nên lúc nào cũng lạnh lùng như vậy, phải cười nhiều hơn, chắc anh không biết mình cười đẹp như thế nào đâu nhỉ?”.
Như Sênh lườm cô một cái: “Được rồi, em đừng có được voi đòi tiên!”.
-“Em đâu có!”. Khinh Văn bỗng híp mắt như một chú cáo con: “Như Sênh, anh hãy thú thật với em đi, có phải anh đã bắt đầu thích em rồi không?”. Nếu không thì tại sao anh ấy lại nói với cô nhiều chuyện như vậy?
Thấy Như Sênh không nói gì, cô kéo tay anh đùa nghịch: “Nói đi, nói đi mà, thích em đâu phải việc gì ghê gớm lắm đâu mà phải giấu diếm người khác chứ! Em không kể lể khắp nơi đâu mà!”.
Đôi mắt đen thăm thẳm của Như Sênh nhìn cô: “Em…” rồi thở dài một tiếng, dịu dàng nói: “Em đúng thật là, đúng thật là…rất ngốc!”.
Ngốc thì là ngốc, sao lại còn phải thêm phó từ nhấn mạnh ở trước nữa!
Khinh Văn giương đôi mắt to tròn nhìn anh thật ngây ngô.
Ánh mắt hai người giao nhau, bầu không khí cực kỳ yên lặng, lại thêm ánh đèn vàng mờ ảo, Khinh Văn đột nhiên không nói nữa, trên ti vi, khi đến đoạn này, thông thường hay có cảnh hôn nhau đúng không nhỉ? Cô chớp chớp rồi nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng kêu gọi: “Hôn em, mau hôn em nào!”.
Như Sênh bình tĩnh ngắm nhìn người con gái đang đứng trước mắt mình, anh nghĩ rốt không biết rốt cuộc cô là loại sinh vật gì? Cô có một tinh thần mạnh mẽ, cứng cỏi, cho dù có bị chèn ép đến thế nào cũng không chịu khuất phục, cho dù có chịu nhiều tủi hổ cũng không mảy may oán hận và vẫn mỉm cười với anh.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn cô thật kỹ, cô có chiếc cằm tròn, chiếc cổ cao kiều diễm, trắng nõn lộ ra ngoài chiếc áo khoác len cổ chữ V màu tím, cũng giống như vẻ mặt thuần khiết của cô vậy. Có ai đó đã từng nói, con gái là do nước tạo thành, anh thực sự muốn được miết lên đôi má phúng phính kia để xem có phải nó thực sự được tạo ra từ nước không. Nhưng khi đôi bàn tay anh đặt lên thì bỗng lại trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết, kỳ lạ là nến đột nhiên vút tắt, Khinh Văn mở to đôi mắt, không gian tối bưng, không thể nhìn thấy một cái gì.
-“Sao nến lại tắt?”. Theo phản xạ cô đứng vụt dậy, chân va ngay vào góc bàn, đau điếng, đau đến mức cô hét tướng lên và ngã dúi dụi về phía trước. Như Sênh lập tức đưa tay ra giữ lại, cô ngã ngay vào lòng anh và đôi tay vô thức ôm lấy eo anh, mặt đỏ phừng phừng như lửa cháy.
Anh không những không gỡ tay cô ra mà còn ôm cô thật chặt.
Khinh Văn đau đến nỗi bật ra câu oán thán: “Sao đột nhiên lại tắt nến, đâu có gió…”.
Miệng cô bị thứ gì đó mềm mại áp chặt.
Nếu như đoán không nhầm, thứ dâng áp chặt trên miệng cô là…có phải là…của Như Sênh.
Từ trước luôn luôn mong đợi, không biết khi được đôi môi đẹp như tranh vẽ đó hôn thì cảm giác như thế nào? Trước đây đều là cô chủ động hôn anh, sao có thể tính là hôn? Bởi vì cô không thể tách đôi môi anh hé mở, rồi sau đó đưa đầu lưỡi linh hoạt vào trong…
Trong bóng tối, mắt cô mở tròn xoe, rõ ràng đang rất hoang mang, sự việc vẫn luôn chờ đợi đến khi thành hiện thực sẽ khiến cho trái tim con người ta loạn đến mức này chăng? Vị đầu lưỡi mềm mại, ngọt ngào. Nụ hôn của anh khiến người ta hoa cả mắt, cuốn cô đi trong sự run rẩy và chờ đợi, có chút gì nhút nhát và có cả sự đáp trả một cách non nớt vụng về. Đôi tay cô vẫn nắm chặt áo khoác của anh, không ngừng tự nhủ với bản thân răng phải ghi nhớ, phải ghi nhớ thật rõ giây phút này, bởi vì cô đã nhìn thấy bến bờ hạnh phúc rất gần bên cạnh, có thể đưa tay ra mà chạm đến được.
Sau một hồi lâu, xung quanh vẫn một màn đen bao phủ, cô thở gấp và nép sát vào lòng anh, nghe tiếng con tim anh nhảy nhót cũng giống như trái tim mình. Cô ngu ngơ nói: “Như Sênh, tim anh đập cũng rất nhanh!”.
Tiếng cười bật ra từ lồng ngực anh: “Đồ ngốc, tim không đập thì là người chết còn gì!”.
Cô nói: “Thế không giống nhau, anh thế này cho em cảm giác anh giống một người bình thường!”.
Anh nhíu lông mày: “Lẽ nào anh lại được coi là người không bình thường?”.
-“Đúng vậy, anh không biết điều đó à? Anh khiến cho người khác cảm thấy…Thôi, bỏ đi, em không nói đâu, dù thế nào thì bây giờ em cũng cảm thấy rất tốt, em nhất định sẽ ghi nhớ ngày hôm nay”.
Bởi vì đây là lần đầu tiên được ở gần anh như thếm chàng trai lạnh lùng kiêu ngạo ấy không còn xa vời khó với nữa.
Không phải là Khinh Văn không cảm thấy có chút tội lỗi, cả đêm hôm đó vì ký túc đã đóng cửa nên bọn họ không thể về, hai người