>Cô ngẩng đầu nhìn, ánh mắt Như Sênh vẫn hướng về phía trước, khóe miệng nhếch lên một độ cong vô cùng hoàn mỹ, cô cúi đầu, không nhịn được len lén bật cười thành tiếng.
Cô đã từng nghe có người nói, nếu như bạn thích một người và người đó cũng thích bạn thì đó chính là một kỳ tích. Kỳ tích đã xuất hiện rồi thì nhất định không được bỏ qua. Nếu như bỏ qua một lần thì chắc chắc nó sẽ không xuất hiện nữa.
Cô cảm thấy may mắn vì mình đã không bỏ qua, nếu không trong cuộc đời sẽ thiếu đi những khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, họ đã từng dựa sát vào nhau, gần như thế.
Cùng nhau nhẹ nhàng rung động, giản dị và dài lâu.
Khinh Văn nhớ ra sinh nhật của mình, vì Như Sênh và cô cùng ngày sinh, trước hôm đó một ngày, bố mẹ gọi điện đến chúc mừng con gái, hơn nữa còn chuyển khoản tiền tổ chức liên hoan sinh nhật cho cô.
Buổi tối, Như Sênh đi gia sư, cô và Tô Nghệ cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, Tô Nghệ hỏi: “Ngày mai hình như là sinh nhật cậu, muốn mình tặng gì?”.
-“Muốn gì nhỉ?”. Cô ngẫm nghĩ, lắc đầu mỉm cười: “Mình chẳng thiếu thứ gì cả, điều muốn nhất…có lẽ là vẫn còn phải cố gắng một thời gian nữa!”.
-“Có thật là không cần không? Đừng có nói là mình nhỏ nhen đấy nhé!”. Tô Nghệ và một miếng cơm: “Thực ra Thang thiếu gia muốn hẹn cậu đi chúc mừng, nhưng mình nghĩ, người cậu muốn được đi cùng không phải là cậu ấy, nhưng người ta lại có quà tặng, đợi chút nữa về phòng sẽ chuyển cho cậu”.
Không ngờ vẫn còn có người nhớ đến sinh nhật mình lại có quà tặng nữa, cô cảm thấy ấm lòng: “Tô Nghệ, cậu thật tốt quá, hãy thay tớ cảm ơn Thang Bồng nhé!”. Cô nói: “Nhưng cũng đừng suốt ngày nói mình là kẻ trọng tình hơn bạn như thế chứ…”.
-“Thế không phải à?”.
Đối diện với ánh mắt cao ngạo của cô ấy, Khinh Văn chỉ có thể giơ tay đầu hàng: “Ừ thì đúng, đúng được chưa nào!”.
-“Nhưng sự thực là như vậy cũng chẳng sao cả. Căn cứ vào kết quả điều tra trên mạng, về cơ bản - một trăm phần trăm các giới tính khác nhau trên thế giới đều như vậy, nếu không thì sao lại nói cùng giới đẩy nhau, khác giới hút nhau!”.
-“Đúng vậy nhỉ?”, Khinh Văn nhìn cô: “Nói như vậy, đợi đến lúc cậu có bạn trai thì cũng như mình bay giờ thôi, đúng không?”.
-“Hứ!”. Tô Nghệ lườm lườm: “Bạn trai mình không biết bây giờ đang cô đơn ở xó xỉnh nào đây! Sau này mình chọn bạn trai nhất định phải là người vừa có quyền vừa có tiền, hơn nữa phải đặc biệt yêu mình, mình tuyệt đối sẽ không bao giờ giống như cậu, sống chết chỉ thích có một người!”.
Khinh Văn hỏi: “Cậu đã có người mình thích chưa?”.
-“Cậu nói xem?”.
-“Thế không phải cậu thích Thang Bồng à?”.
Tô Nghệ bĩu môi: “Xin cậu đấy, sao có thể?”.
Khinh Văn cười rất ngạc nhiên: “Nhưng mỗi lần nhắc đến cậu ta là ánh mắt của cậu lại không bình thường chút nào!”.
-“Thật thế hả, cậu có bị hoa mắt không đấy?”.
-“Có một số chuyện, người trong cuộc không thể biết rõ được!”. Khinh Văn nói: “Hơn nữa điều kiện gia đình Thang Bồng rất tốt, tính cách phóng khoáng, mình thấy nếu như cậu ấy thích ai thì nhất định sẽ đối xử với họ rất tốt, đúng không? Huống hồ hai người lại là bạn thanh mai trúc mã, tại sao từ trước tới giờ cậu không nghĩ đến điều đó nhỉ?”. Bạn đang đọc truyện tại: WWW. 77F1.XTGEM.COM .VN
Tô Nghệ thở dài: “Này, này, này, trước tiên mình phải giải thích rõ ràng cho cậu về một số vẫn đề, cậu đừng cho mình là loại con gái ham mê tiền bạc. Đầu tiên, tiền – đúng là mình rất thích, nhưng mình thích vì mình muốn có tiền, mình muốn được gả cho một người như vậy vì mình không hy vọng sẽ phải gánh vác gánh nặng gia đình chứ không phải muốn có được người có tiền. Thứ hai, mình gả cho một người như thế không có nghĩa là mình yêu anh ta, cậu chưa từng nghe sao? Chín mươi chín phần trăm các cặp vợ chồng trên thế giới, đối tượng kết hôn của bọn họ không phải là người mà họ yêu nhất, hôn nhân cũng là chuyện thường thôi, theo thời gian, cũng không quan trọng là thích hay không thích nữa!”.
Khinh Văn nói: “Có phải là cậu quá bi quan không, huống hồ…tuổi của chúng mình bây giờ nghĩ đến chuyện kết hôn có phải là quá sớm? Mình chỉ là nói chuyện yêu đương với cậu thôi mà!”.
-“Nhưng mình lại không muốn nói chuyện yêu đương, nếu đã yêu thì nhất định phải kết hôn!”.
-“Nói như vậy…với Thang Bồng, một chút hứng thú cậu cũng không có à?”.
Tô Nghệ ôm đầu: “Thật sự là không thích mà…Nếu mình thích anh ta, thì mình sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình!”
Rất nhiều năm sau, Khinh Văn mới biết rằng, sự lừa gạt nguy hiểm nhất trên thế giới này là lừa dối chính bản thân mình.
Sau khi ăn cơm xong, hai người cùng đến thư viện, khi đi qua sân bóng, Tô Nghệ đột nhiên phát hiện ra một tin chấn động thế giới và hét ầm lên: “Khinh Văn, mau nhìn kìa, bên kia có ba đôi đang hôn nhau kìa!”.
Giọng của cô vang lên lanh lảnh làm Khinh Văn giật mình, chút nữa là không kịp bịt miệng của Tô Nghệ lại: “Sao mà cậu lại kích động như vậy? Đây đâu phải là lần đầu tiên nhìn thấy!”.
-“Nhưng lần này lại thấy ba đôi cùng hôn nhau một lúc mà! Cứ như là đang thi hôn nhau ấy? Thật là dũng cảm!”.
-“…”.
Nhìn Khinh Văn im lặng, Tô Nghệ đột nhiên xán lại gần: “Khai thật với chị đi nào, khi cô em và Phạm Như Sênh ở bên nhau có làm cái việc dũng cảm ấy không?”.
Khinh Văn ngẩn ra một lúc, mặt bỗng ửng hồng, một hồi sau mới thốt ra được hai từ: “Không có!”.
-“Không đến mức đó chứ? Tuy mình biết ở một số phương diện Phạm Như Sênh rất ngu ngơ nhưng Khinh Văn nhà ta lại vô cùng hấp dẫn, anh chàng nào nhìn thấy đều không cầm lòng được, muốn được này nọ, này nọ. Tại sao anh ta lại cầm lòng được mà không đòi này nọ hả?”. Cũng chẳng đợi Khinh Văn mở miệng, Tô Nghệ đã đoán mò: “Lẽ nào ở mặt đó anh ta có vấn đề? Cũng phải thôi, mình nghe nói Thượng Đế rất công bằng, nếu như người nào đó có vẻ ngoài đẹp thì nhất định sẽ không được thông minh lắm, nếu như một người thông minh thì vẻ ngoài của anh ta sẽ bình thường thôi, Phạm Như Sênh về mặt nào cũng xuất sắc như vậy, không chừng khía cạnh đó thật sự có vấn đề, nếu không sao anh ta lại khó theo đuổi đến vậy?”.
-“Tiều, Tiểu Nghệ, cậu đang nói cái gì vậy!”. Khinh Văn lúng ba lúng búng, mặt càng thêm đỏ, ấp úng nói: “Thời gian chúng mình ở bên nhau không phải là làm việc thì cũng là cùng học, làm gì còn nghĩ đến làm, làm cái chuyện ấy hả…”.
-“Như thế thì càng thảm!”. Tô Nghệ xoa xoa cằm: “Nếu như hai người kết hôn, Phạm Như Sênh suốt ngày chúi đầu vào công việc, chẳng nhẽ đến con cái các cậu cũng quên không sinh hay sao?”.
-“Mình…”. Khinh Văn cuống cả lên, muốn thanh minh, nhưng lại không biết nói thế nào.
Đầu tiên Tô Nghệ nhếch môi cười, cuối cùng không nhịn được liền ôm bụng cười lớn: “Trời ạ, sao mà cậu lại đáng yêu đến thế này cơ chứ, chẳng trách đến Phạm Như Sênh cũng không thể thoát khỏi bàn tay quỷ quái của cậu, nếu như mình là con trai thì mình cũng thích cậu thôi, ha ha…”.
Khinh Văn trừng mắt nhìn cô.
Tô Nghệ không cười nữa: “Được rồi, cậu đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó. Thực ra mình cũng muốn tốt cho cậu thôi. Để mình nói cho cậu nghe nhé, về phương diện tình yêu , cậu không nhất thiết phải chủ động trong mọi chuyện đâu, trong tình yêu, nếu cậu yêu nhiều hơn thì rất hay bị bắt nạt, đợi sau này muốn quay lại cũng rất khó đấy!”.
-“Mình biết rồi!”. Khinh Văn kéo dài giọng, “Ai yêu nhiều hơn thì sẽ chịu thiệt thòi nhiều hơn, mình đã sớm chuẩn bị tinh thần trước rồi!”.
Tô Nghệ hỏi: “Yêu như thế, cậu không cảm thấy rất mệt hay sao?”.
-“Mệt chứ…Nhưng tình yêu không phải như thế à, nếu như tính toán quá nhiều, có lẽ bây giờ mình và anh ấy vẫn là người dưng!”. Cô nói rất chân thật, “Huống hồ anh ấy đã từng nói, anh ấy sẽ cố gắng để thử trao cho mình thứ mình muốn, mình vẫn luôn chờ đợi!”.
Nhìn vẻ mặt đầy mãn nguyện của cô, Tô Nghệ khẽ nhếch môi: “Cái tay Phạm Như Sênh thật là may mắn. Nhưng cậu cũng đừng quên rằng, đem lại niềm vui cho chính mình cũng vô cùng quan trọng, đừng vì quá yêu hắn ta mà để mình chịu thiệt thòi, như thế là không đáng, biết chưa hả?”.
-“Biết rồi mà!”. Khinh Văn nhìn cô cười cười rồi đưa tay kéo cô: “Đi mau thôi, không thì không giành được chỗ đâu!”.
Là ai đã từng nói, những người đang yêu đều trở nên ngốc nghếch? Tô Nghệ biết, kẻ ngốc nghếch này hoàn toàn chẳng để lời nói nào của cô lọt vào tai!
Lúc Phạm Như Sênh về thì đã gần mười giờ, ký túc xá cũng chẳng còn ai ở dưới, liếc thấy bên bồn hoa có bóng người đang ngồi, anh cũng không để ý mà tiếp tục đi. Gượm đã nào…bóng người bên bồn hoa sao quen quen? Anh quay lại, đợi khi nhìn đã rõ, anh thoáng bất ngờ: “Sao em lại ở đây?”.
Khinh Văn ngẩng đầu, dáng vẻ thật đáng thương, cô vốn đã gầy, ngồi ở đo trông giống một khối nhỏ xíu, nhìn thấy anh, trong phút chốc đôi mắt cô trở nên rạng rỡ: “’Như Sênh!”, cô vội vàng đứng dậy, vì ngồi quá lâu nên hai chân tê cứng, nhất thời không đứng dậy được, nhìn cứ như sắp ngã, cũng may Như Sênh kịp thời đưa tay đỡ lấy cô.
Cô toét miệng cười, nhìn thấy anh lại nhíu mày, Khinh Văn ngại ngùng nói: “Em ngồi ở đây lâu quá nên chân bị tê!”.
Như Sênh hỏi cô: “Có việc gì hả?”.
Quả nhiên anh không biết! Lúc nãy khi từ thư viện về Tô Nghệ đã nói với cô rằng: Con người Phạm Như Sênh, luôn dành hết thời gian cho học tập và công việc thì chắc chắn sẽ không nhớ ngày sinh nhật của mình. Cô cũng nghĩ vậy, nhưng dứt khoát sẽ không nhắc để dành cho anh sự bất ngờ! Đó chính là kết luận mà cô đã rút ra khi ngồi đây gần một tiếng đồng hồ.
Như Sênh thấy cô không nói gì, lại tỏ vẻ sốt ruột: “Nếu như không có việc gì thì anh đưa em về nhé!”.
Nói xong liền quay người định đi, Khinh Văn vội vàng đuổi theo nói: “Như Sênh, ngày mai em có một việc rất quan trọng muốn nói với anh, em đã đặt chỗ tại nhà hàng, sau khi đi dạy về, anh qua đó một chút có được không?”.
Anh nhìn cô nghi ngờ: “Việc quan trọng gì vậy? Nói bây giờ không được sao?”, lại còn đặt chỗ ở nhà hàng, cô ấy nhiều tiền nên không biết tiêu vào đâu à?
-“Không nói được đâu!”. Khinh Văn liên tục lắc đầu, “Thật sự rất quan trọng, chỉ có thể nói vào ngày mai, anh đến nhé!”.
Như Sênh không hề biết tâm tư nhỏ bé của cô, chỉ cảm thấy thật vô vị, nếu như thực sự có việc quan trọng thì tại sao phải đợi ngày mai mới nói được? Thế là anh chẳng do dự liền đáp ngay: “Không đi!”.
Vẻ mặt Khinh Văn như sắp khóc, níu lấy tay áo không cho anh đi: “Đi mà, thật sự rất quan trọng, chỗ em cũng đã đặt xong rồi, anh không thể để em uổng công như vậy chứ?”.
-“Em có thể hủy mà!”.
-“Không được, em đã trả tiền đặt cọc rồi, ông chủ cũng ưu đãi cho chúng ta, nếu hủy thì thật là không phải”. Khinh Văn nói rất có tình có lý, “Cũng chẳng tốn của anh bao nhiêu thời gian, đi mà anh, đi mà!”.
Rất ít khi cô như vậy, giọng nói rất nũng nịu, có anh chàng đi qua đó trong thấy, cười nhăn nhở trêu chọc bọn họ: “Này, đại mỹ nhân lại bám lấy Như Sênh nhà chúng ta rồi! Như Sênh nhà ta thật có diễm phúc!”.
Như Sênh rất ngại, vội gỡ tay cô ra, nhưng cô giống như con bạch tuộc cứ bám chặt lấy anh, vẫn cố gắng không mệt mỏi, cô nói: “Đi mà, chỉ một lần thôi, em cam đoan ch