đỏ: “Tớ, tớ cũng không biết nữa! Nhưng, nhưng từ lần đầu gặp anh ấy, tớ đã có một cảm giác rất đặc biệt, rất muốn được làm quen, muốn tìm hiểu mọi chuyện về anh ấy… Thế nhưng, hình như anh ấy rất ghét tớ…”. Nói đến đây, nỗi buồn trong lòng cô lại bắt đầu dâng trào.
Đây liệu có phải là thứ mà người ta vẫn gọi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên” không?
Tô Nghệ kinh ngạc há hốc miệng, một lúc sau mới khép miệng lại được. Đây chẳng phải là chuyện trong phim thần tượng sao?
Hai người cứ đi trong im lặng, một người vì tâm tình không tốt mà không lên tiếng, một người vì sự thực quá khó chấp nhận nên tạm thời chẳng biết nói gì.
Đúng lúc đó, một hồi chuông kỳ quái vang lên, Tô Nghệ rút điện thoại trong túi ra, nhìn màn hình liền nhấn nút nhận cuộc gọi: “A lô!... Bọn tớ đã đi đến cổng trường rồi… sao cơ? Rõ ràng là do các cậu quá chậm sao còn trách tớ… không sao, không sao… thế nhé, bọn tớ về trước… biết rồi, cậu yên tâm đi, có tớ ở đây thì làm sao có chuyện gì được cơ chứ… bye bye”. Nghe điện thoại xong, Tô Nghệ lại cất máy vào trong túi, nhíu mày nhìn Khinh Vãn: “Là đại thiếu gia họ Thang! Khinh Vãn, không nên suy nghĩ nhiều, xinh đẹp như cậu người ta thích còn chẳng được, sao lại có thể ghét chứ. Nếu cậu thực sự thích Phạm Như Sênh như vậy thì chẳng ngại gì mà vào Đội ngũ xếp hàng, cậu không nghe người ta nói: Nam theo đuổi nữ như cách một trái núi, nữ theo đuổi nam như cách lớp lụa mỏng hả?”.
- “…”. Khinh Vãn ngẩng đầu lên tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cậu thực sự muốn tớ theo đuổi anh ấy?”.
- “Thông minh!”. Người chị em tốt Tô Nghệ kéo vai cô lại: “Người đẹp xuất chiêu thì lý gì mà không thắng lợi, huống hồ lại còn có vị quân sư vĩ đại bên cạnh là mình đây. Tuy làm thế này thì có vẻ hơi có lỗi với Thang thiếu gia, nhưng ai bảo cậu là chị em tốt của mình, mình đương nhiên phải ủng hộ cậu… Khinh Vãn, vừa nãy hình như mình ăn nhiều quá, bây giờ hơi đau bụng, bọn mình nhanh về ký túc giải quyết cái đã rồi lại vạch kế hoạch tác chiến tiếp nhé… Ây da! Không được rồi, mình phải vào nhà vệ sinh ở trường vậy, Khinh Vãn, cậu ở ngoài này đợi mình một tí, mình đi nhanh rồi ra ngay…”.
- “Này…”. Khinh Vãn còn định nói gì đó nhưng Tô Nghệ đã phi như bay vào nhà vệ sinh.
Trường của họ có mấy cổng, cổng số hai là lớn nhất, cách ký túc xá khoảng ba mươi phút đi bộ và rất gần giảng đường, nên mỗi lần ai có nhu cầu cấp bách đều chạy đến đó.
Khinh Vãn đứng bên lan can giảng đường không biết đang nghĩ gì, lúc nãy bị Tô Nghệ nói trúng tim đen khiến cô chưa bao giờ xấu hổ đến thế. Ngay từ nhỏ, cô đã là một bé gái ngoan ngoãn, chưa từng thích một người con trai nào nên khi gặp phải chuyện này tất nhiên là không biết làm thế nào, cũng may còn có Tô Nghệ.
Cô chống tay, tựa cằm, ngây người ngắm khoảng trời mênh mang, trời hôm nay cũng thăm thẳm như ngày hôm đó, chỉ khác ở chỗ thỉnh thoảng có máy bay lượn trên đỉnh đầu. Cũng chưa từng nghĩ sẽ có lúc gặp lại, nhưng tại sao, mỗi lần anh xuất hiện đều khiến thế giới của cô bừng sáng, còn anh vẫn bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra, thậm chí khi gặp lại anh cũng chẳng nhớ cô là ai.
Nghĩ một hồi, cô chợt bật cười thành tiếng, họa có thánh mới nhớ được, khi đó đến tên của cô anh cũng chưa từng hỏi nữa là!
- “Chủ nhân, chủ nhân, có điện thoại!”, tiếng điện thoại trong ba lô vang lên khiến cô giật nẩy mình, vừa rút điện thoại ra khỏi túi, theo thói quen ấn nút nghe: “A lô, xin chào…”.
Tiếng Tô Nghệ vang lên: “Khinh Vãn à, xin cậu giúp mình một việc… cậu vào đây một chút được không? Lúc nãy vội quá, mình quên không cầm theo giấy…”.
…
Khinh Vãn và Tô Nghệ ở cùng một phòng, một tháng tập quân sự khiến cho các cô gái ở phòng 514 trở nên thân thiết với nhau hơn, mỗi phòng được ở tối đa bốn người. Bọn họ đều là sinh viên năm thứ nhất, học cùng lớp Trung văn II. Ngoài Khinh Vãn và Tô Nghệ còn có hai cô gái nữa đến từ Giang Tô, một cô dong dỏng cao, đang gọi điện thoại tên là Trần Kiều Kiều, cao một mét bảy mươi hai, tóc để ngang vai, việc yêu thích nhất là “nấu cháo điện thoại” từ sáng đến tối với bạn trai đã yêu nhau được ba năm nay, nói liến thoắng, sang sảng, đôi mắt cũng mở to và thích nhìn thẳng người đối diện. Cô còn lại có vóc dáng nhỏ bé, cao chưa đầy một mét sáu mươi, tên là Từ Phân, cũng là người Giang Tô, nhưng lại hoàn toàn trái ngược với Trần Kiều Kiều, thích chơi game online cả ngày, tính cách giống hệt con trai. Tuy tất cả mọi người đều rất thân thiện nhưng Khinh Vãn và Tô Nghệ có phần thân thiết hơn. Các anh chị khóa trên thường nói rằng, bốn cô gái trong một phòng thì mối quan hệ lúc đầu của họ tương đối tốt nhưng sau này sẽ chia thành hai cặp, mỗi người sẽ tự tìm thấy người bạn tâm đầu ý hợp của mình, về cơ bản những người trải qua thời sinh viên đều nhận thấy như vậy.
Lúc Khinh Vãn và Tô Nghệ vừa mới vào phòng, Cô Nàng To Mồm vẫn còn đang “nấu cháo điện thoại”, còn một người khác đang yên lặng chơi game trên máy tính.
Tô Nghệ không thích Cô Nàng To Mồm, mỗi lần nói chuyện điện thoại đều oang oang như muốn cả thế giới biết là mình đang tâm sự với bạn trai.
- “Khinh Vãn, mình đã đun nước nóng rồi, cậu tắm thì cứ dùng đi nhé!”.
Cô ấy ngồi trên ghế, hai chân duỗi thật thoải mái, lúc nãy ngồi trong nhà vệ sinh lâu quá, đến giờ chân vẫn còn thấy tê tê.
- “Cảm ơn cậu!”. Khinh Vãn vừa cười vừa đáp, giường của hai người đối diện nhau, đều là kiểu đa năng - phía dưới là bàn, phía trên là giường.
- “Lại còn khách sáo với mình nữa sao?”. Tô Nghệ cười lanh lảnh, hình như muốn đọ giọng với một ai đó.
Trần Kiều Kiều vừa gác máy, trợn mắt nhìn cô bĩu môi dài thượt: “Thật chẳng thấy cậu tốt với tớ như thế bao giờ, mỗi lần nhờ cậu đun cho ấm nước cứ như lấy mạng cậu đến nơi!”.
Tô Nghệ vênh mặt với Kiều Kiều, trong lòng nghĩ: Khinh Vãn của chúng ta vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, ai cũng yêu thích, còn như cậu ấy à, còn hơn cả bầy vịt, suốt ngày “càng cạc” trong phòng.
Nhưng ngoài miệng vẫn cười cười nói: “Chẳng phải là Khinh Vãn vừa về hay sao? Hơn nữa tớ cũng đã hứa với Thang đại thiếu gia là sẽ chăm sóc tốt cho người ta, đun một ấm nước thì thấm vào đâu!”.
Vừa nói xong, chuông điện thoại lại vang lên, Tô Nghệ đang lý sự với Kiều Kiều liền vội vàng nhận điện thoại: “A lô!... A? Đúng rồi, sao lại quên được nhỉ… Ừ, tớ và Khinh Vãn sẽ xuống ngay… Rồi, cứ thế đi nhé, bye bye!”.
Vừa gác điện thoại, Tô Nghệ đang ngồi trên thành ghế nói với Khinh Vãn: “Nghe mình nói này Khinh Vãn, cậu có thứ gì quên không cầm theo không?”.
- “Á”. Khinh Vãn ngẩn ra một hồi rồi mới nhớ ra mình chỉ cầm chiếc ba lô còn túi hành lý không biết quên ở đâu: “Ôi trời, không biết mình đang nghĩ cái gì nữa! Quên không xách túi hành lý rồi!”.
- “Ha ha…”, Tô Nghệ cười ngặt nghẽo: “Mình biết cậu hiện giờ đang nghĩ gì rồi, để mình đoán nhé… là Thang thiếu gia hay Phạm… thiếu gia? Người sau có vẻ đúng hơn nhiều nhỉ?”, từ sau cùng được nhấn mạnh đầy ẩn ý.
Khinh Vãn lườm cô một cái: “Tiểu Nghệ đáng ghét, toàn trêu mình thôi!”.
- “Ừ đấy, không nói chuyện với cậu nữa, chúng ta xuống đi, Thang thiếu gia đang đợi ở dưới lầu!”.
- “Được rồi!”.
Khinh Vãn gật đầu, chải lại tóc rồi cùng Tô Nghệ xuống lầu.
Khi xuống đến tầng trệt, Thang Bồng và Mặt Trứng Cá đã đợi ở dưới, một túi hành lý to đặt bên cạnh.
Vừa nhìn thấy hai cô gái họ liền vội vàng tiến về phía trước, Khinh Vãn nhận lại hành lý của mình, lịch sự cảm ơn: “Cảm ơn các cậu, không hiểu sao lại quên hành lý!”.
- “Đừng khách sáo”. Thang Bồng cười, nói: “May là chỗ thân quen với cửa hàng nên người ta gọi điện đến báo, nếu không thì mình cũng quên mất!”.
Tô Nghệ khoanh tay trước ngực, vẻ mặt rất tinh quái: “Thì ra cậu và chủ nhà hàng rất thân thiết, hóa ra hôm nay tớ chẳng “chém” cậu được nhỉ? Thảo nào cậu đưa bọn tớ đến đó, ông chủ chắc chắn khuyến mãi cho cậu nhiều đây!”.
Thang Bồng ôm đầu làm ra vẻ đau đớn: “Nghe tớ nói này Tô Nghệ, dù gì thì tớ và cậu cũng lớn lên bên nhau, không phải thanh mai thì cũng là trúc mã, từ lúc nào mà cậu thấy tớ không được thuận mắt vậy? Hình như tớ đâu làm việc gì có lỗi với cậu?”.
- “Thôi, thôi… đừng có dẻo mỏ nữa, cậu ấy à, làm rất nhiều điều có lỗi với tớ, còn nhiều hơn cả mười đầu ngón tay đấy chứ!”.
- “Sao nhiều như vậy được? Không phải chuyện lúc cậu năm tuổi bị tớ lừa ngồi vào lò than nữa đấy chứ! Tất cả đều qua lâu rồi, mà sao cậu vẫn còn nhớ vậy… tớ…”.
- “Thang Bánh Bao!”, bị nhắc lại chuyện cũ, Tô Nghệ tức giận giậm chân thình thịch: “Cậu có im cái mồm lại không!”.
Thật hiếm khi nhìn thấy Tô Nghệ đỏ mặt như vậy, Mặt Trứng Cá không nhịn được bật cười, Khinh Vãn cũng tủm tỉm cười.
Mặt Tô Nghệ càng lúc càng đỏ.
Thang Bồng ngẩn ra một lúc rồi bật cười ha ha: “Ôi mẹ ơi, tớ không nhìn nhầm đấy chứ? Tô Nghệ, cậu đang đỏ mặt kìa… mọi người mau lại đây xem, Tô Nghệ đỏ mặt rồi…”.
- “Cậu gào ầm lên làm gì vậy! Muốn ăn đòn không!”. Hai tay Tô Nghệ nắm thành quả đấm, nghiến răng nghiến lợi: “Cậu, cái đồ bánh bao cháy, lại còn cười nữa, có tin tớ đấm cậu rụng răng ngay bây giờ không?”.
Nhìn bộ dạng hùng hổ của Tô Nghệ, Thang Bồng biết cô nàng này đã nói được là làm được nên cố gắng nhịn cười, nhưng điệu bộ muốn cười mà không được cười lại càng làm cho người ta tức mắt.
Tô Nghệ vừa lườm vừa nghiến răng: “Bánh bao cháy! Lần sau mà còn dám nhắc đến chuyện này thì hãy tự xách đầu đến gặp tớ!”.
- “Gì cơ?”. Thang Bồng tỏ ra nghi ngờ: “Lúc nào tớ chẳng xách đầu đi gặp cậu!”.
“...”.
Khóe miệng Tô Nghệ nhếch lên càng dữ dội hơn, “Khinh Vãn, chúng mình không thèm để ý cậu ta nữa, đi lên lầu thôi!”.
Giận dữ lườm anh một cái, Tô Nghệ quay mình bỏ đi, được mấy bước mới phát hiện Khinh Vãn không đi cùng, đưa mắt tìm kiếm thì thấy cách đó không xa Phạm Như Sênh và bạn học đang đi đến.
Khinh Vãn không hề nghĩ rằng có thể gặp anh ở đây, lại càng không ngờ rằng khi mình chuẩn bị bước đi thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng ấy.
- “Phạm…”, Khinh Vãn định lên tiếng gọi nhưng lại nhìn thấy cô gái đi cạnh anh, cộng thêm vẻ mặt dửng dưng như người xa lạ, khuôn mặt lạnh lùng đi lướt qua cô liền ngừng lại ngay.
Kỳ vọng tiêu tan, cô thất vọng dõi theo hình bóng anh đang dần khuất, họ chỉ là những người xa lạ mà thôi, cô vẫn thầm mong anh cười với cô một lần sao? Cô gái bên cạnh liệu có phải là bạn gái của anh? Dáng vẻ hoạt bát, đó là kiểu con gái mà anh thích ư?