eo cái hất mặt của Ánh, Lập nhìn về phía quầy, Đan đang vắt cam với chiếc máy chạy điện màu trắng, vẻ mặt bình thản như chẳng quan tâm đến gì ngoài "những tép cam tươi thứ thiệt" vậy - Nó làm em tức chết được!
Lập nhếch mép cười lơ đãng với cảnh đôi tình nhân đang cắm 2 ống hút vào chung 1 cốc. Giọng Ánh vẫn chảy ra từng chữ:
- Nó cho em uống rượu mật rắn.
- A, cái đấy bổ lắm - Giọng Lập châm chọc, anh thừa biết cái kiểu đỏng đảnh của cô người mẫu này.
- Kinh không thể tưởng tượng được! Đã thế nó còn xỏ xiên móc máy, làm cho mấy lão già nhà quê ngồi đằng kia cứ cười đểu em.
- Anh nghe loáng thoáng thì thấy cũng đủ lịch sự rồi. Em không cẩn thận xong rồi lại kêu ca cái gì!
- Anh lại còn nói em nữa hả? Vì ai em mới bỏ diễn lên đây chứ? Người ta trải thảm đỏ mời thì không đi, mò lên đây để nhân viên của anh coi thường.
- Thôi nào! - Lập phẩy tay với vẻ ngán ngẩm. Anh chán ngấy giọng điệu "vì anh mà em bỏ vinh quang" của mấy cô người mẫu. Nhếch môi châm chọc anh nói tiếp:
- Ai dám coi thường em... ngoài anh!
- Hả, anh nói cái gì đấy?
Minh Ánh nhảy chồm lên, chưa kịp làm gì tiếp thì Đan bưng ly nước cam tới, cô ta đành ngồi xuống, hậm hực trút giận sang phía khác:
- Dọn mấy cái này nhanh nhanh tí đi. Phục vụ gì mà để bàn khách bừa những ly bẩn.
Đan im lặng dọn mấy chiếc ly rỗng rồi đi về quầy rửa. Cô chán cô người mẫu tới mức chẳng buồn nghĩ tới việc đối đáp lại nữa. Còn vài phút nữa là hết ca trực của cô rồi.
Nhìn theo đôi gót chân trần sau chiếc quai sandal của cô phục vụ, Lập lãnh đạm nói:
- Nếu em định đòi anh đuổi việc cô ta thì đừng mất công nói ra làm gì, nhé.
Minh Ánh cười lả lơi, cô nàng biết tính ông chủ trẻ này. Anh ta có thể ngay lập tức thô bạo hất cô ra sau khi âu yếm vuốt ve. Vậy nên đừng có dại mà động vào. Nở 1 nụ cười đắm đuối, cô ghé vào tai Lập, nói bằng giọng ngọt ngào nhất có thể:
- Em đâu dám đòi thế. Em chỉ đòi anh 1 chút xíu... cái khác thôi.
Lập cũng cười theo cô ta. Bàn tay anh trượt từ mái tóc xuống bờ vai đang chìa ra mời gọi. Xét cho cùng, anh thích những cô gái biết cách quyến rũ.
Lập bước ra khỏi phòng tập. Thời tiết mấy hôm nay thật kinh khủng. Nắng như rang khô mọi thứ. Trưa nay từ bar Suối Mơ về, chẳng hiểu sau anh cảm thấy mệt mỏi. Minh Ánh õng ẹo mãi không thấy anh phản ứng gì thì cũng chán, bực tức bỏ về thành phố. Còn anh thì ngủ vùi trong phòng đến tận xế chiều. Tỉnh dậy, Lập cảm thấy bức bối khó chịu. Người anh cứ như bị nung trong lò, nóng phừng phừng và bứt rứt không yên. Chết tiệt! Anh rủa thầm bản thân như vậy rồi vào phòng tập thể hình mở máy tập đến mệt nhoài. Cảm giác bức bối dịu đi nhưng cổ họng anh vẫn khô đắng. Giá bây giờ có ly nước cam như lúc trưa thì tốt biết mấy.
Phải nói là cô ả Hoài Đan này cũng đáng mặt khi bắt hồn được thằng em anh. Cô ta pha rượu pha nước tuyệt hảo, lại biết cách đối đáp. Ôi trời, nhìn cái vẻ tức tối mà không làm gì được của Minh Ánh, anh thấy buồn cười quá thể. Đã vậy, cô ta lại còn đẹp. Nét đẹp không đập vào mắt sỗ sàng như mấy cô người mẫu vây quanh anh, chỉ nhẹ nhàng và tự nhiên, không kiểu cách nhưng cũng khiến khối kẻ đứng tim.
Mải nghĩ, Lập đi vào khu vườn hoa hồng lúc nào không biết. Núí Ba resort có 1 vườn hoa hồng giống Pháp rất đẹp, hoa to, cành thẳng mập và ít gai, mùi hương ngào ngạt. Trừ những khi hoa rộ, nhân viên có thể cắt bán cho hàng hoa ở thành phố, thời gian còn lại, vườn hoa cứ tự nhiên khoe sắc rực rỡ. Có tiếng con gái rì rầm, Lập đưa mắt nhìn. 2 cô nhân viên của anh đang chụm đầu vào 1 bông hồng nhung nở xòe. 1 cô có lẽ nhỏ tuổi hơn đang vuốt nhẹ tay lên những cánh hồng, dáng điệu thận trọng. Bất giác Lập mỉm cười. Nhân viên ở đây phần lớn là người địa phương, anh tưởng toàn những cô thường thường, hóa ra cũng nhiều người xinh xắn quá. Như cô bé bên hoa hồng này chẳng hạn! Gương mặt bầu bĩnh hồng ửng trong ráng chiều, cánh mũi phập phồng, cái miệng cười tươi tắn và thân hình tròn lẳn đầy đặn, trông cô bé như vừa bước ra từ 1 bức tranh Phục hưng vậy.
- Bích ơi! Bích!
Tiếng gọi từ xa cắt đứt luồng tư duy phân tích sắc đẹp của Lập và khoảnh khắc đáng yêu của 2 cô gái. Cô lớn tuổi hơn nghiêng tai nghe tiếng gọi rồi bảo:
- Mẹ chị gọi rồi. Chị về đây. Trưa mai qua chỗ chị nhé!
- Vâng, trưa mai em qua. Em chào chị.
Thảo vẫy tay chào bạn xong lại cúi xuống bông hồng. Cạ cạ mũi vào cánh hoa, cô giật mình vì 1 giọng đàn ông vang lên:
- Cẩn thận đấy nhé, Thảo.
Đứng thẳng người lên, cô nheo mắt nhìn về phía người vừa nói. Phải lát sau cô mới nhận ra đó là ai:
- Dạ, em chào giám đốc. Anh vừa bảo gì em ạ?
- Ờ, anh nhắc Thảo cẩn thận. Sâu hoa hồng to lắm.
- Dạ, em không sợ sâu đâu ạ.
Lập ngẩn ra vì câu trả lời quá sức thành thật của cô gái trẻ. Có lẽ cô bé này mới ở trong rừng ra. Chẳng biết nói chuyện "làm hàng" mà cũng chẳng sợ sâu bọ. Anh chắp tay sau lưng bước song song với Thảo qua những luống hoa.
- Thảo làm ở khu nhà nghỉ sinh thái trung tâm à?
- Không ạ. Em phụ trách dãy nhà sàn suối Mây.
- Ờ, anh nhầm. Lâu không lên đây, quên hết cả. Thạch chắc nhớ hơn anh.
Mặt Thảo lại đỏ ửng lên vì câu nói vô tình của Lập. Cô lúng túng phủi tay áo bám phấn hoa rồi nói lí nhí:
- Muộn rồi, em xin phép giám đốc, em về.
- Ờ, Thảo về đi.
Lập nhìn theo vẻ ngượng nghịu của cô bé, thoáng khó hiểu, nhưng rồi anh tiếp tục rảo bước.
Đan thức dậy sớm. Sau 15 ngày "thực tập", cô trở lại phòng mình ở dãy nhà sàn. Cả buổi chiều tối và đêm qua, cô miệt mài phác thảo những mẫu đồng phục cho nhân viên Núi Ba resort. Cũng không nhiều mẫu lắm nhưng cô phải phác nhiều kiểu nhỏ dành cho nhân viên các bộ phận khác nhau. Xong việc thì trời đã hửng sáng. Cô chợp mắt 1 lát rồi trở dậy. Có lẽ cô nên thưởng cho mình 1 ngày thư giãn hoàn toàn. Trước hết phải đi dạo 1 vòng và bơi cái dã!
Nghĩ là làm, Đan thay bộ đồ bơi màu xanh có sọc trắng, cặp tóc cao lên, quấn 1 chiếc khăn lụa xanh sẫm thành chiếc váy để che đôi chân trần, cô đi chầm chậm men theo con đường dốc vắng lặng về phía bể bơi. Mới gần 6 giờ sáng, trời chưa nắng, lũ chim lách chách nhảy nhót trên mặt đường. Nghe bước chân người, chúng bay ào lên, để lại những tiếng cãi cọ ríu rít. Đan mỉm cười, cô huýt sáo 1 bản nhạc thiếu nhi vui nhộn.
Bể bơi sáng sớm chẳng có 1 bóng khách. Đám nhân viên qua 1 đêm trực còn nguyên vẻ uể oải nhưng nụ cười của họ không vì thế mà kém tươi. Đan xuống nước sau vài động tác khởi động. Nước hơi lạnh nhưng bơi 1 lát là người cô ấm lên. Khoát nước đều đặn, ngụp xuống ngoi lên đều đặn, Đan bơi 1 hơi hết 3 vòng bể. Dừng ở chỗ nước sâu vừa phải, cô thả lỏng người tự do và chầm chậm đạp chân để thân hình trôi ngang bể. Đang mơ màng khép mắt, chợt cô giật mình vì 1 bóng người. Lập đang đứng trên lan can 1 ngôi nhà sàn gần đó nhìn xuống chỗ cô. Vẻ mặt anh ta kín bưng nhưng cô như cảm thấy được nụ cười lạnh lẽo giễu cợt thấp thoáng. Xoay người đổi kiểu bơi khác ít phơi bày hơn, cô cố gắng bơi hết 1 vòng bể nữa rồi lên bờ. Bơi dưới sự giám sát của ông chủ resort là 1 việc chả thích thú gì!
Vừa quấn lại chiếc khăn lụa, Đan đã thấy "ông chủ" lững thững tiến lại. Vẻ lờ lững nhàn tản này ẩn chứa nhiều phiền toái đây...
- Chào đồng chí chế tạo B52! - Lập lấy giọng bông đùa để xua đi cảm giác mình đang bị hấp dẫn.
- Chào anh. Rất tiếc phải thông báo với anh, tôi không còn là nhân viên ở đây nữa.
- Sao vậy? Tôi nhớ là mình đâu có đuổi việc cô.
- Vâng, tôi cũng không nhớ là mình đã làm gì để có thể bị đuổi. Tôi hết hạn thực tập thôi.
- À, thế thì cô sẽ không được bơi miễn phí ở bể này đâu đấy.
- Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền đầy đủ, cả tiền phòng và tiền ăn nữa! Nhưng không phải bây giờ.
Lập chưa kịp đáp trả thì có tiếng chân bước đến. Anh quay lại và nhận ra là cô bé bên hoa hồng hôm qua. Thảo mặc 1 bộ đồ bơi kẻ ca rô đen trắng đơn giản, cô cười cúi chào anh rồi ríu rít níu tay Đan:
- Chị dậy sớm thế? Em qua phòng gọi không thấy chị thưa lại tưởng chị ngủ say.
- Chị bơi xong rồi. Đang định về đây cô nương ạ.
- Ấy, sao nhanh thế? Chị ở lại bơi cùng em cho vui. Rồi mình đi ăn sáng.
- Ừm, đêm qua chị thức khuya nên hơi mệt. Chị không ăn đâu, nhưng chị sẽ ngồi ghế chờ. Thảo khởi động kỹ vào nhé. Nước hôm nay hơi lạnh.
Dứt lời, Đan đi về phía chiếc ghế gấp ngồi xuống gỡ cặp tóc xõa ra hong, không chú ý gì đến gã đàn ông đang cho tay vào túi quần đứng sững ở gần đó.
Lập tần ngần đi quanh bể 1 lát, cố gắng không đưa mắt về phía cô gái với mái tóc mềm lượn sóng kia. Anh nhìn Thảo bơi 1 cách trìu mến. Chắc cô mới biết bơi, kiểu đập nước trông còn cứng gượng, và cũng chỉ bơi rón rén ở những vùng bể không sâu lắm. Được 1 lát, cô lại bám vào thành bể để nghỉ. Rất tự nhiên, Lập cúi xuống khom người hỏi chuyện và cười với cô. Thảo nói vài câu rồi lại tiếp tục bơi. Anh đứng thẳng dậy và nhận ra Đan ở ngay sau mình từ lúc nào. Cô gạt mấy lọn tóc ướt qua vai, nói nhỏ vừa đủ để anh nghe:
- Nếu tôi là anh, tôi sẽ tránh Thảo.
- Cô bé xinh đấy chứ, và dễ thương 1 cách thật thà... à không, thật thà 1 cách dễ thương.
- Không thuộc goût của anh đâu!
- Cô có vẻ am hiểu sở thích đàn ông nhỉ!
- Nếu anh cho là như thế thì tôi sẽ như thế! - Đan nói với vẻ cáu kỉnh, cô không thích vẻ châm chọc của Lập chút nào. Ngập ngừng 1 chút, cô nói tiếp - Tôi nghĩ đến anh Thạch thôi.
- Đó có vẻ là nhiệm vụ cao cả của cô, đúng không?
- Tôi không hiểu ý anh, cũng không muốn hiểu. Tôi chỉ cảnh báo anh. Vì những gì tôi nhìn thấy chiều qua ở vườn hồng và sáng nay có thể khiến anh trở thành 1 ông anh tồi.
- À, cô em theo dõi tôi đấy hả? Hay cô định chuyển mục tiêu?
- Tôi chỉ tình cờ nhìn thấy thôi. Chả có mục tiêu nào ở đây cả! Anh nên cẩn thận và tôn trọng Thảo 1 chút. Cũng là tôn trọng em mình luôn.
- Tại sao cô cứ thích lôi thằng Thạch vào đây thế? Chẳng lẽ tôi không để mắt đến cô là không tôn trọng nó à?
- Này anh, anh nói lảm nhảm cái gì thế? Tối qua anh có uống quá say không? Tôi thấy anh...
- Không, tôi hoàn toàn tỉnh táo - Lập ngắt lời cô 1 cách phũ phàng - Lần gần đây nhất tôi uống rượu là cái thứ Vodka cà phê quái quỷ của cô. Nó làm tôi thức chong chong cả đêm!
- Bỏ qua mấy vấn đề rượu đó đi. Tôi nhắc lại với anh là anh đừng động tới Thảo. Anh Thạch có thể sẽ không làm gì chứ tôi thì không chắc là mình sẽ tha cho anh đâu.
Lập nhìn theo cô nàng bartender đang xăm xăm bước đi, chiếc khăn lụa xanh thẫm quấn quýt vào đôi chân thẳng. Cô ta có thân hình đẹp, gương mặt cá tính, và quan trọng là cô ta thật sự cá tính, anh cho là như thế. Giá mà cô ta cao thêm vài cm! Đi vòng qua thành bể bên kia nói với Thảo câu gì đó rồi đi thẳng, cô ta thậm chí còn không thèm lườm anh lấy 1 cái. Bóng khăn lụa đã ra tới con đường nhỏ dẫn về khu nhà sàn, Lập vội vã chạy theo.
Đan bước nhanh, cô biết "ông chủ" đang ở ngay sau mình. Với cái kiểu ăn nói dễ đụng chạm của cô và những câu châm chọc móc máy của anh ta, 1 cuộc cãi cọ rất có thể bùng nổ. Hôm nay là ngày cuối cùng cô ở lại Núi Ba, cô cũng không muốn gây chuyện gì ầm ĩ.
Mải để ý phía sau, Đan gần như đâm sầm vào người trước