c triệu tập đại hội cổ đông bất thường. Đó thực sự là 1 cú sốc với anh. Từ trước đến nay Thạch luôn tỏ ra là 1 đứa em hiền lành, biết nghe lời và tận tụy với công việc, Lập không thể tưởng tượng được rằng nó lại góp 1 tay trong chuyện đấu đá tráo trở này.
Tất nhiên, cuộc họp mà Thìn “ngựa” hẳn đã chuẩn bị khá công phu đó đã kết thúc không như hắn mong muốn. Lập đã đỡ được tất cả những ngón đòn và lường trước được hầu hết các thủ đoạn của Thìn, kể cả việc hắn lôi chuyện vợ chồng anh ra bóp méo. Anh đã đưa ra bằng chứng về việc Thìn “ngựa” có liên hệ mật thiết với Kim Dung và liên doanh với lão Lương. Thậm chí anh còn gần như chứng minh được rằng những bất ổn trong quá trình thi công Bãi Hạc có dính dáng tới hắn, kể cả vụ Thạch bị đâm xe máy.
Chỉ đến lúc ấy, Thạch mới tỉnh ra và lên tiếng về việc Thìn “ngựa” đã dùng thủ đoạn thâu tóm cổ phần nhằm lật đổ Lập. Mọi việc kết thúc chóng vánh sau đó khi cả ông Định, An và Thạch đều đứng về phía anh. Lập dùng những bằng chứng về việc Thìn phạm pháp để ép hắn nhượng lại số cổ phần trong tay và rời bỏ chức vụ hành chính ở công ty. Về sự nghiệp, không còn nguy cơ nào đe dọa làm Lập phải lo lắng. Nhưng Thạch thì bỏ đi biệt tích. Em trai anh chỉ để lại 1 bức thư xin lỗi mẹ, xin lỗi anh, mong mọi người đừng lo lắng đi tìm và hứa sẽ quay trở về khi anh nguôi giận.
Lập không giận em trai. Anh dành thời gian ngẫm nghĩ lại những gì mình đã làm và nhận ra mình cũng góp 1 phần lỗi khi Thạch trở nên thế. Anh thu mình lại hơn nữa và chỉ biết bám víu vào những kỷ niệm cũ. Anh uống rượu thường xuyên hơn, ngồi im lìm hàng tiếng nghe những chiếc đĩa The Beatles quay đi quay lại và lặng lẽ ngắm những bức ảnh mà Đan gửi.
Cô thường chụp những đồ vật và khung cảnh xung quanh. Cái cốc sứ uống trà, hộp kim chỉ và những chiếc khuy, chiếc ghế băng trong khuôn viên trường học, những tấm poster quảng cáo trên phố… Anh mê mải nhìn và tưởng tượng ra cô đang ở bên cạnh hoặc vừa ghé mắt, chạm tay vào chúng.
Mấy tuần trở lại đây anh không thấy ảnh được đưa lên blog thường xuyên nữa. Phải mươi ngày anh mới nhận được 1 bức mail của cô. Mail không có tiêu đề, cũng có vẻ ngắn hơn trước đây vì những con số báo dung lượng bytes ít ỏi. Anh tự hỏi, với những bức thư thưa ngắn dần, có phải Đan đang chuẩn bị cho việc cắt đứt thật sự, và bức mail anh vừa nhận có phải lá thư cuối cùng… Anh vẫn không dám mở thư vì sợ phải đọc những lời cay đắng phũ phàng. Anh đánh dấu đã đọc như thường lệ, lòng trĩu nặng cảm giác cồn cào.
Đến hôm nay lên mạng, nhìn thấy dấu hiệu rằng blog của 2 vợ chồng có ảnh mới, anh đã khấp khởi mừng vui và ngay lập tức vào xem. Đan chỉ gửi duy nhất 1 bức với dòng chú thích “Farewell party” (tiệc chia tay), không phải đồ vật hay phong cảnh mà là ảnh chụp chính cô… Bức ảnh đã làm tim anh tan nát.
Trở lại bàn, đọc lại 1 lượt tờ đơn ly hôn mới ra khỏi máy in còn ấm sực, anh trầm ngâm 1 lát rồi rút bút ký tên. Cho tờ giấy vào 1 chiếc phong bì lớn dán lại, anh viết địa chỉ của Đan ở London, đóng nắp bút, ngắm mãi chiếc nhẫn cưới trên ngón tay. Có tiếng gõ cửa, tiếng của An, anh vội lật 1 tập hồ sơ cũ nhét chiếc phong bì vào rồi ra mở cửa. An hớn hở:
- Biết tung tích cu cậu rồi!
Lập hiểu bạn đang nói đến ai. Anh tựa vào ghế, hỏi gọn lỏn:
- Ở đâu? Làm gì?
- Paris. Tự hành hạ bản thân bằng cách hầu hạ dạ vâng bà bác cậu.
- À, cái bà đồng bóng! Tôi mới gặp 1 lần đã muốn điên đầu lên rồi - Lập tặc lưỡi với vẻ kinh hãi – “Đừng gọi ta là Sâm, hãy gọi là Nicole”, “Sao cháu không cạo râu cho sạch sẽ và hút thuốc cho giống bố cháu” vân vân…
- Hà hà, ở với bà ấy cũng là 1 sự trừng phạt kinh khủng, nhỉ.
- Thôi, biết nó không làm gì nông nổi nữa là được rồi, tí nữa tôi sẽ gọi điện để bà giáo ở nhà yên tâm. Cứ để 1 thời gian cho nguôi nguôi đi. Bây giờ mà nó về thì tôi cũng chẳng biết làm thế nào cho tự nhiên.
- Cậu không nọc ra mà dần cho là may rồi. Mẹ, ai mà ngờ được nó đổ đốn ra thế. Biết là cũng chỉ ngựa non háu đá, bực tức dồn nén rồi bị thằng mặt ngựa nó xúc xiểm thôi. Nhưng mà đầu óc gì ngu muội đến nỗi…
- Cũng tại tôi vô tình làm nó tự ái.
- Nhưng tự ái gì thì tự ái cũng phải biết thiệt hơn chứ! Đằng này lại nghe thằng ngựa với con nặc nô kia nó tán vào xong rồi… Cứ nghĩ đến cảnh nó tông tốc nói chuyện của mình ra cho cả lũ bẩn tính kia là muốn cho 1 trận!
- Thôi nào, anh lại quá khích rồi đấy! Bao nhiêu năm rồi không bỏ. Thế này làm sao tôi giao mọi việc cho anh được.
- Cậu nói… nói cái gì đấy?
- Tôi định từ cái chức tổng, nhượng bớt cổ phần cho anh lên chủ tịch.
- Chú mày… chú mày đùa đấy à? – An há hốc mồm, gương mặt khắc khổ giật giật, đôi mắt đầy nếp nhăn chứa đầy vẻ sửng sốt.
- Nghe giống đùa lắm hay sao?
- Đang yên đang lành lại… Làm thế để… để làm cái gì?
- Thấy chán thôi, đấu đá bon chen mãi rồi chả còn người thân nào.
- Con bé kia nó sắp về rồi.
- Không về đâu. Anh nhìn này…
Lập xoay máy tính về phía bạn. Đó là ảnh Đan. Cô đứng trong khung cảnh nhộn nhạo của 1 bữa tiệc, đang cười rất dịu dàng, vai quàng 1 chiếc khăn lụa thật rộng màu hồng nhạt với 1 dãy trái tim mạ bạc gắn ở góc.
- Con bé này ăn bơ sữa hợp hay sao mà càng ngày càng kháu quá! – An tặc lưỡi - Ảnh này thì có gì mà cậu bảo nó không về?
- Anh nhìn kỹ bên cạnh đi.
Cạnh Đan là 1 anh chàng người Âu có mái tóc bạch kim mặc 1 bộ vest đen áo sơ mi phanh cúc trễ nải khoe bộ ngực trắng ởn, anh ta đang nhìn cô, cười rất tươi. 2 người không chạm vào nhau nhưng ánh mắt và nụ cười đã nói lên tất cả.
- Làm sao? Bạn bè cùng dự tiệc chứ có cái gì.
- Không. Không phải bạn thường đâu.
- Nó nói với cậu thế à?
- Tôi sang, thấy tận mắt.
- Hả, cậu sang? Sang đấy bao… bao… bao giờ?
- Hồi trước Tết.
- Từ hồi đấy? Sao không nói gì với tớ?
- Tôi sang nhìn 1 cái rồi về luôn. Nói với anh làm gì… Mà thôi, tôi vừa ký đơn rồi - Lập rút chiếc phong bì lớn giơ lên - Gửi chuyển phát nhanh cho kịp trước khi tốt nghiệp. Nàng đỡ phải đi đi về về. Tôi cũng đỡ đắng họng.
- Cậu biết tại sao tớ lại biết tung tích thằng cu Thạch không? Vợ cậu nó đi thực tập bên Paris, đến thăm bà bác cậu nên mới phát hiện ra đấy.
- À, thực tập tận bên đấy? Thảo nào mấy tuần nay mới thấy gửi ảnh.
- Cậu khoan khoan để suy xét đã. Nó có thằng khác thì còn đi thăm bác chồng với lo cho em chồng làm gì? Mà cậu yêu nó chết được thế này…
- Thôi, tôi phải đi ăn trưa, anh cũng đi ăn đi. Hôm trước tôi nghe chị Thu kêu chuyện dạ dày dạ mỏng của anh lắm.
- Ôi giời, mẹ bổi đấy thỉnh thoảng lại kêu cho có chuyện ấy mà. Nói nốt việc này đi. Cậu đừng đi vội, để tôi gọi điện hỏi nó luôn. Bên đấy bây giờ là sáng sớm, nhưng kệ…
An chộp lấy điện thoại bấm số di động của Đan rồi bật loa để cả 2 cùng nghe. Có 1 giọng phụ nữ lạ hoắc thưa máy.
- Vui lòng cho tôi nói chuyện với bà Đan Nguyễn.
- Tan không dùng số máy này nữa, cô ấy vừa đi khỏi. Tôi có thể chuyển lại lời nhắn hoặc ông hãy gọi cho số máy của ông Schneider, Felix Schneider…
Không để côgái trong điện thoại kịp đọc số, Lập với tay ấn dập máy.
- Anh nghe rõ chưa? Felix. Hắn tên là Felix Schneider.
Trước khi chung vốn kinh doanh với Lập, An đã từng làm thuê cho 1 ông chủ người Đức, anh văng 1 câu chửi tiếng Đức:
- Schaisse, thợ may thành đạt! Mẹ, tên thằng này nghe đã thấy bốc mùi vải vóc lượt là rồi. Lẽ nào nó thích đứa cùng nghề?
- Thôi, anh đừng suy đoán nữa. Tạm thời từ mai anh lên quyền tổng giám đốc. Sẽ làm thủ tục nhượng cổ phần sau. Bây giờ tôi cần yên tĩnh.
Đan xuống taxi, kéo hành lí đến bên cổng bấm chuông. Chân tê dại còn lưng thì ê ẩm, cô vừa mới trải qua 1 chuyến đi mệt mỏi. Xuống sân bay xong, cô bắt xe đi thẳng về đây, không báo cho ai. Đã quá 3 rưỡi sáng, có lẽ mọi người trong nhà đã ngủ cả rồi.
- Trời, cô Đan… Cô về sao không gọi cậu với bà đi đón? - Chị giúp việc ồ lên, cầm ngay lấy tay kéo của chiếc vali – Cô để tôi…
2 người đi trên con đường trải sỏi giữa 2 hàng cau, gió đông bắc thổi mạnh làm những tàu lá cau kêu ràn rạt. Đan thở ra, cô đã về nhà thật rồi!
- Mẹ cháu với anh Lập ngủ rồi phải không cô?
- Bà thì ngủ rồi, cậu Lập vẫn thức, đang xem bóng đá dưới nhà đấy… Bà ơi, cậu Lập ơi… Cô Đan về!
Lập hiện ra ở bậc thềm, anh nhìn cô trân trối. Đan bước lên đứng trước mặt anh, thở ra nhẹ nhõm:
- Cuối cùng cũng đến nhà. Có lẽ anh nên làm băng chuyền từ cổng vào đây!
Dang tay ôm cô nhè nhẹ, anh nói nhẹ nhàng:
- Em đã về!
Chất giọng nhạt nhẽo của anh làm Đan thấy gờn gợn, nhưng cô chưa kịp nói gì thì đã thấy bà Huyên từ trong phòng đi ra, vẫn đang cho tay vào chiếc áo choàng bông bà đã nói 1 hơi:
- Trời ơi, con về sao không báo để mọi người ra đón. Mặt mũi tái mét rồi. Kìa, bỏ ba lô xuống đi chứ. Ăn uống gì chưa? Lập đưa vợ đi nghỉ luôn đi. Chào hỏi nghi lễ gì để mai. Chị Khán pha trà sâm mang lên phòng cho cô.
1 lát sau, cốc trà sâm bốc khói nghi ngút đã được đặt trên đầu giường, Đan đã thay chiếc áo khoác dạ dài bằng 1 bộ pijama nỉ. Cô uống 1 ngụm trà nóng nhìn Lập đang ngồi khoanh tay ở chiếc ghế đệm. Anh mặc áo len màu xám với sơ mi sọc xanh bên trong, trông anh già và trầm lặng.
Đan lục vali lấy ra 1 chiếc hộp thiếc rất to, bên trong hộp lèn đầy vải vụn. Nhấc 1 cái bao bằng bìa cứng ra, cô chìa cho anh:
- Em có quà cho anh. Baby, You’re a rich man. Bản này Beat chơi trong Magical Mystery Tour năm 1967.
Lập cầm lấy, rút chiếc đĩa than ra khỏi bao giấy bìa. Cô hẳn đã mệt óc để nghĩ cách bảo quản nó trong cả 1 chặng đường dài với hàng đống đồ quăng quật. Anh nhếch môi, cô vẫn còn nghĩ đến anh ư?
- Cảm ơn em. Nhưng bây giờ anh không giàu nữa rồi.
Đan nhìn chồng, ngay từ lúc đầu cô đã thấy anh rất lạ. Chẳng lẽ việc làm của Thạch để lại hậu quả nghiêm trọng đến vậy.
- Em đã gặp Thạch ở Paris.
- Anh biết. Lúc trưa An đã nói với anh.
- Anh có còn giận Thạch không?
- Không.
- Hôm trước khi về, em có nói chuyện với anh An, thấy anh ấy bảo mọi việc ở công ty vẫn tốt. Vậy sao…
- Vẫn tốt. Anh chỉ trao lại chức vụ và cổ phần cho An thôi. Anh muốn nghỉ ngơi 1 thời gian.
Đan còn chưa kịp nói gì thì anh đã ngả xuống đệm ghế, với tay tắt đèn rồi lên tiếng trong bóng tối, giọng trầm trầm:
- Em ngủ đi 1 giấc.
- Em muốn nằm với anh.
Bóng tối làm Đan nói ra câu đấy dễ dàng. Cô ngồi xuống mép ghế, khẽ chạm vào vai anh.
- Ghế này chật lắm - Lập trở mình tránh tay cô.
- Giường rộng mà.
- Anh buồn ngủ rồi.
Đan trở lại giường. Cô không hình dung được buổi hội ngộ lại diễn ra thế này. Chuồi người vào chiếc chăn lạnh toát, cô thì thầm:
- Em rất nhớ anh.
Lập mở mắt trừng trừng trong bóng tối. Anh đã xúc động đến mức bủn rủn chân tay khi thấy cô xuất hiện trên bậc thềm. Đan hơi xanh vì chuyến đi nhưng vẫn đầy sức sống. Khi cô ôm anh, mùi thơm quen thuộc của loại nước hoa cô hay dùng khi còn ở nhà thoang thoảng làm anh váng vất. Nhưng cũng ngay lập tức anh cũng nhận thấy mùi của chuyến bay, thứ mùi lạnh lẽo khô khan. Anh đã biết cô về làm gì rồi. Lá đơn ly hôn anh vừa gửi hồi tối đã không kịp đến tay cô và cô phải trở về tận đây để…