“Quần đâu? Đồ lót đâu… A, đây rồi… Nhưng quần lót đâu…”
Nghe có tiếng thì thầm khẽ khẽ vang lên bên tai, Tương Vệ mở mắt ra nhìn trần nhà xa lạ, quay đầu sang nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc.
Cơ thể mảnh mai xuất hiện trong mắt ánh, mái tóc dài mượt mà buông xõa xuống lưng.
Anh nhớ lại ngày hôm qua mình đã gặp lại cô.
Cô gái đang quay lưng về phía anh, vội vàng mặc đồ lót cũng là người mà anh yêu nhất, anh mỉm cười, đôi mắt xanh biếc sáng lấp lánh.
Lệ Tâm Vũ vội vàng mặc đồ, nhưng rất cẩn thận để không phát ra tiếng động.
Đột ngột, do không cẩn thận cô bị vấp suýt nữa thì ngã xuống nền nhà.
Rất may là cô đã nhanh chóng bám lấy cái bàn.
Ôm ngực thở ra cô quay đầu nhìn người đàn ông vẫn ngủ say trên giường.
“Tốt rồi, mình không đánh thức anh ấy nếu không sao đi khỏi đây được.”
Đi đâu? Tương Vệ đã tỉnh dậy, giật mình.
“Kỳ cục… Quần mình ở đâu rồi?” Lệ Tâm Vũ lại nhỏ giọng thì thầm.
Kỳ cục quá! Cả hai đã từng tạm biệt nhau và lần nào cũng là tạm biệt trên giường.
Không thể nào ngờ được rằng cô và anh lại có duyên đến vậy, đến một đất nước xa lạ vẫn gặp được anh, đã vậy lại còn lên giường với nhau nguyên một ngày.
Nhìn người đàn ông trên giường, khuôn mặt cô đỏ bừng.
Cô dĩ nhiên nhớ rằng ngày hôm qua mình làm chuyện gì, cô đã buông thả, đã khao khát được có anh.
Lệ Tâm Vũ, mày thật là tệ.
Cô chửi rủa chính mình, sau đó tiếp tục tìm quần áo.
Cô vừa mới đến Anh, ngoài bộ quần áo mặc trên người cơ bản không đem theo hành lý, bởi vì cô nghĩ rằng cần gì mình sẽ đi mua nên không ngờ lại xảy ra chuyện này.
Khẽ thở dài, cô quay đầu nhìn Tương Vệ.
Bốn năm qua anh đã trưởng thành, cao hơn, phong độ đẹp trai hơn…
Cô khẽ cười, nhướn mắt.
Anh vẫn giữ liên lạc với cô làm gì? Anh vẫn liên tục gửi thư cho cô làm gì? Cả hai chia tay nhau không tốt hơn sao? Cô tin rằng anh bây giờ muốn có cô gái nào mà chẳng được.
Lệ Tâm Vũ lắc đầu, không muốn nghĩ thêm chỉ tổ mệt óc, cầm điện thoại đi đến góc phòng.l
“Xin chào, tôi ở phòng 73, tôi muốn trả phòng… Vâng, tôi biết rồi, vốn dĩ tôi đã đặt một tuần nhưng vì có một số việc cho nên tôi muốn thanh toán trong ngày hôm nay, tôi sẽ xuống ngay.”
Tắt điện thoại, cô thở hắt ra, kiểm tra lại hộ chiếu trong túi sách sau đó bước lại giường.
Cô ngồi xuống nhìn Tương Vệ rồi kéo chăn đắp cho anh.
“Em xin lỗi… Nói thật, em không nghĩ rằng mình sẽ gặp anh bởi vì em không muốn cả đời này gắn chặt vào anh. Em biết anh sống ở đây rất tốt, nhưng mà trước đây khi em quyết định để anh rời xa em… Em đã quá ích kỷ.”
Chỉ cần gặp lại anh cô sẽ lại nổi ham muốn.
“Thực ra em đã quyết định quên anh… Đúng vậy! Em thừa nhận rằng em không quên được anh, nhưng nếu cho em thêm năm năm nữa, em tin rằng khi em gặp lại anh em có thể nói với anh rằng em đã quên anh, tụi mình chia tay lâu như tế mà em vẫn còn tinhc cảm với anh, em thật trẻ con đúng không anh? Cho dù em đã là… Nhưng em thấy mình vẫn còn trẻ con, em không thể phủ nhận rằng em vừa yêu anh vừa ghét anh, anh khiến em phải buông tay anh ra, anh khiến em buộc lòng phải làm thế để đổi lại sự vui vẻ cho anh, anh nói em ngốc cũng được nhưng bởi vì ham muốn chiếm hữu trong em rất lớn lao…”
Cô không hy vọng anh sẽ bị đối xử như vậy cho nên cô chỉ có thể rời xa anh.
“Em quyết định rồi em không ở đây một năm nữa, nếu tiếp tục ở lại đây hai tụi mình sẽ không thể dừng lại.”
Cô vừa mới đến đây liền gặp gỡ anh, cô nhận ra trái tim cô vẫn còn rất yêu anh, và cô cũng cần phải giấu bí mật của mình… Thằng nhóc của cô.
Nếu anh biết năm đó cô đã sinh cho anh một thằng nhóc, thì…
“Tạm biệt anh, Tương Vệ… Không, tốt hơn hết anh và em đừng gặp nhau nữa.”
Lệ Tâm Vũ đứng dậy, cầm túi xách đi đến cửa. Khi đang mở cửa ra, cô hoảng hồn khi có một lực mạnh kéo cô trở lại.
Không kịp phản ứng, không thể kêu la, ngay sau đó cô nhận ra mình bị kéo trở lại giường.
Sau khi bình tĩnh lại, cô nhìn thấy đôi mắt màu xanh biếc nhìn mình chăm chằm, thở hổn hển vì kinh ngạc, tim đập thình thịch.
“Anh…” Lệ Tâm Vũ đỏ bừng mặt, cô cứ nghĩ rằng anh đang ngủ say không nghe cô nói… Dù sao ngày hôm qua cả hai đã quá điên cuồng, hai người làm chuyện đó cho đến hừng đông mới nghỉ, cô cứ nghĩ rằng anh kiệt sức ngủ say sưa.
“Em có biết? Em rất trẻ con không? Em coi tình cảm của anh như trò chơi của em… Em có bị đánh chết cũng không chịu thừa nhận.”
Cô cắn môi, hai má đỏ bừng nhìn vào vòm ngực rắn rỏi để trần của anh phát hiện ra có vài vết cào của mình.
Vừa nãy khi đắp chăn cho anh cô không nhìn thấy bây giờ thì cô đã thấy rõ ràng là anh bị cô cào…
“Em đâu có?”
“Nếu không có thì nghe anh hỏi, em đang nghĩ cái gì vậy?”
“Em nghĩ gì hả… Dù sao anh và em cũng không còn liên quan gì với nhau chúng ta không cần nói về chuyện xảy ra năm năm trước.”
“Em nói cái gì mà vừa yêu vừa giận anh, em đang giận anh cái gì.”
“Đúng vậy, em vừa yêu vừa giận anh đấy không phải sao? Vì sao em phải buông tay ra để anh hạnh phúc bên gia đình? Anh có biết cảm giác đó với em mà nói đau khổ đến nhường nào không?”
“Anh muốn chia tay em bao giờ? Anh không muốn buông tay ra, anh luôn muốn có em?”
“Anh nói vớ vẩn cái gì vậy? Anh bỏ tôi ai đi phải vậy không? Anh đi với mẹ anh, anh không quan tâm tôi ra sao.” Cô mới là người chịu thiệt thòi, cô là người đau khổ nhất trong chuyện này.
“Được rồi, chuyện đó tạm thời không nói nữa. Anh hỏi em, tại sao không liên lạc với anh? Anh về nước tìm em nhưng tại sao em không cho anh gặp? Em nhận thư của anh nhưng tại sao em lại tàn nhẫn không trả lời bức nào? Em không biết rằng anh nhớ em điên cuồng tới mức nào đâu? Anh gửi vé máy bay cho em em cũng không đi là sao? Em nói đi?”
Lệ Tâm Vũ cắn môi, quyết định im lặng.
“Anh nghĩ rằng em cũng nhớ anh… Em nhớ chứ, có một lần anh đã từng nói em hãy tham dự bữa tiệc của anh.” Cô hại anh làm kế hoạch đó bị phá sản.
“Rõ ràng lúc đó em chưa đồng ý với anh mà?” Cô tham dự bữa tiệc đó làm gì? Cô chỉ cần biết anh ở đây rất vui vẻ và hạnh phúc, chẳng lẽ anh còn muốn cô đau lòng?
“Tâm Vũ, anh không hiểu, rốt cục tại sao em phải làm như vậy? Lâu như vậy mà em không hề nhớ anh sao?” Anh vốn ở bữa tiệc đó sẽ cầu hôn cô như thế chẳng phải đã có cô bốn năm… nhưng… kết cục anh đã vô cùng đau khổ.
Nghe anh trách mình, nhìn ánh mắt anh đau buồn, cô lên tiếng, “Tương Vệ, anh sống ở đây rất vui vẻ, anh đâu có cần em.”
“Em đừng có phán bừa. Không có em anh vui vẻ được sao?” Cô điên rồi sao? Cô đang nghĩ cái gì vậy?
“Em nhìn thấy anh rất tự tin, anh phong độ hơn trước và cao quý nữa.” Cô cười buồn.
“Bởi vì em cho nên anh mới cố gắng được như ngày hôm nay, tại sao em không hiểu?” Khó khăn lắm anh mới gặp lại được cô, cho nên cô đừng mơ rằng anh sẽ buông cô ra, dù có trói cô lại, anh cũng phải trói, anh nhất định sẽ làm như vậy.
“Tại sao lại vì em? Lúc anh bỏ em đi, anh nói anh muốn trải nghiệm cảm giác gia đình, tại sao anh lại nói từ đầu đến cuối đều vì em?”
Tương Vệ nghiêm túc nói: “Bởi vì anh không muốn em sẽ khổ, muốn vì tương lai của tụi mình, đó chính là lý do.”
Lệ Tâm Vũ nhíu mày, “Là lý do đó ư?”
“Tâm Vũ, em có biết em là gì với anh không? Em là một đại tiểu thư, là lá ngọc cành vàng, em có một ông bố quyền thế, tất cả mọi người đều chú ý đến em, chỉ cần em là con gái của Lệ Minh Kiệt, em là người nhà họ Lệ, em sẽ là đối tượng của nhiều người.”
“Thì có sao?” Cô trừng mắt nhìn anh, chẳng thấy chuyện đó có liên quan gì đến việc anh đã bỏ cô đi.
“Lệ Tâm Vũ.”
“Cái gì vậy?”
Đôi mắt xanh biếc của Tương Vệ tức giận, còn đôi mắt to đen của Lệ Tâm Vũ mở to, hai người không ai nhường ai, ai cũng cho là mình đúng.
Thở hắt ra nhìn cô cố chấp, anh quyết định nhượng bộ.
Anh và cô chia tay lâu ngày bây giờ mới gặp lại tốt hơn hết không nên cãi nhau.
Khó khăn lắm anh mới được gặp mặt cô, anh đang rất vui, tại sao phải phí thời gian vào những màn cãi cọ mệt mỏi?
“Em được người nhà bảo vệ tốt cho nên không ai dám nói với em về vấn đề đó. Em chưa từng nghĩ đến sao? Một thằng con riêng như anh bị mẹ anh bỏ rơi, ba anh không cần anh, một thằng như anh làm sao xứng với em?”
Lệ Tâm Vũ mở to mắt, nghe anh nói cô vẫn chưa hiểu hết được… Có thể có nguyên do khác.
“Ai cũng sẽ nói, đó là con gái của Lệ Minh Kiệt, là thiên kim nhà họ Lệ, là cô con gái rượu của tổng giám đốc Lệ, cho nên chồng của cô ấy cũng sẽ là một người có tầng lớp tương đương cùng đẳng cấp với cô.”
Cô mở to mắt, ánh mắt phẫn nộ.
“Một thằng con riêng như anh làm sao có thể trở thành bạn trai của thiên kiêm nhà họ Lệ? Người ta sẽ nói anh là thằng đào mỏ, chỉ cần leo lên được gia tài nhà họ Lệ thì cả đời ăn cũng không hết.”
Lệ Tâm Vũ cắn môi bắt đầu thấy khó thở, mắt tối sầm lại.
“Tâm Vũ, nếu như năm đó anh không đi nhất định người ta sẽ nói anh như vậy, những người trong nhà em cũng sẽ bị chê cười.” Vì cô cho nên anh mới đi, vậy mà cô lại cho rằng anh bỏ rơi cô. Anh không thể nào có thể hiểu được cô.
“Thế thì sao?” Cô lạnh lẽo nói, thái độ cứng ngắc.
“Thế thì sao? Vì muốn trở thành một người đàn ông xứng đôi với em, anh đã đi với mẹ anh.”
“Anh nói… Vì thân phận của em cho nên năm đó anh mới đi với mẹ? Chứ không phải vì anh muốn sống với mẹ anh, không phải vì anh thấy chỉ sống với mẹ anh…anh mới được hạnh phúc?” Cô dịu giọng.
Tương Vệ gật đầu.
“Vì đi với mẹ anh nên bây giờ anh nghĩ rằng anh đã xứng đôi với em? Người ta sẽ tán dương anh?”
“Anh nghĩ… Bây giờ chắc là có thể”. Anh mỉm cười, tảng đá trong lòng anh rốt cục đã được dỡ bỏ.
Anh đã có năng lực, có địa vụ, cô đã có thể sống với anh và không cần phải suy nghĩ gì nữa.
“Ừm… Nếu có thể như vậy? Em chúc mừng anh.” Thấy anh thở ra nhẹ nhõm, Lệ Tâm Vũ lạnh nhạt nói.
“Tâm Vũ?”
“Tương Vệ, nghe anh nói như vậy, em nghĩ rằng anh và em vẫn chưa hiểu nhau? Đúng là ba em là một người rất nổi tiếng, em biết mà. Mọi người không gọi em là LỆ Tâm Vũ mà chỉ gọi là là con gái của Lệ Minh Kiệt, con gái của tổng giám đốc tập đoàn Trà Ân… Em muốn hỏi anh có bao giờ em để ý đến họ chưa? Cuộc đời của em đã gán cho em cái danh là con gái của Lệ Minh Kiệt? Ba em địa vị cao sao nhường bao. Nhưng anh à, em là Lệ Tâm Vũ còn địa vị, quyền lực đều là của ba em mà.”
“Sao?”
“Anh muốn ở với em hay ở với ba em vậy?” Cô rốt cục vì cái gì mà buông tay?
“Anh…”
“Rốt cục anh chẳng cần quan tâm đến việc em có đồng ý hay không mà chỉ mong ngóng nhận được sự đồng ý từ ba em… Và còn muốn cả xã hội này xem anh có xứng hay không?” Rốt cục cô vì cái gì mà đè nén nỗi nhớ, lựa chọn cuộc sống cô đơn, làm một cô gái ích kỷ, cố gắng vì anh?
“Ặc… Tâm Vũ…”
“Anh vì quyền thế của ba em, vì ánh mắt của mọi người mà bỏ rơi em?” Khiến cô đau lòng. Lệ Tâm Vũ lạnh lùng trừng mắt nhìn anh.
“Anh…”
“Anh nghĩ rằng hiện tại bây giờ anh có tư cách ở cạnh em nữa sao, bởi vì anh đã được mọi người chấp nhận, được ba em chấp nhận… Nhưng anh có nghĩ cho cảm giác của em không, em không biết mình phải làm gì nữa, có nên rời xa anh hay là chấp nhận anh?” Mắt cô nh