Đúng rồi, sao đối với Lăng Bắc Hàn lại không có một loại cảm giác xa lạ cơ chứ? Rõ ràng anh đối với cô mà nói, là một người lạ kia mà. Bị anh ôm ngủ như vậy, thế nhưng mình lại rất hưởng thụ......
Nghĩ nghĩ, lửa dục lặng lẽ lui đi, Úc Tử Duyệt an tĩnh lại, nhắm mắt ngủ.
"Duyệt Duyệt......"
"Hử?"
"Ở nhà lớn có quen không"
"Không......người nhà anh......Không thích em......” Trong lúc mơ màng, Úc Tử Duyệt trả lời không chút suy nghĩ, lời của cô..., làm lòng Lăng Bắc Hàn co thắt lại.
Họ không thích cô. Tại sao lại không thích? Chẳng lẽ cô có mâu thuẫn gì với họ sao?
Lăng Bắc Hàn càng nghĩ càng đau lòng, ôm cô chặt hơn, môi mỏng nhẹ nhàng hôn một cái xuống đỉnh đầu cô.
"Họ không thích, anh thích.” Anh khàn khàn nói, nhưng Úc Tử Duyệt đã ngủ rồi, trong mũi phát ra tiếng hít thở đều đều, anh cũng nhắm mắt lại, dần dần ngủ......
"A .” Úc Tử Duyệt mới vừa mở mắt, thấy đồng hồ báo thức ở đầu giường điểm hơn 8h, cô hét lớn một tiếng, Lăng Bắc Hàn mặc tạp dề vội vàng chạy vào: "Chuyện gì vậy?"
"Lăng Bắc Hàn! Sao anh không gọi en rời giường? Em trễ giờ làm rồi, a…” Úc Tử Duyệt hoảng hốt trượt xuống giường, trên người còn mặc quần ngủ, mang dép chạy đến tủ quần áo.
"Hôm nay đừng đi. Anh dẫn em đi chơi.” Lăng Bắc Hàn bá đạo nói xong, liền đi ra ngoài.
Sau khi Lăng Bắc Hàn ra cửa, lúc này Úc Tử Duyệt mới nhớ tới chẳng phải chiều hôm qua cô đã thôi việc rồi hay sao.
"A. phiền chết, phiền chết đi được.” Nhớ tới Lệ Mộ Phàm, nhớ tới Lăng Bắc Hàn, đầu cô thật sự rất đau. Hôm nay không đi làm cũng không phải thức đêm đọc sách nữa, nhưng những việc làm từ trước đến giờ chẳng phải như tát nước ra ngoài sao?
Nước đổ khó hốt?
Lúc đi toilet, Úc Tử Duyệt nhìn miếng băng vệ sinh, nhớ tới chuyện tối hôm qua cùng Lăng Bắc Hàn......Trong lòng lại một trận ảo não, nhưng mà vẫn rất hả hê vì lừa gạt được Lăng Bắc Hàn.
Nhưng là, trên đó một vết máu cũng không có, nên làm cái gì đây?
Cô lấy băng vệ sinh ra cuộn thành cục, tìm một túi rác sẫm màu nhét vào, sau đó mới ném vô sọt rác, cô cũng không tin Lăng Bắc Hàn sẽ mở ra xem.
Bữa ăn sáng vẫn phong phú đầy dinh dưỡng như cũ, có sữa đậu nành, bánh trứng chiên thủ công, trứng luộc......
Lúc ăn điểm tâm, Lăng Bắc Hàn trực giác cảm thấy Úc Tử Duyệt có tâm sự, điểm tâm còn chưa ăn xong, cô nhận được một cú điện thoại, bộ dáng rất tức giận.
"Cái gì? Bà cô già kia đuổi luôn cả chị?” Là Nhan Tịch gọi điện thoại tới, nói buổi sáng cô ấy vừa tới công ty, chủ nhiệm Âu liền nói, cô ấy bị cho nghỉ việc.
Úc Tử Duyệt dĩ nhiên hiểu chủ nhiệm Âu nịnh nọt đó là bởi vì cô và Lệ Mộ Phàm trở mặt, thấy "phong vân nghịch chuyển" nên liên lụy luôn cả Nhan Tịch.
"Duyệt Duyệt, em đừng tức giận, lát nữa chị sẽ đến Cục lao động kiện bọn họ.” Người mất công việc là Nhan Tịch thì ngược lại đi khuyên nhủ Úc Tử Duyệt.
"Lệ Mộ Phàm! Tên khốn kiếp này! Em sẽ không bỏ qua cho anh ta đâu. Việc này em sẽ không để yên." Úc Tử Duyệt hướng về phía ông nghe kích động nói, Nhan Tịch lại khuyên cô mấy câu.
Những lời Úc Tử Duyệt nói, Lăng Bắc Hàn đều nghe được, cổ họng lập tức giống như bị cái gì nghẹn lại, rất khó chịu.
Cô cùng cái tên Lệ Mộ Phàm kia lại có chuyện gì đây?
Lăng Bắc Hàn âm thầm nghĩ trong lòng, lúc này, Úc Tử Duyệt đã quay lại, thấy ánh mắt của Lăng Bắc Hàn có chút lóe lên, do dự không biết có nên nói cho anh chuyện của Lệ Mộ Phàm hay không.
Chỉ là, nghĩ lại cảm thấy mình thật là ngu, cô gạt anh còn không kịp, tại sao phải nói ra chứ?
Dù sao cô cũng đã thôi việc rồi kia mà.
Nhưng là, trong lòng vẫn rất luyến tiếc dự án mình đã đề ra. Chẳng lẽ công việc đầu tiên của cô cứ như vậy không bệnh mà mất sao?
"Vừa rồi anh nói mang em đi đâu?” Úc Tử Duyệt nhìn Lăng Bắc Hàn hỏi.
"Đến đó em sẽ biết.” Lăng Bắc Hàn lạnh nhạt nói, trong đầu còn đang suy nghĩ rốt cuộc cô và Lệ Mộ Phàm đã xảy ra chuyện gì, thật ra, chỉ cần một cú điện thoại, là anh có thể tra được.
Nhưng anh cảm thấy, đó là không tin tưởng cách làm của cô, cũng là biểu hiện không tự tin. Lăng Bắc Hàn anh cho tới bây giờ chính là một người mười phần tự tin.
"Cái gì vậy chứ, bí mật thế......” Úc Tử Duyệt cũng khôi phục lại từ trong chột dạ, liếc anh một cái nói, sau đó lập tức chạy đi mặc quần áo.
Hôm nay Lăng Bắc Hàn không mặc quân trang, cái áo sơ mi ca rô tối màu, bên ngoài là một chiếc áo khoác đen dài, càng khiến thân hình anh thêm cao lớn, cả người đầy vẻ thành thục chững chạc.
Thì ra là, sáng hôm nay, anh mang cô đến một cô nhi viện
"Ba Hàn.” Một cô gái nhỏ trên mặt có vết sẹo nhìn thấy Lăng Bắc Hàn đi tới, lập tức tiến lên, ôm lấy chân anh.
Chỉ thấy Lăng Bắc Hàn cúi người xuống, ôm lấy cô bé, dưới ánh mặt trời, dịu dàng nở nụ cười. Sau đó lại có một nhóm bạn nhỏ chạy tới, làm Úc Tử Duyệt cảm thấy đau lòng chính là, những người bạn nhỏ kia hình như đều có tật......
Có bé ngón tay không trọn vẹn, có bé thiếu một cánh tay, còn có bé bị què chân.
"Ba Hàn, đã lâu rồi người không tới thăm tụi con.” Cô bé trên mặt có vết sẹo giơ hai cánh tay ra ôm cổ của Lăng Bắc Hàn, non nớt nói.
Nếu như không phải là có vết sẹo như một con rết dữ tợn kia, ắt hẳn sẽ là một cô gái nhỏ hết sức xinh đẹp.
"Đúng vậy, ba Hàn, thật lâu rồi ba không tới, có phải là không quan tâm đến chúng con nữa không?" Những người bạn nhỏ khác cũng vây quanh Lăng Bắc nói, trong hai tròng mắt trong suốt nhuộm đầy ánh sáng hy vọng.
Úc Tử Duyệt sững sờ, cổ họng tắc nghẽn đứng ở đó, nhìn một nhóm bạn nhỏ đáng thương, cũng nhớ tới lúc mình ở Châu Phi, những thứ đưa bé bị bệnh Xida kia vây quanh mình, hình ảnh lúc phân kẹo......
"Ba Hàn dĩ nhiên không quên tụi con, ba Hàn phải đi bảo vệ quốc gia thôi.” Lăng Bắc Hàn nhếch miệng lên, lộ ra hàm răng trắng noãn chỉnh tề, đây hình như là lần đầu tiên Úc Tử Duyệt nhìn thấy nụ cười của anh, thì ra là, người luôn luôn mặt lạnh như anh, cũng có một mặt cười đến dịu dàng như vậy
Một giây kia, cô sững sờ nhìn anh, mất hồn.
Những người bạn nhỏ này phần lớn đều là những đứa bé Lăng Bắc Hàn cứu được trong những lần xảy ra động đất, hơn nữa đều là do cha mẹ chúng đã mất. Mấy năm nay, anh một mực giúp đỡ chúng, có lúc lại về thăm chúng, dù là không trở về nhà, cũng cảm thấy trong lòng kiên định
"Ba Hàn, chị này là ai vậy?” Lăng Bắc Hàn đã ngồi xổm xuống, lúc này, một bé trai giơ tay chỉ vào Úc Tử Duyệt, nhìn anh hỏi.
"Cô ấy là mẹ Duyệt Duyệt của các con.” Lăng Bắc Hàn nhìn sững sờ nhìn Úc Tử Duyệt một cái, trầm giọng nói.
Lời nói của Lăng Bắc Hàn, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Tử Duyệt bỗng chốc đỏ lên, trái tim chợt rung động, khi nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng kia của Lăng Bắc Hàn......
"Chúng con chào mẹ Duyệt Duyệt” Lúc này, một đám bạn nhỏ trăm miệng một lời gọi, âm thanh non nớt gõ vào lòng của cô: "C...chào các con.” Úc Tử Duyệt nghẹn ngào trả lời.
Cô đi tới bên cạnh Lăng Bắc Hàn, nhỏ giọng nói: "Sao anh không nói sớm, em không kịp chuẩn bị quà gì cho bọn chúng cả."
"Những đứa bé này, chỉ cần em đến thăm chúng nhiều một chút, đó là điều chúng cảm thấy vui vẻ nhất.” Lăng Bắc Hàn cúi người, nhỏ giọng nói bên tai cô,.
Úc Tử Duyệt gật đầu một cái, chỉ chốc lát sau liền cùng chơi đùa với những bạn nhỏ kia, Lăng Bắc Hàn cưng chiều cười nhìn cô và những người bạn nhỏ chơi đùa cùng một chỗ, chỉ chốc lát sau, liền đi đến phòng làm việc.
"Nghe nói, bọn họ đều là do chú giúp đỡ?” Ra khỏi Cô nhi viện, ở trên xe Úc Tử Duyệt quay sang hỏi Lăng Bắc Hàn, anh yên lặng gật đầu.
Úc Tử Duyệt nhìn gò má của anh, mất hồn. Anh rốt cuộc là một người như thế nào đây? Trong đầu hồi tưởng lại những chuyện đã phát sinh từ khi quen biết với Lăng Bắc Hàn tới nay, mặc dù anh hung dữ với cô, quát cô, còn dùng cách xử phạt về thể xác với cô.
Nhưng, đối với người khác, anh là một người tốt, hơn nữa còn là có một người có trách nhiệm, một quân nhân kiên cường
"Anh yên tâm, về sau em nhất định sẽ thường xuyên đến thăm bọn họ.” Úc Tử Duyệt thấy anh không nói lời nào, lại bổ sung.
Lúc này, điện thoại di động của cô đột ngột vang lên, thấy là Lệ Mộ Phàm điện tới, Úc Tử Duyệt quả quyết nhấn nút tắt, thật ra thì Lăng Bắc Hàn chứng kiến thần sắc hốt hoảng của cô, trong lòng đã hiểu.
"Ai gọi tới?” Anh vẫn không nhịn được mở miệng hỏi.