"Vậy là sao? Anh ấy làm thế nào?" Bối Bối không dám tin kêu lên.
"Cho dù cậu ta suy nghĩ khổ muốn chết nhưng chỉ cần em hạnh phúc mỹ mãn , cậu ấy liền có thể thỏa mãn."
"Thật là đầu heo!" Bối Bối vừa cảm động vừa tức giận lẩm bẩm mắng."Khó trách anh ấy nói muốn cho mình cơ hội lựa chọn. Anh ấy coi đây là gì? Hy sinh bản thân sao? Mình đây không có chút nào cảm kích!"
Lộ Uyên Tỉnh “Á” một tiếng, hắn bỗng chốc đứng đắn sưng mặt lên."Em nói thô tục, anh muốn nói cho Văn Hạo."
Bối Bối không chịu nổi đảo mắt."Ít tán gẫu đi! Cẩn thận em đánh anh đó!"
Lộ Uyên Tỉnh bật cười."Đánh anh? Tiểu thư, giữ lại bánh bao nhỏ đưa cho chồng em hưởng thụ đi!"
Bối Bối hừ hừ, cô bưng cà phê lên miệng uống , ngũ quan tinh xảo xinh đẹp lập tức nhăn thành một đống."Ông trời, loại này mà cũng có người thích uống sao!" Cô cứng rắn nuốt xuống lại uống vài miệng nước đá, mới lẩm bẩm oán trách."Sớm biết đã gọi nước cam."
Lộ Uyên Tỉnh nghiêm túc nhìn chăm chú cô hồi lâu."Bối Bối, em có thể nói cho anh. Tình cảm của em vs Văn Hạo là như thế nào không?"
"Tình cảm gì?" Bối Bối đọc đọc, ngay sau đó dí dỏm cười cười.
"Như thế này, từ lúc em 6 tuổi. Em đã thề dù có bán cả linh hồn của mình cũng phải làm vợ của Nhiều Hơn !"
Kinh ngạc suốt nửa ngày, Lộ Uyên Tỉnh mới không biết nên khóc hay cười lẩm bẩm nói: "Ông trời, đây coi là cái gì? Chơi trốn tìm sao?"
"Em không biết anh ấy yêu em, bằng không em cũng sớm nói cho anh ấy biết!"
Bối Bối bĩu môi oán trách."Không phải cũng nên do nam tỏ tình trước sao?"
Lộ Uyên Tỉnh nhíu nhíu mày."Chỉ sợ là em nói cho cậu ấy biết em thương cậu ta cũng không cần."
Bối Bối không khỏi kinh ngạc trừng lớn mắt."Đây cũng là tại sao?"
"Rất đơn giản, cậu ấy cho rằng em còn chưa đủ trưởng thành để có thể thực sự hiểu rõ tình cảm."
"A. . . . . . Khốn kiếp!" Bối Bối lập tức mắng."Còn nói không phải cảm thấy em ngây thơ đâu, rõ ràng là vậy!"
Lộ Uyên Tỉnh lại “Á” một tiếng."Em lại mắng thô tục!"
"Anh đi ăn shit đi!" Bối Bối đem cà phê của mình giao cho hắn."Vậy anh nói xem em nên làm như thế nào?"
Lộ Uyên Tỉnh than thở."Anh cũng không biết, cái người kia thật sự rất cố chấp. Anh cũng đã khuyên qua cậu ta rất nhiều lần rồi, nhưng cậu ta chính là không thông suốt. Anh cố gắng nhiều lắm cũng chỉ có thể khuyên cậu đi theo đuổi em mà thôi. Đáng tiếc một thời gian trước cậu tathật sự quá bận rộn, không tìm được thời gian đi triển khai hoạt động theo đuổi."
"Theo đuổi?" Bối Bối không giải thích được hỏi."Em đã là vợ của anh ấy rồi, làm gì còn phải theo đuổi em?"
"Làm em yêu cậu ta a!"
"Nhưng em sớm. . . . . ." Cô bỗng chốc dừng lại, ngay sau đó còn nói: "Vậy biết anh ấy đuổi theo em như thế nào chưa?"
"Đừng hỏi anh " Lộ Uyên Tỉnh trưng đôi tay thẳng lên."Trời mới biết trong đầu cậu ấy nghĩ như thế nào!"
"Thật không giải thích được!" Bối Bối không chịu nổi kêu một tiếng."Hi vọng em yêu anh ấy, rồi lại không tin em yêu, anh ấy như vậy thật phiền toái a!"
Lộ Uyên Tỉnh nhún nhún vai.
Tức giận nửa ngày, Bối Bối đột nhiên hoài nghi nhìn chằm chằm Lộ Uyên Tỉnh."Lô đại ca, em thỉnh giáo một chút, anh đã từng yêu chưa?"
Lộ Uyên Tỉnh ngây cả người, lập tức lắc đầu nói: "Không có."
"Thích qua bất kỳ con gái nào chưa?” Bối Bối truy hỏi nữa.
Lộ Uyên Tỉnh cẩn thận suy nghĩ một chút, sau đó lại lắc đầu."Không có."
"Hàzzzi...!" Bối Bối đảo mắt kêu to một tiếng."Vậy em hỏi anh làm cái rắm gì!"
Nên đi tìm người có kinh nghiệm một chút thỉnh giáo mới đúng chứ?
Người có kinh nghiệm một chút đương nhiên là Ông Lâm và Chu Gia Đình, mặc dù họ chưa tính là yêu thực sự, ít nhất cũng gặp qua rất nhiều bạn trai!
Nhưng Bối Bối cũng biết họ luôn luôn không tán thành chuyện cô chăm chú Nhiều Hơn trong người. Cho nên phải xin các cô làm cố vấn nhất định phải nói trước tiên là Nhiều Hơn là người đáng để cô yêu. Nói không chừng còn phải bắt họ giữ một chút bí mật đấy!
Thiếu niên tử PUB, nghe tên là biết. Đây là một nơi chuyên dành cho thanh thiếu niên nhẹ nhõm vui đùa.Không có không khí ngột ngạt mánh khóe, cũng không có thiếu niên bất lương dừng chân, thức uống mạnh nhất là bia, âm thanh to nhất là tiếng cười vui.
Bối Bối tại đầu bậc thang lắc lư nửa ngày, rốt cuộc thấy Ông Lâm và Chu Gia Đình .
"Làm gì thế, không phải nói kì nghỉ đông này cậu không ra khỏi cửa sao? Vẫn như thế thần thần bí bí tìm bọn mình ra ngoài làm chi?" Ông Lâm vừa thấy mặt đã càu nhàu.
Bối Bối liền hướng phòng tầng ngầm đi tới."Trước đừng nói nhiều, chờ chút các cậu sẽ biết."
Ở trong PUB rất sáng ngời rộng rãi, đã có không ít học sinh cấp 3 cùng học sinh đại học tụm năm tụm ba chung một chỗ nói chuyện phiếm cắn hạt dưa uống bia rồi. Mặc dù là lễ mừng năm mới cả gia đình đoàn tụ nhưng có rất ít người trẻ tuổi có thể kiên nhẫn đợi tại trong nhà ấp trứng. Cho dù không có tiết mục giải trí gì đặc biệt, cũng là tình nguyện ở bên ngoài chơi.
Hầu như trong PUB có mấy bàn đang đánh bài brit, hai bàn golf cũng có người chiếm. Hơn mười cái bàn chỉ có hai bàn trống không, trước quầy rượu cũng hơn vài người ngồi. Tất cả mọi người thành đôi hoặc thành đoàn, chỉ có dựa vào nơi ngóc ngách một cái bàn là độc thân .
Đó là một người đàn ông tuổi còn trẻ, dáng ngoài văn nhã tuấn tú, có hơi thở lạnh lùng, nhưng cũng có phong thái nho nhã. Chiếc quần jean vừa người màu đen khiến hai chân thon dài lên, áo trong màu đen cao cỏ cộng thêm áo len xanh lam rộng thùng thình, cao nhã và tự nhiên có đủ cả. Một câu khó có thể nói lên lời sức quyến rũ làm bên trong tất cả mọi người PUB không nhịn được liên tiếp dòm ngó hắn, thế nhưng hắn lại bình tĩnh xem sách của mình, không bị sự huyên náo ảnh hưởng.
Bối Bối dắt Ông Lâm và Chu gia đình trốn ở cửa cầu thang sau hai cây vạn tuế gốc Brazil.
"Có vấn đề này mình nhất định sẽ giải thích, hiện tại cái gì cũng đừng hỏi, trước giúp mình nhìn xem bên trong này có hay không bất luận kẻ nào các cậu cảm thấy đáng cho mình theo đuổi không?"
Gần như lập tức , hai người đồng thời chỉ vào cái người đàn ông độc thân đó. Đấy là người họ vừa vào liền lập tức chú ý tới.
"Hắn!" Bối Bối hài lòng cười cười."Đó? Tại sao?"
"Tại sao?" Ông Lâm ngạc nhiên kêu."Này còn phải hỏi sao? Người đàn ông có sức hấp dẫn như vậy ai không muốn cướp?"
"Đúng vậy a, đúng a!" Chu Gia Đình đồng ý nói."Cậu không thấy tất cả phụ nữ bên trong này đều chảy nước miếng sao? Mà tất cả đàn ông cũng là một vẻ hâm mộ sao?"
Bối Bối không khỏi cười thầm."Vậy hắn so Đới Ngọc Bầy thì như thế nào?"
Ông Lâm ai một tiếng."Vậy căn bản không so được chứ sao! Một thiên nga, một vịt con xấu xí, Đới Ngọc Bầy căn bản còn là một bé trai chưa dứt sữa, dáng vẻ người đàn ông trưởng thành này thật có sức quyến rũ."
Bối Bối liếc xéo họ."Đó? Các ngươi không cảm thấy hắn quá già rồi sao?"
"Già?" Chu Gia Đình cẩn thận nhìn hồi lâu."Đâu? Hắn nhiều lắm là tuổi chú hoặc mới tốt nghiệp mà thôi, sao già được?"
"Muốn, muốn đến chết rồi !" Ông Lâm nhìn chằm chằm người đàn ông kia."Nhưng các cậu không cảm thấy hắn hình như không thích gần gũi sao? Các câu nhìn chút con mắt của con gái nơi đây cũng mau trợn lồi ra, nhưng không có một người dám đi trước đến gần đấy!"
Chu Gia Đình tự nhiên vừa gật đầu phụ họa.
"Không thành vấn đề, xem mình!" Bối Bối nói xong liền lôi kéo hai người bọn họ thẳng tắp hướng người đàn ông độc thân sải bước đi tới.
"Vậy?" Chu Gia Đình kêu lên."Bối Bối, cậu điên rồi! Cậu nghĩ mình đang làm gì?"
Ông Lâm cũng đi theo gọi: "Không được đâu, Bối Bối, cậu thật dám đến gần hắn?"
Bối Bối trước sau như một cười, lại chỉ chữ không về. Đến tấm trước bàn, Bối Bối mới thả hai người ra, sau đó nắm tay thành quả đấm gõ gõ mặt bàn.
"Này! Nhiều Hơn, mỗi lần đều như vậy, vừa nhìn thấy sách tới liền cái gì đều không quan tâm, anh biết có bao nhiêu con gái muốn ăn anh không?"
"Hả? !" Hai tiếng kêu lên đồng thời vang lên, hai cô bé cũng đều không hẹn mà cùng nghe tiếng ngẩng đầu của người đàn ông, không dám tin thét chói tai."Anh chính là nhiều hơn? !"
Thấy hai vị bạn bè mình cùng ngu ngốc, Bối Bối quả thật mừng rỡ cười không ngậm miệng được .
"Đúng vậy a, Đúng vậy a, anh ấy chính là nhiều hơn!" Bối Bối trả lời đồng thời đem hai người hình như là tạm thời không cách nào nhúc nhích kéo ngồi xuống. Chính cô là ngồi vào bên cạnh Văn Hạo.
"Nhiều hơn, họ chính là bạn bè của em. Ông Lâm và Chu Gia Đình."
Văn Hạo gật đầu."Mọi người khỏe chứ!."
Hai người con gái luôn luôn khôn khéo lanh lợi đột nhiên lập tức biến thành hai con ngốc, ngây ngốc gật đầu theo.
Bối Bối đem hai chén nước chanh chuyển đi qua bên học."Đây, nước chanh của các cậu. Mình cũng giúp các cậu gọi tới rồi, cảm kích mình đi?"
Họ lại ngây ngốc bưng lên nhấp một hớp lại để xuống.
"Hiện tại biết mình không có lừa các cậu đi?" Bối Bối ôm cánh tay Văn Hạo ngây thơ ngẩng đầu nhìn Văn Hạo."Thật ra thì mình miêu tả anh ấy đẹp trai hơn .”
Mắt Văn Hạo dịu dàng nhìn xuống Bối Bối."Em lại nói loạn những gì rồi hả ?"
"Em nào có nói lung tung?" Bối Bối gắt giọng."Anh vốn chính là siêu cấp đẹp trai nha!"
Hai con ngỗng ngây ngô rốt cuộc từ từ phục hồi tinh thần lại rồi, Chu Gia Đình đầu tiên lắp bắp nói: "Khó trách cậu không có hứng thú biết nam sinh khác, có một mình anh ấy cũng đủ làm cho người ta đố kỵ chết rồi!"
"Không sai, không sai!" Ông Lâm đồng ý nói."Bối Bối, hảo hảo nắm chặt anh ấy đó, mất không thể tìm được thứ hai á!"
Bối Bối hả hê ôm chặt cánh tay Văn Hạo hơn."Còn cần được các cậu nhắc nhở sao? Các cậu cho mình là cái gì? Ngu ngốc sao?"
"Là người may mắn, được chưa?" Ông Lâm không chịu nổi nói, đồng thời bưng nước chanh lên uống .
Chu Gia Đình cũng bưng lên theo nhấp một hớp."Nhìn cô lôi kéo nhị ngũ bát vạn , thật đáng đánh đòn!"
Hai tròng mắt đen lúng liếng xinh đẹp vòng vo vòng, khóe miệng đồng thời hiện ra nụ cười quái đản."Thật ra thì lúc mình mười lăm tuổi bọn mình liền kết hôn." Bối Bối nhẹ nhàng nói.
"Phốc! Phốc!" Ông lâm và Chu Gia Đình đem nước ngọt phun được đầy mặt và đầu cổ vào đối phương của mình, họ lại không hề cảm giác vẫn sợ hãi kêu ."Các cậu kết hôn? !"
Bối Bối vừa ngượng ngùng lại hả hê gật gật đầu.
Ông Lâm vuốt ngực. Trời ạ! Trong vòng ba phút liền hù dọa hai lần, trái tim cũng mau dừng hoạt động lại.
Chu Gia Đình há mồm lớn gấp ba, hình như trong nháy mắt biến thành Tiền Tiểu Hào, hô hấp cũng tạm ngừng. Văn Hạo ý tốt đem khăn giấy ướt đưa cho các cô, họ mới lần nữa tỉnh táo lại.
Lau mặt, Ông Lâm oán trách nói: "Thật cơ hội mà! Thế nào không sớm một chút nói nha, hại bọn mình còn thay cậu suy nghĩ nửa ngày, kết quả tất cả đều là tay trắng."
Bối Bối bất đắc dĩ nhún nhún vai."Không có cách nào khác, trường học không cho phép mình nói nha, bọn họ không hy vọng mình dẫn đầu tác dụng phụ. Khiến các bạn học lòng ngứa ngáy cũng muốn đến sớm có quy túc hoặc lên xe trước sau mua vé bổ sung sẽ không tốt."
"Vậy sao bây giờ cậu lại nói cho bọn mình biết?" Chu Gia Đình nói.
Bối Bối cười cười, ngay sau đó chuyển sang Văn Hạo nói: "Nhiều hơn, đã đến lúc rồi, anh đi trước xếp hàng mua